Tới hiện tại, hậu hoạn, lo lắng âm thầm gì cũng tan tành mây khói, lại cũng không cần lo nghĩ Ngưu gia báo thù. Cái đầu Ngưu Nhị, Ngưu Tam cũng ngay ngắn đặt ở nơi đó. Chỗ cửa sông Thanh Giang này có mấy kẻ vong mạng phạm vào đại án cũng đi nương tựa Ngưu gia bên đó, lần này không phải ở trong tù binh thì là trong đống đầu người.
Mặt trước, mặt sau cộng lại bao nhiêu trọng phạm bị chém đầu, công lao này làm thật thích đáng, đủ để khiến cho Tri phủ và Tri huyện cùng với quan viên lớn nhỏ thăng quan phát tài hơn nữa không cần lo lắng hậu hoạn rồi.
Người trong nha môn làm việc cũng rất vui sướng. Lưu trưởng khoái vốn dĩ được cung phụng rượu ngon thịt ngon sau khi tin tức huyện An Đông truyền tới lập tức mang lên xiềng xích, nhốt vào trong nhà giam tụ tập trọng phạm. Đợi tới lúc đầu người, tù binh tới cửa sông Thanh Giang Lưu trưởng khoái đã "chết không rõ nguyên do" trong tù. Tất cả hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng ngay lập tức lục soát nhà của Lưu trưởng khoái.
Tịch biên nhà sản, thứ lấy được vạch ra sáu thành làm khao quân cho Triệu Tự Doanh, ba thành chia lời cho Mạnh Siêu, một thành vất vả của mọi người, sau đó bắt đầu từ thời khắc Mạnh Siêu làm Tổng bổ đầu tới hiện giờ tất cả chia lời và bạc thường lệ đều đưa tới trong nhà Mạnh Siêu.
Thu lấy tính mạng của trọng phạm, áp tải đầu người hết thảy đều là việc khổ sai, được Bổ khoái phủ nha và huyện nha toàn bộ nhận lãnh, hơn nữa phát lời thề thốt, tuyệt sẽ không giở chiêu trò gì trong đó.
Không diệt khẩu Lưu trưởng khoái, trời mới biết Mạnh Siêu tiểu ca sẽ tra ra được cái gì. Không đưa tiền tỏ lòng trung thành, đám người Từ Châu kia sẽ mượn cơ hội này làm sạch tất cả. Nên ngoan ngoãn chút.
Hướng gió cửa sông Thanh Giang đã thay đổi hoàn toàn, về sau nơi này chính là chỉ có lời một mình Triệu Tiến tất cả nghe theo, ván đã đóng thuyền sẽ không có bất cứ chuyện gì trở ngược lại được.
Kỳ thật tới bây giờ, Tổng bổ đầu này có phải làm cho có hay không đã không trọng yếu nữa rồi, trong tay Mạnh Siêu có người sai phái, cũng không thiếu ngân lượng muốn làm cái gì đều là tùy ý.
Mạnh tổng bổ đầu không khiến cho Triệu Tiến và bọn dân chúng cửa sông Thanh Giang thất vọng, quả nhiên là tràn ngập chính khí. Trị an trên mặt đất cửa sông Thanh Giang tốt hơn lên, các lộ trộm cắp lặt vặt quét sạch trơn, du côn lưu manh cũng đều bỏ ác theo thiện, thật đúng là không nhặt của rơi trên đường đêm không cần đóng cửa.
Vì điều này, bọn thương gia giàu có cửa sông Thanh Giang cố ý làm một tấm bảng vàng, tấm hoành phi này vuông vức hai thước, bên trên mời danh gia đề chữ. Lời lẽ thật là cũ xưa, vẫn là "Hộ Vệ Một Phương" như trước. Nhưng lúc tặng hoành phi khua chiêng gõ trống, thanh thế cực lớn, đi hết một vòng phố phường chính của cửa sông Thanh Giang và bên trong thành. Trong đám người tặng hoành phi, thương nhân đủ phân lượng đều đích thân tới trước, sĩ thân trên đất này tới được cũng đều tới cả, còn có mấy văn lại, sai dịch, đầu mục của quan phủ cũng đều tham gia, bọn người này đều phải đi trước. Thương nhân lớn nhỏ trên đất cửa sông Thanh Giang, đầu mục các thế lực, phương trượng chủ trì chùa miếu đạo quán cũng đều tới. Thanh thế lớn mạnh đưa tấm hoành kim này tới chỗ võ quán Vân Sơn...
Bảo cảnh an dân, quét sạch chuyện trên đất này chính xác là của Tổng bổ đầu Mạnh Siêu nhưng tất cả đều biết rõ không có Triệu Tiến cái gì Mạnh Siêu cũng làm không xong. Đại họa như Ngưu Thắng Kiệt này, hải tặc như Ngưu Nhị, Ngưu Tam kia nếu như không phải Triệu Tự Doanh ra tay bằng vào quan phủ chính là chuyện cười.
Hơn nữa chuyện này làm xong cũng nói rõ một điểm, đó chính là Triệu Tự Doanh, Triệu Tiến nắm trong tay cửa sông Thanh Giang đã không người nào lay chuyển được, tất cả tâm phục khẩu phục.
Không chỉ bởi vì người Từ Châu vũ lực mạnh mẽ ngang tàng còn bởi vì trên dưới cửa sông Thanh Giang đều có lòng tin tưởng phát ra từ tận đáy lòng. Có mặt của Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh đích thật bảo vệ được bình an và phồn hoa của cửa sông Thanh Giang. Bọn họ chủ trì công bằng, chống đỡ được tai họa đạo tặc, hơn nữa còn dẫn mọi người cùng nhau phát tài.
Tấm hoành kim này thay vì nói là ca ngợi, chẳng bằng nói là một đại ấn, chứng tỏ quyền lực Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang
Ngay đó có người từng nói "Từ Châu biến thành Triệu Châu", sau khi tặng hoành phi lần này, văn lại phủ nha và huyện nha tụ hội cũng có người cảm thán nói.
- Hiện giờ cửa sông Thanh Giang họ Triệu rồi.
Đại thị cửa sông Thanh Giang còn trong lúc xây dựng, song có một số phần đã dùng tới. Theo xướng nghị của Triệu Tiến, thương hộ cửa sông Thanh Giang ra tiền ra người mỗi ngày gõ chiêng hô vang ở trên bến sông Vận Hà nói cho khách thương lui tới biết chỗ chợ lớn Thanh Giang hàng hóa nhiều, giá cả công bình, tùy tiện ung dung lựa chọn, ở nơi đó mua bán càng dễ dàng hơn.
Sự thật đúng là như thế, càng nhiều người bán và mua hội tụ cùng một chỗ, chẳng những không có ép giá hãm hại lẫn nhau mà còn cho đối phương càng nhiều chỗ trống và con đường khác lựa chọn. Làm ăn buôn bán rất náo nhiệt, quả thật mua bán không cao giá, nhưng làm ra được càng nhiều mối làm ăn, kiếm được lãi ròng gia tăng thật lớn, thậm chí còn điều hàng giúp đỡ lẫn nhau, sẽ không có chuyện thiếu hụt tạm thời không thuận lợi làm ăn làm không được vân vân.
Người dân đất này vui mừng hớn hở như thế, khách thương bên ngoài tới cũng vô cùng hưng phấn. Bất luận người đầu nam cuối bắc tới đây nhìn thấy chợ lớn Thanh Giang này đều thật giống như nhìn thấy một tòa núi vàng. Các loại hàng hóa bên trong đáng chọn lựa cung ứng, cũng đáng tới buôn bán các loại hành hóa. Ở nơi đó gần như không cần lo lắng bán không được, mua không được.
Hơn nữa còn có nhà buôn Vân Sơn Hành công bằng bậc này, thu lấy phí tổn không nhiều đã được thuê chỗ buôn bán, không cần lo lắng chỗ khó xử tiền hàng không thu lại được vân vân.
Lại càng không giống khắp mọi nơi chính là, mọi nơi cần lo lắng kẻ lừa lạt bố trí thế cục, lo lắng bọn du côn lưu manh đục khoét tài sản, lo lắng tiền của trên người bị kẻ gian dòm ngó. Ở nơi này cái gì cũng không cần sợ, trong chợ lớn vô cùng sạch sẽ chỉ có việc buôn bán và đi dạo.
Thương nhân mới vừa tới bên này thật không có thể hội này, nhưng phàm có chỗ náo nhiệt có đông người tụ tập nào cũng có bằng hữu đủ mọi hạng người sang đây làm giàu. Có trộm cắp vặt nhìn chằm chằm hầu bao, có mẹ mình dụ dỗ con nít, có du côn ăn vạ, đùa bỡn, hoàng hành, còn có kẻ có lòng dạ lập cạm bẫy rắp tâm hại người. Tuy rằng Triệu Tự Doanh tiếng tăm hung ác ở ngoài nhưng vẫn là có không ít kẻ đui mù hoặc là nói tới tìm vận may.
Cho nên vừa mới mở hàng mấy ngày quả thật gió tanh mưa máu, không ít người bị bắt ngay trên đường phố lập tức đánh gãy tay chân, sau đó ban đêm mảng đất cửa sông Thanh Giang này còn có người bị tịch thu nhà, cả nhà biến mất không tung tích, nghe nói đi trại Bi Châu bên kia trả nợ rồi.
Làm thương nhân trên đất này và bên ngoài sợ muốn chết, nhưng tức thì biết rõ hung tàn này không phải nhắm vào bọn họ. Tam giáo cửu lưu trên đất này cũng khiếp đảm muốn chết, cũng liền biết chợ lớn Thanh Giang này là chỗ không được chạm tới. Giết gà dọa khỉ, ngay cả khỉ cũng giết, chợ lớn này lập tức trở nên an bình rồi.