Thương nhân làm càn kia lập tức bị ném thẳng vào sông Tần Hoài, hai tên hộ vệ bước tới ngăn cản cũng bị đánh ngã, quả thật là đại triển thần oai.
Nhưng mở nghiệp ở trên sông Tần Hoài, thuyền hoa cũng không chỉ là dựa vào Phùng Kỳ tới hộ vệ, sau lưng tự có chỗ dựa khác. Sau khi vượt qua chuyện trước mặt, tất có đại nhân vật ra mặt, những thương nhân trên hồ đó ngày hôm sau cũng mặt xám mày tro tới cửa tạ lỗi, sự tình coi như chấm dứt rồi.
Sự Tình kết thúc, Phùng Kỳ lại thành anh hùng trên thuyền hoa, quản sự trên thuyền hoa lì xì mấy lượng bạc, bọn nữ nhân trên thuyền hoa lại hùn tiền lại gom được mười mấy lượng đưa tới. Khó có được người không chiếm thuận lợi như thế, gặp được chuyện còn trượng nghĩa xuất thủ, tất cả mọi người ở nơi này đều yên lòng.
Xuân Mai vốn đã có ấn tượng rất tốt với Phùng Kỳ, chớ nói tới diện mạo đoan chính, tánh tình hòa thuận, người ở trên thuyền hoa cũng không ăn bớt chiếm lợi. Trên thuyền hoa khác cũng không phải không có Đông Xưởng Cẩm Y Vệ, đều là bọn khốn nạn không tốn tiền chung chạ ở nơi đó. Sau khi trải qua được cứu lần này, khó tránh khỏi yên mến trong lòng, tự mình thổ lộ không ít.
Vốn là nam thanh nữ tú, ở trên thuyền chung đụng cũng khá lâu, Xuân Mai tự thổ lộ ra tí chút càng dễ dàng được việc. Tới lui thường xuyên, nam nữ trẻ tuổi đã ngấm ngầm định chung thân rồi.
Tuy nói mẹ Phùng Kỳ không bằng lòng như thế, nhưng Xuân Mai là một thân trong sạch, con trai nhà mình lại ưa thích, bà cũng không cách nào ngăn trở, chỉ đành nhận lấy chuyện đã cắm cọc này.
Sau khi có được đồng ý của mẫu thân, Phùng Kỳ mới suy xét tới tiền chuộc thân cho Xuân Mai. Trên thuyền hoa cũng bằng lòng nể mặt, tiền chuộc chỉ đòi ba mươi lượng, cầm ra thì coi như xong. Ba mươi lượng bạc không nhiều, nhưng Phùng Kỳ mượn đông mượn tây cộng thêm của nhà mình, cũng phải mất nửa năm mói cầm ra được.
Tuy nhiên người trên thuyền hoa cũng nể tình, trước khi gom đủ bạc, Xuân Mai cũng không cần đi ở đằng trước bưng trà hầu hạ, còn an bài làm một số chuyện thô thiển ở khoang sau. Tuy nói khổ cực một chút, lại không cần xuất đầu lộ mặt coi như làm cô nương trong sạch trước khi gả nhà người.
Bạc tích cóp càng ngày càng nhiều, thậm chí còn lưu đủ dùng để thành thân, mắt thấy ngày lành ở ngay trước mắt, Phùng kỳ cả ngày đều nét tươi cười rạng rỡ.
Nhưng trước đây hai tháng, quản sự trên thuyền hoa vẻ mặt khó coi tìm tới Phùng Kỳ nói tiền chuộc thân của Xuân Mai tăng lên, từ ba mươi lượng bạc tăng tới ba trăm lượng.
Lúc Phùng Kỳ nghe thấy lời này trước hết là kinh ngạc, lập tức mặt mũi tím bầm, nắm chặt quản sự chất vấn, nói công văn khế ước cũng đã ký, sao tới hôm nay lại quở quẻ, có phải không sợ Cẩm Y Vệ tới làm phiền, sẽ không sợ kiện ra quan phủ sao?
Quản sự kia nói vậy thì chỉ còn cách bồi thường ba mươi lượng bạc, hoặc là tăng gấp đôi cũng được, bồi thường sáu mươi lượng cho ngươi, công văn đó cũng không hợp quy củ, về phần Xuân Mai thì không cần nghĩ tới mang đi rồi. Phùng Kỳ ngay lúc nghe thấy lời này, lòng muốn rút đao cũng có, không ngờ rằng quản sự kia nhìn trái nhìn phải thấp giọng khuyên nhủ mấy câu. Nói là con trai của Lâm thiên hộ nhìn trúng Xuân Mai rồi, thuyền hoa đắc tội không nổi vị này.
Đối với Nam Kinh Cẩm Y Vệ, Chỉ huy Thiêm sự Mã Xung Hạo đó là lão đại nhìn không thấy, mấy vị Thiên hộ chính là ông trời trên đỉnh đầu, vừa nghe thấy con trai Thiên hộ chen tay vào, cả người Phùng Kỳ rối bời.
Ngược lại bọn nữ nhân trên thuyền hoa tin tức linh thông. Chàng công tử Lâm thiên hộ này ngày đó lang thang trên một con thuyền hoa khác, lúc đi ra cho thoáng khí lại nhìn thấy được Xuân Mai đang ở nơi đó cọ rửa. Có lẽ là bởi vì có gì khác biệt, lập tức muốn mua về nhà hầu hạ.
Hỏi chỗ thuyền hoa bên này, bà má quản sự thuyền hoa thật có lương tâm, nói với Lâm công tử Xuân Mai đã định ước chung thân với một vị Đông Xưởng Cẩm Y Vệ, đợi có tiền chuộc thân sẽ quay về hoàn lương rồi. Nhưng vị Lâm công tử này nào sẽ đếm xỉa tới một gã Tiểu kỳ, vốn dĩ phớt lờ lời giải thích của thuyền hoa, cũng coi như biết rõ người sau lưng thuyền hoa không nên đắc tội quá sâu, mới không có ra lệnh cưỡng đoạt người đi.
Thuyền hoa rất là khó xử, bởi vì đã ưng thuận với Phùng Kỳ, nhưng con trai Lâm thiên hộ này cũng không nên đắc tội. Tuy nói Phùng Kỳ là tiểu nhân vật, nhưng chỗ quan sai không cần phải kết mối thâm cừu, hơn nữa sau khi chuyện này truyền ra ngoài, thuyền hoa cũng mất mặt. Cân nhắc nặng nhẹ chốt lát, liền nghĩ ra chiêu ngân lượng này.
Trời đất thênh thang, ngân lượng đáng coi trọng nhất, vì nhiều tiền không tuân thủ khế ước, sau khi xong việc hoàn trả tiền bồi thường một phía, ai cũng không tìm ra lý không hợp tình, nhìn ra vẫn là cả nhà đều vui vẻ.
Nếu như Phùng Kỳ kia gom ra đủ ngân lượng, thuyền hoa bên này cũng có cớ giải thích với công tử Lâm thiên hộ, lẫn nhau đều có lời ăn nói được, sau lưng thuyền hoa cũng có người có chỗ dựa, Lâm công tử kia không dám gây chuyện quá chừng mực.
Nhìn như thỏa đáng chu toàn, kỳ thật lại là ép chết Phùng Kỳ. Tính ra Phùng Kỳ không cầm ra được ba trăm lượng này, thậm chí còn đang tính Phùng Kỳ có phải không thèm xuất ra nhiều hơn ba mươi lượng hay không. Tất cả đều biết rõ rốt cuộc sau cùng Phùng Kỳ chỉ đành nhận thua.
Kỳ hạn là ba tháng, bây giờ còn có không tới ba mươi ngày nữa, Phùng Kỳ bán luôn cửa tiệm nhìn mình cho thuê được hơn một trăm lượng, nhưng còn lại làm cách nào gom cho đủ. Người y vay mượn được cũng chỉ có đồng liêu Cẩm Y Vệ. Nhưng những người này nghe nói là tranh nữ nhân với công tử Lâm thiên hộ, không có kẻ nào dám cho mượn, đắc tội với ai cũng không nên đắc tội với kẻ như thế.
Phùng Kỳ quả thật là vô kế khả thi, mẹ già trong nhà vốn đợi con dâu vào cửa, nghe thấy cái này cũng tức giận uất nghẹn, chữa bệnh mời lang trung cũng phải tốn tiền, quả thật khiến người ta sứt đầu mẻ trán.
Hiện giờ thuyền hoa kia đã không bảo Phùng Kỳ sang đấy nữa. Mất đi phần tiền thu vào này, cuộc sống trong nhà khó khăn túng bấn, y cũng vụng trộm gặp Xuân Mai đôi lần, Xuân Mai chỉ khóc, nàng thậm chí cắn răng nói. Nếu như Phùng Kỳ không gom đủ ngân lượng mang nàng đi, như thế lúc đợi Phùng gia sang đây, nàng sẽ tự tận.
Vị Lâm công tử kia cũng phái người truyền lời sang, bảo Phùng Kỳ nên biết tốt xấu đừng quấy quá khiến mọi người khó coi.
Phùng Kỳ nhận được lời truyền lại này quả thật là không biết làm thế nào mới phải, y cảm thấy bản thân vô kế khả thi. Ngân lượng không lấy ra được, động thủ cũng đấu không lại, chỉ còn nước trơ mắt nhìn nữ nhân mình yêu mến bị người khác đoạt đi. Thậm chí còn nghĩ tới tự tận, chẳng lẽ phải cùng nhau đi chết, nhưng mẹ già của mình làm thế nào bây giờ.
Trong đầu loạn thành một nồi cháo, suy trước tính sau không có một cách nào. Phùng Kỳ đầu óc mê mẩn đi tới chỗ tửu trang kia. Nơi này mặc dù bọn đồng liêu tới rất nhiều, nhưng y là kẻ không muốn tới đây. Phùng Kỳ còn nhớ rõ mình lúc nhỏ thấy dáng vẻ phụ thân uống rượu làm càn, hơn nữa y cảm thấy rượu này hơi mắc, y muốn giữ tiền làm chuyện chính đáng.