Người khác thì bỏ qua, mặt mũi của Dư nhị công tử Dư Trí Viễn này nhất định phải nể mặt. Cũng may là chàng công tử thế gia to gan lớn mật này đổi lại người khác vừa nghe cửa tiệm mở ở ngoài quan thự của Cẩm Y Vệ sớm đã sợ tới hồn bay phách tán rồi. Chàng ta lại nói không nuốt lời ưng thuận đi làm. Cũng may mà cái tửu trang này khiến Triệu Tự Doanh đối với động tĩnh của Cẩm Y Vệ không còn phải một đốm đen giữa hai mắt nữa.
Đợi một ngày, té ngửa ra Lôi Tài Nam Kinh lại tới trước, Lôi Tài vốn cũng đi Từ Châu, tạm thời nghỉ ngơi một chỗ của Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang, nghe nói Triệu Tiến có ở đây lập tức chạy sang.
Lôi Tài và Lê Đại Tân chủ trí quán rượu ở Nam Kinh, hai người bọn họ ngoại trừ chuyện khẩn cấp nhất một khắc cũng không được rời khỏi. Huống chi bây giờ quán rượu kia mới an ổn chưa được mấy ngày, Lôi Tài không ngờ vội vội vàng vàng đã muốn về Từ Châu, nhất định có chuyện khẩn cấp gì rồi.
Mỗi người đều nghĩ ra được điểm này, lúc gặp mặt càng nhìn ra được thần sắc trịnh trọng của Lôi Tài.
Vừa thấy mặt, Triệu Tiến không hỏi chuyện khẩn cấp gì, chỉ là nhìn Lôi Tài cảm khái một câu.
- Lôi tử, vất vả cho đệ rồi. Không ngờ đầu có tóc bạc.
Người đang ở Nam Kinh bằng như lẻ loi nơi địch quốc, huống chi còn là quan thự của Cẩm Y Vệ, càng không cần nói Cẩm Y Vệ này còn bị Triệu Tự Doanh đánh giết thu thập không ít, ở nơi đó sợ rằng ngủ cũng ngủ không an giấc, tâm sức tiều tụy. Lôi Tài còn nhỏ hơn so với bọn Triệu Tiến, hiện giờ thái dương rõ ràng có tóc trắng rồi.
Lôi Tài dụi mắt, cười hì hì nói.
- Vì cả nhà làm việc, không khổ cực.
Trong phòng chỉ có Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh, thật ra cả cửa sông Thanh Giang người biết Lôi Tài xuất hiện cũng không vượt quá năm người, đây đều là việc làm của bản thân đội Nội Vệ, thậm chí ngay cả Thạch Mãn Cường và Chu Học Trí cũng không biết.
Tuy nói sẽ không giấu diếm bọn họ, nhưng chuyện cơ mật bậc này, càng ít người biết càng tốt.
Lôi Tài mau chóng nói tới chuyện chính.
- Đại ca, tam ca, chỗ Cẩm Y Vệ nam kinh càng lúc càng không ổn.
Vương Triệu Tĩnh trầm giọng hỏi.
- Thế nào là không ổn? Chỗ Từ Châu và cửa sông Thanh Giang này tính gộp cả các nơi chúng ta khống chế cũng không thấy có dấu vết bọn Đông Xưởng tới đây.
Lúc nói chuyện này tất cả đều hạ thấp giọng.
Lôi Tài giải thích mấy câu.
- Tam ca nói rất đúng, tiểu đệ cũng nắm không chính xác. Lão Lê cũng thấy không rõ lắm. Cho nên muốn mang những việc này về đây để cho mấy vị ca ca xem thử suy ngẫm. Tin tức này tiểu đệ nhớ ở trong đầu, cũng không yên lòng để người khác truyền lời.
Lôi Tài nhìn thấy Triệu Tiến không có ý ngắt lời, hắng giọng một cái, cũng giống vậy đè thấp giọng nói xuống nói chuyện, mặc dù trong phòng chỉ có ba người bọn họ.
- Từ sau khi tiểu đệ đi Nam Kinh, Chỉ huy Thiêm sự Mã Xung Hạo kia đã không ở trong quan thự dường như cũng là đi tới nơi khác. Chiếu theo lời bọn Đông Xưởng bên trong quan thự. Chớ nói một Chỉ huy Thiêm sự, cho dù Thiên hộ, phó Thiên hộ cũng đều ít khi rời khỏi Nam Kinh. Hơn nữa Mã Xung Hạo này dường như cũng tới Giang Bắc.
Triệu Tiến đang trầm ngâm, sau khi Vương Triệu Tĩnh nhìn vẻ mặt cả hai rồi nói.
- Lúc trước những việc làm của Cẩm Y Vệ đã biết rõ là mưu mô của Mã Xung Hạo. Nhưng Mã Xung Hạo này đã ở chỗ chúng ta nện cho đầu rơi máu chảy. Hiện giờ bỗng trở nên yên ắng, có phải biết khó mà lui rồi không. Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh cai quản cả Nam Trực Lệ, thậm chí chỗ Chiết Giang kia đều quản hạt được, tới Giang Bắc cũng là hợp tình hợp lý.
Triệu Tiến đơn giản nói.
- Đối mặt thế lực như vậy, theo tình thế xấu nhất suy ngẫm mới tốt. Như vậy mới lo trước khỏi gây họa.
Vương Triệu Tĩnh gật đầu, y chỉ là nhắc tới một loại khả năng y cho rằng phải, Lôi Tài cũng không cảm thấy mình bị phủ nhận chỉ trích, chỉ là thản nhiên tự nói điều mình nghĩ.
- Đại ca, tam ca, Giang Bắc như nay còn có gì đáng giá để ông ta tới cũng chỉ có mỗi chỗ Triệu Tự Doanh chúng ta. Không phòng không được.
Các nơi Giang Bắc Nam Trực Lệ hết thảy đều rất bình thường, duy có Triệu Tự Doanh không bình thường. Chỗ khẩn yếu nhất mấy nơi Giang Bắc, Từ Châu là căn cơ của Triệu Tự Doanh, bọn thương nhân buôn muối Dương Châu và Triệu Tự Doanh có xung đột quá lớn, cửa sông Thanh Giang mới bị Triệu Tự Doanh chiếm. Chốn chốn đều có bóng hình của Triệu Tự Doanh, trừ Triệu Tự Doanh cũng quả thật chẳng có gì đáng để mắt tới.
Lôi Tài tiếp tục nói.
- Kẻ khác giữ chức Cẩm Y Vệ Nam Kinh đều là lười làm việc. Nhưng Mã Xung Hạo này không tránh khỏi có chút quá chăm chỉ rồi. Từ trước thường tới lui Giang Bắc nhưng hiện giờ lại cấu kết chặt chẽ với quyền quý trong thành. Nhắc tới cũng kỳ quái, Mã Xung Hạo này cũng hiểu rõ phải nể mặt. Nghe nói lúc tới phủ thăm hỏi Ngụy Quốc Công lần đầu, đã bị đóng cửa không cho vào nhà. Kết cuộc ông ta rõ ràng còn đi tới, ngược lại không biết nói cái gì rất mau đã trở nên thân thiện. Song tiểu đệ quả thật vô năng, nghe ngóng không ra nói cái gì cả.
Triệu Tiến lẩm bẩm mấy câu.
- Cái gì vô năng. Chúng ta người lạ chưa quen thuộc nơi đó. Nghe ngóng ra được mới là kỳ quái.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh liếc nhìn nhau đều cảm thấy bên trong đó có điều không ổn. Gia đình nghèo thấp cổ bé họng khuôn phép ít. Nhưng phủ Ngụy Quốc Công chính là quý tộc bậc nhất Đại Minh. Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh cũng không phải hạng người vô danh, lần đầu tiên vào không được cửa, thì hẳn nên biết khó mà lui, sao lại còn trở nên quấn quýt chặt chẽ, về phần thân thiện này càng lạ lùng hơn.
- Không riêng gì chỗ Ngụy Quốc Công, trong nhà mấy Bá, Hầu kia Mã Xung Hạo cũng ân cần chạy tới, hơn nữa còn có một số tin tức không dám nói chuẩn xác. Rất có lẽ thương nhân buôn muối chỗ Dương Châu kia phái người tặng lễ vật cho Mã Xung Hạo này.
Nói tới đây Lôi Tài dừng lại.
Trên mặt Vương Triệu Tĩnh đã có vẻ mặt hết sức suy tư, có chút buồn bực nói.
- Mã Xung Hạo nịnh bợ những nhà quyền quý kia làm cái gì. Đối với chuyện thăng quan phát tài của ông ta thật không có một chút hữu dụng.
Minh thái tổ Chu Nguyên Chương lúc khai quốc định đô ở Nam Kinh, sau thời kiến thiết gầy dựng lại, Thành tổ Tĩnh Nan, lại dời đô từ Nam Kinh tới Bắc Kinh, cho nên quyền quý cũng chia thành hai nơi, Nam Kinh một bầy, Bắc Kinh một bầy.
Những bọn quyền quý khai quốc thoát khỏi được Thái tổ Chu Nguyên Chương trừ diệt phần lớn đều ở Nam Kinh, còn bọn quyền quý đi theo Thành tổ Tĩnh Nan đều đi tới Bắc Kinh. Về sau những quyền quý xuất thân thời Tĩnh Nan này ở biến sự Thổ Mộc Bảo chết bị thương chẳng còn lại gì. Sau đó nữa, quyền quý chỗ Bắc Kinh kia chỉ chừa lại kẻ xuất thân bên ngoại của vua. Vốn rằng là bá tánh dân chúng bình thường nhà nghèo, hộ nhỏ, con gái, em gái, nữ nhân trong nhà thành hậu phi, quý nhân sau đó huynh đệ, cha chú bác trong nhà được phong thành Công Hầu, Bá Tước quyền quý nhất đẳng. Về phần quân công quý tộc về sau, thường thường không phải người tập ấm nhiều đời.