Triệu Tiến sửng sốt lập tức thở hắt ra một hơi dài, cũng hẳn nên có chút tin tưởng đội học đinh. Bọn học đinh mặc dù vẫn chưa có trải qua cuộc chiến thật sự, nhưng bọn họ huấn luyện cũng không kém hơn gia đinh của liên đội. Hơn nữa gia đinh Triệu Tự Doanh lúc mới bắt đầu huấn luyện cũng không theo quy củ, bởi vì Triệu Tiến cũng đang mày mò cách làm. Mà lúc bắt đầu có đội học đinh, các hạng mục huấn luyện đều đã đi vào nền nếp, còn có rất nhiều chia xẻ từng trải qua trong thực chiến.
Theo huấn luyện và học tập như thế, vả lại còn huấn luyện và học tập lâu như thế, những người trẻ tuổi đội học đinh tay chân cũng chỉ làm theo những gì được chỉ dậy, trước mắt chính là như vậy.
Xung phong mới rồi còn nói là hưng phấn và hoảng loạn mới vào cuộc chiến nhưng may mắn được Cát Hương kêu dừng cả đội lại, ở đó làm theo khẩu hiệu trong thôn mới có đội nhân mã xông ra. Thật ra đội học đinh đã có thoáng chốc ngắn ngủi để trấn định.
Nhìn thấy mũi nhọn sắc bén rậm ri rậm rạp, gã cưỡi ngựa thúc ngựa xông tới vội vàng chuyển hướng. Bọn họ là thân vệ của tổng đà Văn Hương Giáo ở Vận Thành, chiều hôm qua tới được thôn trang này muốn chọn ra hơn trăm hán tử khỏe mạnh mang đi, cũng là do chỗ Tế Ninh Châu có đại hào cần dùng gắp bằng không cũng sẽ chẳng vội vàng như thế.
Người đêm qua đã chọn xong, sáng nay dậy sớm sắp mang đi, sửa soạn gần như xong rồi, lại nghe thấy bên ngoài tiếng chém giết rung trời, mặc dù tá điền hồn bay phách lạc tới báo tin nhưng mười mấy người cưỡi ngựa cũng không kinh hoảng gì, bởi vì tá điền nói bên ngoài không có người cưỡi ngựa, toàn là bộ tốt.
Kỵ binh đối đầu bộ tốt, lấy một địch mười cũng là bình thường, lấy một chọi trăm cũng không quá mới lạ. Hà huống chi mười mấy người cưỡi ngựa này hết sức tự tin, bọn họ đều là kẻ xuất thân quân lính biên ải và doanh sư ở kinh thành, công phu sở trường về cung mã. Thật nếu như phải xông giết, mấy trăm trên ngàn đánh cho tan rã chạy loạn không phải nói chơi, cho dù là thắng không được, chạy thoát ra ngoài vẫn rất dễ dàng.
Tuy nhiên nhìn thế trận trước mắt, lục lâm trộm cướp tầm thường thậm chí hương dũng đoàn luyện đều sẽ không có binh khí chỉnh tề như thế cũng sẽ không có trận thế uy nghiêm đáng sợ như thế, càng sẽ không có đội ngũ gì nhìn thấy kỵ binh xông sang lại không có kinh hoảng tán loạn, mà còn quát thét xếp thành đội nghênh địch.
Mười mấy người cưỡi ngựa này vội vàng chuyển hướng, nếu như không có cách nào chiếm lợi thế, vậy thì chạy nhanh, thôn trang này không phải mấu chốt khẩn yếu, trăm mười tráng niên kia cũng chả đáng cái gì.
Kỵ thuật của bọn người cưỡi ngựa rất hoàn mỹ, lúc cách trận thế đội học đinh còn có khoảng chừng mười bước thúc vật cưỡi chuyển hướng, muốn men theo ven rìa trận thế rời đi, bọn họ không cảm thấy đối phương dám tản ra truy đuổi, nếu như thế thật không biết chữ chết viết thế nào, đội nhân mã sẽ chuyển hướng xông vào, giết ra giết vào mấy lần liền sạch sẽ.
Ngay lúc này, những bộ tốt đó thật triển khai rồi. Một gã trẻ tuổi trên mặt còn có vẻ ngây ngô nâng cao "tuyên hoa phủ" kia đâm thẳng sang.
Đây đúng thật là không biết sống chết, gã cưỡi ngựa bị nhắm tới trong lòng cười lạnh song y không muốn trả đòn, trận thế trước mắt này thật không nên giằng co, đi mau tốt hơn. Nhưng ngựa chuyển hướng bước chân nhanh không nổi, huống chi đây là cả một đội nhân mã. Người trẻ tuổi kia bước nhanh xông tới đủ đuổi theo kịp rồi.
Quát thét đâm tới, người cưỡi ngựa rút đao đón đỡ, vốn cho rằng chỉ là chạm vào rồi tách ra, nhưng không ngờ "tuyên hoa phủ" kia trượt xuống phía dưới, chỗ góc đầu búa kìm chặt thân đao. "Tuyên hoa phủ" thuận thế bẻ ngoặt một cái, tên cưỡi ngựa kia cũng không giữ nổi đao nữa, nhưng trong lúc luống cuống ngay cả thúc ngựa xông về phía trước cũng không làm kịp bị "tuyên hoa phủ" kia trở ngược lại bổ thật mạnh vào sau lưng giật thẳng xuống ngựa.
Một người đi đầu những người khác theo đó xông lên. Trong lúc cận chiến, trường kích phải linh hoạt nhiều hơn trường mâu, ngoại trừ đâm giết còn bổ chém, nện đánh và móc kéo. "Lưỡi búa" và "móc sắt" của trường kích đều có hữu dụng, đội học đinh lúc mới dùng trường kích này còn cảm thấy không tốt bằng trường mâu, nhưng vào lúc này dùng tới lại nhận ra được rất tiện lợi.
Đội nhân mã từ trong thôn trang lao ra ngoài, ngoại trừ ba gã cưỡi ngựa đầu đuôi vội vàng chạy trốn, mấy tên cưỡi ngựa khác đều không có chạy thoát. Có kẻ thì bị trường kích kéo từ trên ngựa xuống, có kẻ bị chém chết ngay trên ngựa. Càng nhiều hơn chính là ngựa gặp tai ương trước, đùi ngựa bị chém, sau đó người cưỡi ngựa bị một đám học đinh theo đó tiến lên đâm thành cái sàng.
Lại nói lúc trước bảo đám học đinh này học khuôn phép, có một số đã trải qua đổ máu, không cần phải bó buộc quá nghiêm khắc, cho nên Cát Hương lúc cục diện an toàn cũng không có giống trước đó hô quát ra lệnh. Nhưng buông thả như vậy cũng có một chút rắc rối, đó chính là bọn học đinh phát tiết bản tính, một người sống cũng không có lưu lại.
Cuộc chiến với đội nhân mã không có duy trì bao lâu, lúc Triệu Tiến dẫn đội tiến lên đã kết thúc. Ban đầu cho rằng đội học đinh phải có an nguy, nhưng sau khi nhìn thấy ứng phó của đội học đinh, hắn không vội chi viện. Lúc đã kết trận mới gia nhập chẳng những sẽ không có giúp sức gì rất có khả năng đảo loạn cục diện.
Đợi lúc Triệu Tiến kéo tới, bọn học đinh của đội học đinh mới coi như kịp tỉnh táo. Ba mươi mấy người trên mình vấy máu, vốn rằng có chút hưng phấn, nhưng hiện giờ lại có mười mấy người sắc mặt trắng bệch. Mấy người trong số đó bụm miệng bộ dạng muốn ói ra, còn lại hoặc là mặt không chút biểu tình hoặc vẫn hưng phấn như trước.
Triệu Tiến ra hiệu những người nhịn không nổi nữa đi ói. Vẻ mặt hắn tươi cười, hài lòng nhìn đám học đinh. Những người này còn phải xuất chúng hơn so với hắn nghĩ. Có học đinh tuổi nhỏ hơn hắn hai tuổi, bốn tuổi, tính so về tuổi tác nói là huynh đệ cũng đúng, thật ra càng giống như là thầy trò. Triệu Tiến và bọn huynh đệ dậy dỗ bọn họ võ nghệ, đội học đinh đa số dùng trường kích, trường kích này thì Triệu Tiến đích thân truyền thụ còn có hành quân bố trận. Bản lãnh của bọn văn lại đều là do Triệu Tiến an bài trù tính.
Nhìn thấy bọn học đinh biểu hiện xuất sắc như thế, khiến cho Triệu Tiến cũng cảm thấy tự hào bản thân mài dũa ra được viên ngọc đẹp.
Cát Hương tiến lên nói.
- Đại ca, mười mấy người mặt không trắng cũng không ói này chính là mầm giống tốt. Tháng ngày sau này khẳng định đáng để trọng dụng.
Cử chỉ của bọn học đinh này khiến cho y cũng cảm thấy rất vừa ý.
Triệu Tiến cười nói.
- Chúng ta năm đó cũng không phải không nhịn được buồn nôn sao. Mười mấy người ung dung này có lẽ là căn cơ học được ở nhà sớm đã thấy qua chém giết.
Thôn trang không còn gì chống cự, mười mấy người cưỡi ngựa bị chém giết quá nữa, hộ vệ thôn trang không phải chạy trốn chính là đầu hàng. Triệu Tiến không hứng thú đuổi tận giết tuyệt với bọn chúng. Để mấy tên chạy thoát đi báo tin, khiến Văn Hương Gáo thật mau chóng biết rõ là Triệu Tự Doanh làm, càng hợp với cái Triệu Tiến đang cần.