Nói xong tản đi, Triệu Tiến lại đến chỗ đoàn thứ nhất của Trần Thăng đi một vòng, thuận tiện đi xem đội thân vệ của Cát Hương, lúc này mới về nhà nghỉ ngơi.
Triệu Phượng sau lúc mới đầu lạ lẫm, lập tức thân quen hơn, thích Triệu Tiến bế, còn thích dùng bàn tay nhỏ bé vuốt ve trên mặt Triệu Tiến, thỉnh thoảng bị râu chọc vào, chẳng những không cảm thấy đau mà ngược lại cảm thấy rất thú vị, cười khanh khách, khiến tâm tình Triệu Tiến cũng tốt lên nhiều.
Ban ngày nói việc kiểm kê đinh khẩu, hơn nữa muốn kiểm kê tỉ mỉ Từ gia, Triệu Tiến cũng không giấu diếm Từ Trân Trân, thẳng thừng nói ra, đối với việc này, Từ Trân Trân không có ý kiến gì, ngược lại tán đồng, ngay nơi đó thản nhiên nói.
- Thiếp đây ở bên này sông, không tự mình qua đó, có trông coi kỹ thế nào, thì người bên dưới giở trò cũng khó tránh khỏi, vừa hay nhân cơ hội này, trên trên dưới dưới sàng lọc một lượt.
Việc Từ Trân Trân muốn nói lại không ít.
- Bên kia Hậu Sinh học hành cũng bình thường, thiếp thân cử người hỏi thầy đồ của nó. Nói cục diện bây giờ, thi Hương phải xem vận may thôi. Thầy đồ đó lưu lại thể diện, thiếp cũng biết. Ý tứ này là thi không đỗ. Thiếp nghĩ rồi, Hậu Sinh cũng không nhỏ nữa, không bằng đến chỗ chúng ta tìm chút việc để làm, thuận tiện học chút bản lĩnh?
Triệu Tiến không ưng thuận việc này.
- Sản nghiệp than đá Từ gia lớn như vậy, học ở bên đó chẳng phải là như nhau sao. Ở đây đánh đánh giết giết, thân cận với ta quá cũng không phải là việc tốt gì.
Lúc đầu khi hai người thành thân, nói nếu Từ Hậu Sinh thuận lợi trên con đường khoa cử, sản nghiệp Từ gia sẽ quy về tay Triệu Tiến, nếu không thành, Triệu Tiến thay mặt trông coi rồi trả lại. Lúc đó hai bên rất thận trọng đàm phán, nhưng bây giờ ai cũng không để tâm việc này nữa. Từ Trân Trân chẳng nói gì đến việc trả lại sản nghiệp, còn nghĩ Từ Hậu Sinh đi theo Triệu Tiến có lẽ còn tốt hơn. Mà Triệu Tiến cũng không nhiều hứng thú với sản nghiệp này, bởi vì đã hoàn toàn nắm trong tay, việc sản xuất của đồ sắt mỏ than đều nằm trong tầm kiểm soát. Về phần lợi nhuận sau khi bán ra bao nhiêu, dưới cục diện lớn hiện giờ của Triệu Tự Doanh, quả thực không tính là gì, thuộc về bên nào sở hữu ý nghĩa không lớn.
Từ Trân Trân cũng không có kiên trì gì nữa, chỉ là tiếp tục nói.
- Bây giờ trong tửu phường đã có thợ nấu rượu và tiểu nhị đã đủ khế ước ba năm, cũng được ra ngoài tự làm rồi, nhưng bọn họ không dám tự mình mở, năn nỉ kẻ dưới đến chỗ thiếp thân, nói nguyện hùn vốn với Triệu Tự Doanh chúng ta, bọn họ chỉ lo làm ra rượu, không quản việc buôn bán.
- Tuỳ bon họ là được, đám người này bị Triệu Tự Doanh doạ sợ quá rồi, chỉ sợ chúng ta ra tay với bọn họ.
Triệu Tiến tuỳ ý nói, hắn quả thực không bận tâm gì đến việc của tửu phừng, hơn nữa việc này trước đây đã đồng ý rồi, vậy thì cứ thực thi lời hứa thôi. Giống như với sản nghiệp của Từ gia vậy, tửu phường cũng làm như thế, ngày đó rất coi trọng, tháng ngày trôi qua mọi việc thay đổi, đã không còn trọng yếu như thế nữa rồi.
Triệu Phượng trong lòng Triệu Tiến lại có chút bất mãn, cảm thấy phụ thân chỉ lo nói chuyện với mẫu thân, bỏ qua mình, giơ tay nhỏ ra sức túm mặt Triệu Tiến, dùng sức tóm sang phía mình, làm cho Từ Trân Trân bên này không nhìn được phì cười.
Ngày hôm sau, Triệu Tiến đến nơi trú đóng của đoàn thứ ba, lúc hắn ra khỏi cửa, người đưa tin của Triệu Tự Doanh đã mang thiếp mời đi phát các nơi. Thư biện Lục phòng, Bổ đầu Bộ phòng cùng với đầu mục Lại mục và sai dịch dẫn đầu làm việc vặt trong nha môn của bốn huyện Từ Châu, đều nhận được thiệp mời của Triệu Tự Doanh, mời bọn họ sau tám ngày nữa đến Hà Gia Trang dự tiệc nghị sự. Hơi muộn một chút, lại có một đám đưa tin xuất phát, lần này số người nhiều hơn lần trước một chút, là đến thôn trang các nơi thuộc Triệu Tự Doanh, mời người quản sự và trang chủ của các thôn trang đến Hà Gia Trang tiếp nhận mệnh lệnh. Ngoài ra, Từ Trân Trân còn cử người của mình đến Từ gia.
Ngưu Kim Bảo không ở nhà bao lâu, trưa hôm đó vội đến quân doanh tụ họp với Triệu Tiến, người cẩn thận nhìn ra được khác thường chỗ khoé mắt Ngưu Kim Bảo, cả người y trở nên nhẹ nhõm rất nhiều.
Nhưng điều khiến Triệu Tiến bất ngờ là, buổi chiều, Lưu Dũng từ cửa sông Thanh Giang chạy tới. Lẽ ra để tự tay khống chế tai mắt ngầm của Nội vệ cùng với người giang hồ, Triệu Tiến và Lưu Dũng cố gắng không ở cùng một nơi. Từ Châu và cửa sông thanh Giang là hai cục diện căn cơ của Triệu Tự Doanh, đều cần có người có thể đứng ra trông coi trấn thủ. Triệu Tiến đã quay về, Lưu Dũng nên ở lại đó.
- Đại ca, huynh vừa đi, Lôi Tử liền đến cửa sông Thanh Giang, người không rời khỏi chỗ Nam Kinh được. Sau khi đệ ấy nói tin tức với tiểu đệ liền vội vàng quay về, tin tức khẩn cấp, tiểu đệ chạy đến đây bẩm báo.
Triệu Tiến nghe đến đây lại xoa xoa trán, thở dài nói.
- Mấy huynh đệ thì có Tiểu Dũng và Lôi Tử hai người các đệ vất vả nhất. Huynh phải nói với bên chỗ Lôi Tử, không nên mọi việc đều tự mình chạy đi. Ở trong tửu trang đó đều là gia đinh học đinh của chính Triệu Tự Doanh chúng ta, tìm mấy người truyền tin đáng tin cậy một chút là được. Tửu trang đó đệ ấy cũng không lẽ nào ở đó cả đời, còn có nhiều việc quan trọng hơn cần giao cho đệ ấy làm.
- Tiểu đệ và Lôi Tử đều không khổ cực như vậy, làm việc vì đại ca chính là làm việc cho gia đình mình mà.
Lưu Dũng nói có chút lắp bắp.
Nói được một nửa, Triệu Tiến vỗ vỗ vai, huynh đệ một nhà, không cần khách sáo quá như thế, chỉ là những việc này cũng không có cách nào khác. Theo cục diện của Triệu Tự Doanh càng ngày càng lớn, khoảng cách giữa Triệu Tiến và đám huynh đệ cũng càng ngày càng xa, tụ tập với nhau thường thường không thảo luận được gì, chỉ là một mình Triệu Tiến nói, những người khác nhắc nhở bổ khuyết đề xướng mà thôi.
- Lê Đại Tân bên đó tìm được một sơ hở, tiêu hơn ngàn lượng bạc, lôi kéo một tên Đông Xưởng về phía chúng ta. Bên phía Lôi Tử cũng thăm dò và tra rồi, quả thực không phải là giả dạng đáng thương hoặc là mật thám, một lòng một dạ với chúng ta.
- Giống như đại ca đó, bên phía Cẩm Y Vệ Nam Kinh chỉ cần mở một lỗ hổng liền lập tức trở thành cái sàng, người bị lôi kéo đó còn lôi kéo được người khác, tin tức nhất định sẽ càng ngày càng nhiều.
- Mã Xung Hạo đi Giang Bắc gặp võ tướng, bên trong nói cái gì gặp cái gì còn chưa thăm dò được. Nhưng dáng người không nhỏ, xem chừng chính là cái vị Lang Sơn đó, có người đoán, có lẽ từng gặp vị Chu tham tướng của Từ Châu chúng ta đó.
- Đây là một chuyến ra ngoài kỳ quái, Mã Xung Hạo và văn quan không có trở ngại gì, chỉ giao thiệp với đám võ tướng. Hiện giờ thường xuyên mời gia tướng đầu mục của đám quý tộc Nam Kinh ăn cơm uống rượu vui đùa.
- Có một tin tức là chuẩn, Lôi Tử còn tự mình đi xem. Thương nhân buôn muối Dương Châu và cái tên Mã Xung Hạo cũng có cấu kết. Bên phía Phùng gia đưa một phần lễ lớn đến đó, Lôi Tử cũng nhìn thấy người của Phùng gia. Nhưng Phùng gia cũng không có giấu diếm việc này, quản sự nhà họ ở cửa sông Thanh Giang còn phái riêng người tìm chúng ta nói việc này. Nói là Cẩm Y Vệ cũng muốn rút một phần trên muối, đây là thương lượng bạc thường lệ về sau này. Nhưng tiểu đệ và Lôi Tử cứ cảm thấy không đơn giản như thế.