Người bán hoa quả kia cùng đồng bọn của mình bí mật trao đổi ánh mắt, sau đó làm bộ ngây thơ dò hỏi.
- Các vị nói gì?
- Nói là các người muốn chết êm ái không dễ dàng rồi. Ngày hôm qua cũng có một người nhưng không lên tiếng, mới vừa tắt thở rồi, xem thử các ngươi có cứng miệng được như thế không.
Một gã hán tử cười gằn một tiếng, cầm phác đao trong tay bước tới.
Sự tình đến nước này thì làm bộ giả vờ đã không còn ý nghĩa gì nữa, hai tiểu thương kia tay chân không chậm, một người rút từ trong giỏ trúc ra một đao dài ba thước, trên biểntrên thuyền, chỗ trống chật hẹp đánh nhau sáp lá cà đều là dùng đao kiếm ngắn bậc này, người bán cá khô kia cầm đòn gánh lên tay, xóc một đầu chính là gai sắt, nhìn như là một đoản mâu, cũng hét to nghênh đón.
Khoảng cách khoảng mười bước, một gã hán tử từ phía sau phóng ra, chợt quát một tiếng, đoản phủ trong tay xoay vòng bay ra, tiểu thương bán cá khô kia không kịp đón đỡ liền bị đoản phủ bổ trúng bả vai, ngã ngửa ra phía sau. Tên còn lại kinh hãi còn chưa kịp làm gì, người cầm phác đao kia đã tới trước mặt giơ tay chém xuống, chém đứt lìa cánh tay đang cầm đao của tiểu thương kia, không đợi y cất tiếng kêu đau đớn liền dùng côn đập trúng trán.
Hai gã tiểu thương đều ngã trên mặt đất, tất cả cùng lên một loạt trói người lại thật chặt, miệng vết thương được băng bó đơn giản rồi đưa vào trong nhà.
Lưu Dũng bẩm báo.
- Có một người bị thương nặng nên chết rồi, một người đã mở miệng khai. Nói là đội tàu Ngưu gia đang ở cảng Cáp Lỵ gần trấn Miếu Loan. Nhà bọn chúng bên cửa sông Thanh Giang này cũng có cửa tiệm thủ tiêu tang vật và cung ứng đồ đạc, tên bán rong ngày hôm qua cùng hai người bọn chúng đều là từ cửa hàng đấy phái đi. Về phần Ngưu gia bên đó có phái người sang hay không, còn chưa có hỏi ra.
Vây xung quanh bên ngoài chỗ ở của Triệu Tiến đều có người giang hồ đội Nội Vệ theo dõi, tra khảo cũng giao cho bọn họ làm, bọn họ đều là người giỏi nhìn ra được dấu vết, mấy tên Ngưu gia này nhìn như rất bí mật nhưng thật ra thì sơ hở chất chồng, rất dễ dàng đã bị bắt được.
Có chỗ không giống, nơi khác là có chuyện mới phái thêm người, Triệu Tự Doanh bên này hết thảy mọi việc đều dựa theo quy củ vận chuyển, mỗi người đều có chỗ và trọng trách phải gánh vác, chỉ cần chăm chỉ làm cũng sẽ không mắc sai lầm.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Cũng không phải bọn chúng muốn thế nào. Nếu như ở trên biển Trực Lệ hay Chiết Giang thực sự có lão đại gì đó, chúng ta sẽ không nghe thấy được, không biết rõ sao?
Lưu Dũng cũng cười theo, song vẫn là cẩn thận nói.
- Đại ca, Ngưu gia kia dù sao quét sạch mấy lần người giang hồ trong thành, khẳng định có thủ đoạn của bọn chúng, chúng ta không xem thường được.
Trên mặt Thạch Mãn Cường bên cạnh cũng tỏ ý tán đồng, Triệu Tiến chỉnh lại vẻ nghiêm nghị nói.
- Cái này đều không phải là sơ suất mà là quá tự tin. Trong ngoài chúng ta đều bố trí nghiêm ngặt như vậy, trong tay có sức mạnh như thế. Ta tại sao lại phải lo lắng Ngưu gia này. Nếu như chúng ta bố trí đến nước này mà Ngưu gia kia vẫn nghêng ngang bước vào như trước như thế bọn chúng đã xảy ra chuyện lớn rồi.
Hôm sau không có chuyện gì, ngày tiếp đó nữa cũng bình thường, Triệu Tiến mỗi ngày vẫn bận bịu với chợ lớn Thanh Giang, bên này cũng không có người bán rong nào lại đây, cứ như vậy ba ngày tiếp đó đều vô sự, chỉ có Lưu Dũng và Thạch Mãn Cường không dám lơ là, mỗi ngày đều dẫn người đi vòng trong vòng ngoài một chuyến, mọi nơi đều dặn dò vô cùng chặt, lại tới ngày thứ tư, nhìn thấy bầu trời tối đen.
Ban đêm cũng an tĩnh vô cùng, lúc canh ba, Ba Âm thay đồng bọn ở đầu tường, bản thân ngồi dậy, nói là đầu tường nhưng thật ra là dựng một cái đài gỗ, bên ngoài nhìn vào là vách tường, bên trong thì là một cái giá gỗ. Nơi này so với nằm ở trên nóc nhà phải thoải mái không ít, bên kia không cẩn thận liền bị trượt xuống, có khi còn giẫm phải mái ngói rơi xuống đấy.
Ba Âm vóc người không cao, đôi mắt ti hí, mặt to, trên thảo nguyên bộ dáng như thế là bình thường. Y nhìn cũng không tráng kiện, từ bé đã lang thang trên thảo nguyên, dựa vào săn bắn đánh cướp mà sống qua ngày, khi đói so với lúc no nhiều hơn nhiều, đến khi lớn lên như thế cũng không có gì là lạ. Canh giữ ban đêm dùng nhiều Thát Tử hơn một chút bởi vì bọn họ càng thính và thận trọng.
Cửa sông Thanh Giang so với thảo nguyên nóng ướt hơn nhiều, điều này không hợp với Ba Âm, đến buổi tối lạnh xuống mới dễ chịu được chút ít, Ba Âm không thích chốn này, mặc dù những người Hán trong đội đều nói bên này phồn hoa náo nhiệt, nhưng Ba Âm càng thích Từ Châu hơn, ở đó ít người, khiến y có cảm giác an nhàn tự tại.
Bởi vì từ sớm y có học qua tiếng Hán, lớn lên phiêu bạc mấy năm lại học cùng người Đại Minh bên này, cộng thêm xạ thuật và kỵ thuật không tệ nên rất nhanh y đã được đề bạt làm đội trưởng, Ba Âm biết rõ đó là tên gọi của quan lại nhỏ, dưới tay y trông coi hai mươi người, gần giống như là Thập phu trưởng Bách phu trưởng.
Ba Âm sống ở đây rất vui vẻ, bên này hết thảy mọi việc đều có quy củ, sẽ không có người lừa bịp, cũng không có người cậy quyền cậy thế mà ức hiếp người, chỉ cần ngươi tận sức là nhận được đối đãi tốt, đối với Ba Âm trọng yếu nhất là bên này có rượu ngon, hơn nữa còn được ăn no, những cái khác đều không quan trọng.
Có đôi lúc Ba Âm cũng nghĩ, trên thảo nguyên hết thảy đều coi trọng xuất thân huyết thống, tổ tiên là gì, người hiện tại chính là cái gì, con cháu gia tộc hoàng kim, còn có gốc gác của từng người, đời sau của bọn quý tộc, đến bây giờ còn là dáng vẻ kia hay là quý tộc các bậc. Đã biết mình là cô nhi lang thang trên thảo nguyên, ở trong các bộ lạc lớn còn không bằng con chó mà các quý tộc nuôi nữa, những mục dân trong bộ lạc nhiều đời cũng là vận mệnh này. Nhưng khi tới Triệu Tự Doanh, đi theo vị đại quý nhân Tiến gia này, hết thảy đều không giống trước.
Ba Âm đã lang thang lâu như vậy, tất nhiên có mắt nhìn người, vàng bạc trong tay Tiến gia đều nhiều hơn so với Vương Tử Đài Cát, binh mã trong tay cũng không thua kém các tù trưởng, nhưng làm mọi chuyện lại không có vẻ kiêu ngạo. Ba Âm cũng có nghe những người lớn tuổi nói qua, những người như vậy làm nên việc lớn, chỉ có điều Đại Minh không giống như trên thảo nguyên. Trên thảo nguyên tất cả các bộ lạc đánh giết lẫn nhau không phân biệt trước sau, Đại Minh lại là một mảnh giang sơn bình yên bền chắc như thép. Nghĩ như thế, việc này cũng không thành được bao nhiêu.
Trong đêm thực rất an tĩnh, Ba Âm dựa vào cây gỗ trên đài nghĩ ngợi lung tung, trong lúc đó bỗng y nghe được tiếng bước chân, tiếng bước chân rất khẽ khàng, giống như thể không có giày cọ xát lên đất cát vậy, cái này dường như là đi chân trần trên đường. Ba Âm biết mình là người trên thảo nguyên nên có lợi nhất đó chính là thính lực và thị lực vào ban đêm. Trên thảo nguyên bọn họ sống sót được bởi vì bất kỳ tiếng động hay dấu vết dù rất nhỏ cũng sẽ nhạy bén cảm nhận được, có chút gió nổi lên cũng phác giát được, nói cách khác, trên thảo nguyên không tránh khỏi sói và mã tặc.