Nhưng tình cảnh như hiện giờ, Phùng Kỳ cũng liền nghĩ tới mượn rượu giải sầu, cúi đầu đi vào trong tửu trang. Không khỏi được y không cúi đầu, hiện giờ chuyện của Phùng Kỳ đã lan truyền khắp Cẩm Y Vệ Nam Kinh, mỗi lần xuất hiện đều có người chỉ trỏ về phía y.
Gọi một bình rượu, từng chung xuống bụng, chỉ cảm thấy một luồng lửa thiêu đốt trong bụng, cả người đều trở nên ấm áp, đầu óc cũng bắt đầu trở nên chao đảo, những nỗi buồn kia cũng mờ nhạt đi không ít. Cảm giác muốn được chính là như vậy, Phùng Kỳ lại một chén xuống bụng.
Danh tửu Hán Tỉnh này cay nồng, uống cạn uống chậm còn tốt, uống liền tù tì từng chén một, hơi rượu xông lên đầu, rất dễ dàng đã say rồi. Nơi nơi đó say khướt lại muốn thêm một bình, uống được một nửa lại đau khóc thành tiếng.
Trong tửu trang Cẩm Y Vệ tới uống rượu không ít, người nhận ra được Phùng Kỳ cũng không ít, nhìn thấy dáng vẻ này của y cũng lắc đầu, có người nói đây là kẻ đáng thương, không ít được mấy lời bàn tán việc của Phùng Kỳ.
Hai bình rượu uống xong, Phùng Kỳ đã say mèm, nằm sấp trên bàn không dậy nổi. Bọn tiểu nhị trong điếm cũng không có đi quản. Mặt khác Cẩm Y Vệ uống rượu bàn tán thì bàn tán, đáng thương thì đáng thương nhưng không có ai đi để ý tới, ai cũng sẽ không vì một gã Tiểu kỳ không quyền không thế đi đắc tội Thiên hộ cao cao tại thượng.
Lúc Phùng Kỳ mơ mơ màng màng tỉnh lại, cảm thấy bốn phía xung quanh một mảng tối tăm, cũng không có tiếng ầm ĩ cãi vã, có vẻ là vào đêm rồi.
- Thật là rượu ngon.
Phùng Kỳ lẩm bẩm một câu, chỉ cảm thấy cả người bủn rủn, không còn khí lực gì. Mượn rượu giải sầu này cũng chỉ là khiến cho người ta lúc đang say không lo nghĩ, sau khi tỉnh táo, phiền phức gì cũng không ít đi.
Vừa mới chống người đứng dậy, Phùng Kỳ lập tức phát giác không đúng. Lúc say nằm gục xuống là úp mặt trên bàn, nhưng lúc này lại nằm sấp ở trên đất, xung quanh và mặt đất cũng không có giống tửu trang.
- Sao lại thế này?
Ánh mắt Phùng Kỳ quét một vòng, chỉ nhìn thấy trước mặt có đôi giày, y dồn sức hai tay, cả người nhảy dựng lên khỏi mặt đất, húc đầu một quyền nện về phía trước, vừa vặn thân thể nhanh chóng lùi về phía sau. Nơi này cổ quái, trước hết kéo giãn ra rồi nói sau.
Một quyền này của y đánh ra, đủ để đánh nát hai cục gạch xếp chồng lên nhau, tuy nói say rượu ra quyền nhưng cũng sinh ra gió thổi vù vù. Lúc đứng lên đã quan sát rõ ràng xung quanh. Căn phòng nho nhỏ, trước mặt có một chiếc bàn gỗ, trên bàn bày lư hương, sau lư hương treo một bức họa Di Lặc, tranh vẽ có phần lạ lùng, dưới bảo tọa hoa sen có một con chồn trắng ngậm nhang.
Phùng Kỳ đã biết không xong, bố trí căn phòng này rõ ràng là hương đường của Văn Hương Giáo. Cẩm Y Vệ Nam Kinh cũng từng lục soát mấy cái, còn có một nơi gặp phải chống cự, có chém giết. Chẳng lẽ đây là báo thù cho môn phái sao
Trong nháy mắt Phùng Kỳ lại nghĩ tới một chuyện khác, trước mặt mình không phải có người sao? Thế nào không thấy nữa rồi.
Trước mặt không có người, quyền vung ra kia cũng đã không kịp thu về rồi, cổ tay giống như bị kìm sắt kẹp chặt lấy dẫn thẳng về đằng trước, cả người đã sắp tông thẳng vào hương án, toàn thân mất đi thăng bằng, sau lưng lại người ta nắm chặt, dùng sức ép xuống sàn. Phùng Kỳ không tự chủ được thân mình lại nằm phục trên đất.
Chỉ là lần này chẳng khác gì bị người ta ném lăn ra đất, gân cốt khắp cả mình đau nhức trong lúc nhất thời không động đậy nổi. Lúc này Phùng Kỳ cũng bất chấp đau đớn, trong lòng y kinh hãi, kẻ mới nắm lấy mình đó võ nghệ cực cao minh, sức lực cực lớn. Mặc dù giao thủ ngắn ngủi nhưng Phùng Kỳ lại biết rõ mình không có bất kỳ khả năng nào chống trả đối thủ trước mặt. Người giỏi võ như thế tìm mình làm cái gì? Mình sao từ tửu trang tới được nơi này, chẳng lẽ tửu trang này...
Phùng Kỳ đang ở nơi đó nghĩ ngợi lung tung, lại nghe thấy thanh âm vang lên.
- Tiểu tử, nghe nói ngươi bà vợ chưa xuất giá của ngươi bị người ta mua đi rồi hả?
Lời này hỏi rất thật tình, nhưng nghe vào trong tai Phùng Kỳ lại như làm nhục trắng trợn. Y theo đó ngọ nguậy một cái, nhưng lại không nhúc nhích được. Một cánh tay của đối phương đã đè chặt y trên đất, Phùng Kỳ sau khi say một trận còn chưa có hoàn toàn tỉnh táo, lại bị nhắc tới chuyện nhục nhã này, trong lúc nhất thời không khống chê nổi tâm tình, lệ rơi đầy mặt.
Thanh âm lanh lảnh kia bực mình nói.
- Nam nhi đầu đội trời chân đạp đất khóc làm thá gì. Không phải chỉ là chuyện mấy trăm lượng bạc thôi sao? Ta cho ngươi.
Phùng Kỳ ngơ ngẩn sợ run lên, lập tức cả người chấn động, lúc này mới kịp nghe ra. Mấy trăm lượng bạc này bức cho y và Xuân Mai phải nghĩ tới cái chết, vô kế khả thi, đối phương lại dễ dàng như thế nói muốn cho mình.
Nếu nói chỉ lấy bổng lộc, một gã Tiểu kỳ Cẩm Y Vệ muốn kiếm đủ ba trăm lượng này phải không ăn không uống ước chừng đủ năm mươi năm, cho dù bản thân hộ vệ trên thuyền hoa một năm cũng mới lấy được trên dưới hai mươi lượng, bằng vào cái gì cho mình,
Trằn trọc ngẫm nghĩ hồi lâu, Phùng Kỳ mới hiểu ra được đây là hương đường của tà giáo, muốn gầm lên giận dữ mắng mỏ thế nhưng mãi cũng thốt không nên lời. Nếu như thật có ba trăm lượng bạc, thế nào Xuân Hương cũng thành thân được với mình. Phùng Kỳ biết rõ tánh tình Xuân Mai rất cứng cỏi, nếu quả thật bị công tử Lâm thiên hộ mua về chỉ sợ thực treo cổ tự sát.
Hán tử kia nói không ngừng.
- Khóc làm gì, vợ của mình không mang về được, mẹ già của mình bị bệnh không mời được lang trung. Ngay cả tiệm buôn cho thuê thu lợi tức cũng bán đi giá thấp. Ngươi tự nói xem uất ức hay không.
Nói chưa dứt lời, Phùng Kỳ càng khống chế không nổi, nhưng hai cánh tay đều bị kiềm chặt nước mắt chảy tràn ướt đẫm, cả mặt dán chặt xuống đất.
- Con mẹ nó còn khóc nữa. Không phải chỉ mấy trăm lượng bạc sao? Ở đây ta có năm trăm lượng bạc trắng, chỉ cần ngươi đáp ứng mấy điều kiện, số bạc này chính là của ngươi.
Lần này Phùng Kỳ thật không khóc nữa, ánh mắt mở to, mặc dù không có lên tiếng trong lòng lại sóng cuộn biển gầm. Thầm nghĩ môn đồ tà giáo này tìm mình tới rốt cuộc muốn làm cái gì. Chẳng lẽ là làm chuyện tạo phản mất đầu. Nhưng ngẫm nghĩ thêm, thật lấy được năm trăm lượng bạc, chuyện tạo phản mất đầu làm cũng chẳng sao.
Năm trăm lượng bạc nặng ba mươi mấy cân, vác ở trên người quả thật không nhẹ, chỉ có điều Phùng Kỳ lại hận không nặng thêm chút nữa. Sau khi từ trạch viện đó ra ngoài, Phùng Kỳ mới nhận ra chỗ này cách quan thự Cẩm Y Vệ không quá xa, cũng chỉ ngoài ba con phố. Trạch viện này không lớn, chỉ là tầm cỡ hộ dân tầm thường, bản thân y cũng từng nhiều lần đi ngang qua, chưa từng nghĩ đã thành chỗ đặt hương đường của Văn Hương Giáo.
Đám môn đồ tà giáo này rốt cuộc muốn làm cái gì? Trên mặt Phùng Kỳ lộ lên nét cười cay đắng, bước chân cũng không ngừng, vác bạc trên lưng càng đi càng xa. Muốn làm cái gì quả thật mọi người đều đoán ra được. Chẳng qua chỉ là tạo phản đoạt thiên hạ. Nhưng bằng vào đám ô hợp này, đến cuối chỉ có con đường chết.
Sở dĩ cười cay đắng là vì Phùng Kỳ hiện giờ cũng là một giáo đồ trong Văn Hương Giáo. Điều kiện của đại hán che mặt kia rất đơn giản, bảo Phùng Kỳ nhập giáo thắp hương lưu lại bằng chứng, sau đó mật báo bất cứ lúc nào, trước cấp cho năm trăm lượng bạc, sau đó mỗi tháng định kỳ nhận được hai mươi lượng.
Giáo phái này ra tay thật là hào phóng, Phùng Kỳ lúc ấy trong lòng cảm thán nhưng cũng có chút khôn vặt. Trước sau lúc cầm bạc đầu lưỡi đã xin theo rồi, dù sao bất quá chỉ là thắp một nén nhang đập đầu mấy cái trước mặt Di Lặc, sau đó mang theo đại đội nhân mã tới diệt nơi này, vừa giết người bịt miệng, vừa có được một phần công lao.
Không ngờ rằng quy củ nơi này lại khác với tra khảo ra từ trước, còn muốn ký tên ấn dấu trên công văn, rạch đầu ngón tay đè xuống vân tay máu. Đây thật chính là tội chứng rồi, nếu như bản thân y muốn đổi ý, văn thư nhập giáo ký tên ấn dấu này sẽ giao tới bên trong quan thự nha môn, mình liền thành gian tế mưu nghịch cả nhà đều phải gặp họa.
Đối phương làm việc thật đúng là cẩn thận, có bằng cớ này, mình vốn dĩ không cách nào đổi ý, chỉ còn việc khăng khăng một lòng giúp đỡ mật báo cho đối phương.
Bạc đè trên vai, Phùng Kỳ cảm thấy có chút khó chịu, lại làm cho sợ hãi nhập giáo làm gian tế tiêu tan rất nhiều, bản thân y vất vả làm kẻ hầu hạ, lương hưởng kiếm được lại không đủ ấm no, thật vất vả tìm được vợ, lại phải bị con trai thượng ti cưỡng đoạt. Năm trăm lượng bạc này của mình tới từ giáo phái. Nhưng lương bổng một năm của Lâm thiên hộ nhiều hơn mấy lần so với mình, nhà ông ta ăn ngon mặc đẹp tiêu dùng tới từ chỗ nào. Chỉ e một lần tiệc rượu trên sông Tần Hoài đã tiêu sạch hết lương bổng này rồi. Bọn chúng làm được, mình tội gì làm không được.
Nghĩ tới nghĩ lui chần chừ và sợ hãi đều tan thành mây khói, bước chân cùng càng lúc càng nhanh.
Ba trăm lượng bạc trắng giao cho thuyền hoa. Nhìn thấy ngân lượng trắng bóng sáng lòa, mặt mũi sĩ diện trên thuyền hoa này cũng có rồi, công tử Lâm thiên hộ kia cũng dễ ăn nói. Thuận thế đẩy thuyền đưa ra khế ước bán thân của Xuân Mai, sau đó trên dưới còn gom ra được hai mươi lượng bạc chút mừng, xem như bù lại mâu thuẫn trước kia.
Phùng Kỳ và Xuân Mại gặp mặt, sau khi trải qua biến đổi bất ngờ này, đều phải xúc động thật lâu, tình cảnh vui mừng đến phát khóc này cũng không cần nói tới.
Bạc nơi tay, mọi chuyện không khó, Phùng Kỳ thu xếp ổn thỏa đưa Xuân Mai vào trong nhà, lại tìm tới lang trung có tiếng trị bệnh bốc thuốc cho mẫu thân của mình. Nhìn vợ của con vào nhà mình, bà mẹ già của Phùng Kỳ lòng dạ thư thái sướng vui, thân thể cũng rất nhanh đã chuyển biến tốt.
Chuyện này cũng thành một chuyện lạ trong Cẩm Y Vệ Nam Kinh, tất cả đều nói Phùng Kỳ này lòng hiếu thảo cảm động trời đất, có thần linh phù hộ, ở nhà đào ra được ngân lượng chôn giấu của tổ tiên đời trước nhà y vân vân... Con trai Lâm thiên hộ tức giận giậm chân giậm cẳng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đấy, làm quá mức, trong Cẩm Y Vệ rất nhiều người cũng xem không vừa mắt. Hơn nữa Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo tuy nói mặc kệ mọi người làm giàu, nhưng việc như vầy theo dõi rất sít sao, bắt được manh mối mượn cớ truất Thiên hộ xuống, thay người phe mình biết nghe lời lên thay, Mã Xung Hạo tuyệt sẽ không nương tay.
Về phần chuyện mật báo này, Phùng Kỳ kinh hồn táng đảm đi hỏi thăm mới nhận ra, bản thân mình là Cẩm Y Vệ, nếu muốn biết một số tin tức thật sự là quá dễ dàng, ai sẽ đi phòng bị đồng liêu của mình. Hà huống chi Phùng Kỳ này bởi vì lòng hiếu thảo và nhân duyên với Xuân Mai, rất được hảo cảm của mọi người. Hơn nữa đại đa số Cẩm Y Vệ rất là nhàn rỗi, bên trong Vệ sở có tin đồn chuyện gì đều thích thú không ngừng bàn tán, có đôi khi cũng không cần hỏi, chỉ cần ở nơi đó yên lặng nghe là xong rồi.
Khiến cho người chung quanh cảm thấy có chút kỳ quái chính là, trước giờ Phùng Kỳ rất ít đi tới tửu trang ấy, hiện giờ hằng ngày đều phải đi uống một hai chén, bình thường còn muốn mời mọi người mấy chén, xem ra thật là đào hầm vàng phát tài rồi.
Người khác lại không ngờ rằng, Phùng Kỳ tới tửu trang này tâm tình vẫn luôn lo lắng không yên. Bởi vì y biết nơi này là một căn cứ của Văn Hương Giáo. Tối đó đại hán che mặt kia sau khi có y bạc, cố ý dặn dò qua, bảo y thường xuyên tới nơi này, nếu như trong điếm có tín hiệu sẽ tìm cách nói cho y biết.