Cả đêm hôm đó trừ hoảng sợ đoán già đoán non, còn khiến cho các phe cánh cửa sông Thanh Giang nhận ra được một chuyện. Đó chính là Triệu Tự Doanh quả thật nắm rất chặt cửa sông Thanh Giang trong tay. Châm lửa và ám sáng đêm đó đều là xảy ra bất thình lình, nhưng chính là sau khi bất thình lình đó, Triệu Tự Doanh lại lập tức phong tỏa cửa sông Thanh Giang, phần điều động và nhanh nhạy này khiến người ta líu lưỡi. Suy nghĩ ngổn ngang trong lòng đó vẫn nên bỏ đi thì tốt hơn, như nay cửa sông Thanh Giang này chính là của họ Triệu rồi. Bọn thương nhân giàu có nghĩ như thế khẳng định không tưởng được, Triệu Tiến đêm hôm đó còn đang hạ quyết tâm muốn thực thi bảo giáp liên tọa. Bởi vì không như thế, không hoàn toàn khống chế được Từ Châu và cửa sông Thanh Giang. Hai hướng đối lập hơi có chút buồn cười.
Sau khi trời sáng, gia đình có dính tới chợ lớn Thanh Giang hoặc là phái người hoặc là đích thân tới. Nơi đó là của cải lớn nhất của mọi người, nghe nói đêm qua thiếu chút nữa thiêu rụi, đều không khỏi trong lòng thấp thỏm, nóng ruột nóng gan, muốn nhìn thấy không sao mới yên tâm được. Tất cả đều hạ quyết tâm, về sau an bài nhiều người tới trông coi, nước và cát phải trù bị đầy đủ, còn phải đi dạo mấy lần, bằng không chỉ cần bất cẩn đã để cho người phóng hỏa rồi. Còn có hôm nay chợ lớn này nếu như không mở cửa không biết phải tổn thất nhiều ít.
Chỉ có điều sau khi đi sang, nhận ra không có gì khác với trước nay, thậm chí đường phố vân vân đều được quét dọn vô cùng sạch sẽ, hoàn toàn nhìn không ra vết tích lửa cháy chém giết. Nhưng so ra với hôm qua lại có nhiều thêm không ít trai tráng dũng mãnh sắc mặt lạnh lùng, từ ba tới năm người một tổ đi lại tuần tra, còn có bọn tráng đinh bình thường vẫn trông coi chợ lớn đang chui vào từng nhà từng hộ, mỗi nhà đều phải kiểm tra vạc nước và thùng cát, đều được dặn dò cẩn thận phòng lửa. Hiện giờ thật không cần chỗ Triệu Tự Doanh nói nhiều nữa, việc dính tới tiền của nhà mình, ai cũng không dám buông lỏng. Cả chợ lớn đều trong tình trạng ngoài lỏng trong chặt, nhưng tất cả đều đang cân nhắc, rốt cuộc là ai ra tay. Lúc này không chỉ riêng Triệu Tự Doanh giận dữ, mọi mặt dính vào chợ lớn này cũng căm giận. Thầm nghĩ tên khốn nạn cắt đứt đường phát tài rốt cuộc là ai, tìm được rồi nhất định phải cho kẻ đó đẹp mặt, thậm chí có người đi thẳng tới thăm hỏi Triệu Tiến, nói sẵn lòng xuất tiền thưởng bắt người, bỏ ra món tiền thưởng lớn, khẳng định túm ra được kẻ sai khiến đằng sau.
Làm thì cũng có làm nhưng tất cả cũng hiểu rõ muốn bắt được kẻ đứng sau chủ mưu rất khó, trời mới biết kẻ đó chạy tới nơi nào rồi.
Tới trời sáng rõ, vẫn là ở chỗ phồn hoa cửa sông Thanh Giang này, tin tức lan truyền thật nhanh. Buổi sáng đã nói thích khách ám sát Triệu Tiến xuất thân Văn Hương Giáo, nhưng lập tức lại có tin tức truyền tới, nói mấy đầu sỏ trên tào vận đều phái con cháu đi giải thích với Triệu Tiến, nói việc này chẳng có can hệ gì với nhà mình. Dám phái con cháu trong nhà sang đây cũng là tỏ rõ một thái độ vô can không biết. Hơn nữa mỗi nhà đều nói mấy ngày nay đều không ra ngoài, mong Tiến gia tùy ý tra xét. Những tin tức này vừa truyền ra cũng có người thông minh phỏng đoán xem chừng là thế lực nào đó giả danh Văn Hương Giáo phái tới đều là tử sĩ chính là để vu oan cho nhà khác, quấy phá cho nước đục. Hơn nữa người nọ nói chém giết yêu nghiệt gì, có phải là hòa thượng Vân Sơn Tự hay không, ngày đó Tiến gia ở bên đó cũng không có làm chuyện đoạn tuyệt hậu hoạn.
Muôn trùng phỏng đoán suy tính, cũng đều cho rằng không bắt được kẻ chủ mưu sai khiến nhanh như thế. Nhưng ai cũng không có ngờ được trước khi trời tối đã tìm được hung phạm, hơn nữa vị hung phạm này còn là thương nhân giàu có nổi danh lừng lẫy ở cửa sông Thanh Giang, thương nhân buôn gạo tới từ Vu Hồ tên là Cảnh Mãn Thương đã bị bắt được.
Gạo, lương thực của vùng đất màu mỡ các nơi Nam Trực Lệ, Chiết Giang, Hồ Quảng, Giang Tây thông qua đường thủy tập trung tới tào vận, sau đó thông qua đường thủy của Vận Hà và các nhánh sông mở ra chia nhỏ ra buôn bán khắp thiên hạ. Trước khi tự tập tới Vận Hà có bốn điểm then chốt, cũng chính là bốn chợ gạo lớn của thiên hạ là Vu Hồ, Vô Tích, Sa Thị, Cửu Giang. Ngoại trừ tụ tập tào lương gạo trong thiên hạ mua bán tám thành đều quyết định ở mấy chỗ này, nhưng xét đến cùng, lương thực bốn nơi chợ gạo này vẫn phải tụ tập tới chỗ cửa sông Thanh Giang.
Cảnh Mãn Thương này là người thay mặt cho thương nhân buôn gạo của Vu Hồ ở cửa sông Thanh Giang, y nắm giữ trong tay một phần ba gạo lương thực của cửa sông Thanh Giang còn có các hạng mục làm ăn dính dáng xung quanh đó. Thương nhân giàu có bậc này cũng được xếp vào mười hạng đầu trong những thương nhân lớn của cửa sông Thanh Giang. Người như thế sau lưng ít nhất có một vị Tuần phủ làm chỗ dựa, quan lại quen biết trong triều sẽ không thấp hơn tam phẩm, coi như là lão đại thương nhân đáng gờm. Kẻ giàu có hào phóng bậc này, ở chợ lớn Thanh Giang tất nhiên có chỗ của y, hơn nữa không chỉ một chỗ, dựa vào phân bổ của chợ lớn, các hạng mục làm ăn của Cảnh Mãn Thương đều nhanh chóng phát đạt, so với năm ngoái thật sự buôn bán lời hơn không ít.
Tuy nhiên nói gì thì nói, vị Cảnh Mãn Thương này cũng là một trong những thương nhân giàu có đề xướng mở thêm chợ lớn, rất nhiều người biết rõ người ai đứng sau sai khiến người này, lập tức nghĩ sơ qua tiền nhân hậu quả một lần, gần như đoán ra được ngọn nguồn rồi.
Mở chợ lớn mới, với cục diện trước mắt của cửa sông Thanh Giang lẽ dĩ nhiên hội tụ núi vàng biển bạc, lại nói tiếp tất cả đều có một chút không hiểu rõ. Thời thế rõ ràng đang khó khăn, nhưng mấy chỗ cửa sông Thanh Giang, Dương Châu cùng với Giang Nam lại càng lúc càng phồn thịnh. Lấy cái này đi nói cái khác, Triệu Tiến không cho phép Cảnh Mãn Thương này mở chợ lớn mới cũng coi như cắt đường phát tài của người ta, cắt đường phát tài như giết phụ mẫu nhà người ta, cái này quả thật là cừu sâu tựa biển cũng khó trách Cảnh Mãn Thương sẽ động tới thủ đoạn như vậy ám hại Triệu Tiến. Tuy nhiên khiến cho mọi người nghĩ không thông chính là, Cảnh Mãn Thương không ngờ dám hạ thủ với Triệu Tiến y không biết đó là sát thần hay sao?
Hơn nữa Cảnh Mãn Thương này có vai vế như hôm nay, nghĩ chắc không phải ngu độn, làm ra việc như vậy không biết chạy trốn sớm chút sao? Vị Tiến gia này bản lãnh lớn hơn nữa cũng không sang sông đi Vu Hồ phủ Thái Bình bắt người. Kết cuộc người vẫn bị bắt tới, đây xem ra không giống là liều lĩnh đánh nhau sống chết, cắt mất đường phát tài mà giống như tự mình tìm chết.
- Trong nhà kẻ thắp hương giảng kia đã trống không rồi. Tuy nhiên ở nơi như thế này, tín đồ thắp hương tóm lại là dân chúng xung quanh tìm một tên du côn ngay tại chỗ rất nhanh đã tìm được kẻ tin giáo thắp hương, thuận theo đó bắt được kẻ giảng kinh kia. Bọn chúng cũng không biết thích khách phóng hỏa gì, nhưng lại hỏi ra được căn trạch viện kia của bọn họ là bà con thân thích một tên quản sự của Cảnh Mãn Thương giành cho.
Lưu Dũng vẻ mặt rất là mệt mỏi vẫn đang cố định tinh thần kể ra ngọn nguồn chân tướng, tuy nhiên ai cũng nhìn ra được dáng vẻ thoải mái của y.
Cửa sông Thanh Giang nơi tấc đất tấc vàng như vầy, nỡ lấy ra một trạch viện thắp hương tụng kinh, còn không phải cho thuê sinh lợi tức, bản thân nó đã không đúng rồi. Hơn nữa cũng không phải dân chúng tầm thường tùy ý đã lấy ra được trạch viện, mỗi ngày đều có người tụ chúng vẫn không bị người bên ngoài theo dõi tất nhiên có được thân sĩ cường hào chống đỡ. Bằng không vốn dĩ không có cách nào duy trì tiếp tục. Bà con quản sự đây đã cách biệt mấy tầng, nhưng gốc gác ở bên trong đó mọi người rất rõ ràng, cũng chính là Cảnh Mãn Thương này rồi.
Chớ nhìn vào Cảnh Mãn Thương làm ăn nhanh chóng phất lên ở cửa sông Thanh Giang, từ Viên ngoại lang Hộ bộ kia tới Tri phủ Hoài An, gặp y đều phải vẻ mặt tươi cười lễ độ nhưng Triệu Tự Doanh nổi cơn tanh bành vốn dĩ không màn cái này. Đội nhân mã đi thẳng vào đại viện, tới trước cửa phủ đệ thậm chí ngay cả cổng cũng không gọi mở, kẻ thân thủ giỏi lập tức giẫm lên lưng ngựa trèo tường vào. Trong nhà của Cảnh Mãn Thương cũng nuôi một số hộ vệ võ công không tệ, mới đầu muốn cảnh báo chống trả, nhưng nhìn thấy đối phương sát khí đằng đẵng, trường đao búa lớn sau khi cổng bị mở ra cộng thêm cung tiễn và trường mâu, lập tức làm chim muông bay loạn nhưng ở nơi này không có túm được Cảnh Mãn Thương.
Chẳng qua võ phu Triệu Tự Doanh khí thế hùng hổ đã dọa già trẻ lớn bé trong phủ đệ Cảnh gia sợ bể mật, không đợi tra khảo đã chen sau lên trước bẩm báo. Mấy ngày qua Cảnh Mãn Thương đều không có về nhà nhưng cũng không rời khỏi cửa sông Thanh Giang, tất cả cũng biết rõ nơi đó. Lại phải đi chỗ ngoại viện bên đó. Nơi ấy là một chỗ trạch viện gần kế bên bờ Hoàng Hà, y trả một món tiền lớn mua một ả kỹ nữ từ chỗ Dương Châu nuôi ở nơi đó.
Từ chợ lớn tới Cảnh gia đội nhân mã mất gần nửa canh giờ, từ Cảnh gia tới căn ngoại viện kia phải chạy mất non nửa canh giờ. Bình thường phần đông ngoại viện đều phải đặt ở nơi thanh nhã u tĩnh, cửa sông Thanh Giang chốn chốn phồn hoa muốn tìm chỗ u tĩnh chỉ đi bên ngoài mới có. Triệu Tiến sau khi gặp phải ám sát chốc lát đã phái đội nhân mã Triệu Tự Doanh lên đường bắt người, cho dù Cảnh Mãn Thương này an bài người ở chợ lớn theo dõi canh chừng, lúc này tin tức cũng truyền không sang đấy được. Triệu Tự Doanh không có nhận ra gần kề đó có người cưỡi khoái mã rời đi, dù sao không có gì quá mức khiến người khác để mắt tới.