Đợi sau khi giàu sang, Cảnh Mãn Thương quyên góp được cái công danh giám sinh cho mình, sau đó lại tốn ngân lượng bỏ ra, giúp đỡ một gã tộc nhân nghèo khổ đỗ đạt cử nhân. Lúc then chốt của vị đồng tộc nào đó thăng quan Thị lang dâng tặng món tiền lớn, sau đó ngấm ngầm cứu giúp một gã thân thích đảng lớn trong cung. Loại việc như thế làm nhiều vô số lần, vào lúc gia đình thân phận trở nên khuếch trương rộng lớn, chỗ ngồi cũng bắt đầu vững chắc.
Cứ như vậy vẫn đang đánh bạc tới hiện giờ, thẳng đến đụng chỗ Triệu Tiến phải đầu rơi máu chảy.
- Chỗ ta đây chính đang lúc thiếu người, nhìn ngươi lớn gan, lại xem ngươi có bản lĩnh sinh sôi của cải. Làm việc cho thật tốt, Triệu Tiến ta không bạc đãi người đi theo làm việc. Ngươi yên tâm là được.
Trừ nhắc nhở, nếu như muốn dùng người cũng phải cho hứa hẹn về sau.
Lúc sắp đi Cảnh Mãn Thương ngược lại cười vui vẻ không còn ngần ngại.
- Tiểu nhân hiểu rõ. Nghĩ kỹ lại lần này. Ngoài mặt nhìn tiểu nhân giống như thua lỗ, thật sự ra lại là thắng lớn. Qua mấy năm mười mấy năm nữa, người khác đều phải giậm chân đấm ngựa hối hận.
Nghe nói như thế, chính Triệu Tiến cũng nhịn không được cười phá lên, thản nhiên hỏi ngược lại.
- Ngay cả người bên cạnh ta cũng không có thấy tốt đẹp như thế. Ngươi sao nắm chắc lớn đến dường ấy. Thật không sợ sau mấy năm mười mấy năm nữa cả nhà lên pháp trường, tới lúc đó khóc la chảy nước mắt hối hận cũng không còn kịp nữa hay sao?
- Nếu như nhìn chuẩn xác thì phải thử xem. Tiểu nhân sống nhiều năm như thế, nếu như biết hối hận sợ hãi, sớm đã lưu lại phủ Thái Bình làm chủ thuyền rồi, nào còn có địa vị vai vế như hôm nay.
Lúc nói lời này, sắc mặt Cảnh Mãn Thương có chút nghiêm trang.
Triệu Tiến gật đầu, hắn thật cũng không có xem lời của Cảnh Mãn Thương là thật. Đao kề trên cổ, cũng phải nói mấy lời nịnh nọt, những lời của Cảnh Mãn Thương này nhìn như tiếng lòng thật ra là nịnh nọt rất cao minh.
- Làm việc cho tốt.
Dặn dò đơn giản một câu, Triệu Tiến đi về hướng tây.
Vương Triệu Tĩnh rốt cuộc kìm không nổi nói.
- Lần này đại ta thật mềm lòng, trước giờ gặp được chuyện như vậy, sao sẽ lưu lại cho y con đường sống.
- Kẻ nương tựa chúng ta, kẻ làm việc dưới quyền của chúng ta cũng chỉ có bọn con bạc bậc này.
Triệu Tiến trả lời như không trả lời, qua một lát lại thêm vào một câu.
- Hiện giờ là như thế.
Lúc sắp đi vào trong địa phận Từ Châu, gặp được người đưa tin mang thư đến, bên phía kinh sư lại có tín trát mới đến.
Mười lăm tháng năm, Du kích trấn Diên Tuy là Viên Đại Hữu dẫn một nghìn hai trăm binh lính biên trấn viện trợ Liêu Đông, lúc đến được Xương Bình ở kinh sư, đã tháo chạy gần tám trăm người, những người còn lại cũng không cần tiếp tục đuổi tới Liêu Đông nữa, bốn trăm người này sau khi đi tới cũng không có tác dụng gì, còn phải dọc đường cung ứng quân lương, Binh bộ bất đắc dĩ hạ lệnh, bảo Viên Đại Hữu dẫn quân quay về.
Hai mươi tháng năm, Du kích Đại Đồng là Tiêu Viên dẫn tám trăm binh lính biên trấn Đại Đồng viện trợ Liêu Đông, trên đường hành quân trại nổ tung, binh đinh chạy tứ tán gần hết, đến cả vị du kích Đại Đồng Tiêu Viên cũng chạy tháo thân một mình, đến nay không biết tung tích.
- Đều nói biên quân thối nát, nhưng nhiều lúc trong lòng người ta vẫn còn một tí hoang tưởng. Cảm thấy nơi cửu biên, binh mã trường kỳ giao chiến chém giết với giặc Thát, tất nhiên mùi dũa ra quân tinh nhuệ. Nhưng lại không có ai từng nghĩ, từ lúc thiết lập biên trấn đến nay, Đại Minh thắng được mấy lần. Hai cánh biên quân số người tuy không nhiều, không ngại đại cục. Song lòng người lại sẽ thật sự hoảng sợ vì điều này.
Vương Triệu Tĩnh giải thích, Triệu Tiến cũng nghĩ thế.
Liêu Trấn đại bại, người triệu tập đến đều là binh mã mới cũ của Liêu Đông, nhiều nhất lại thêm một ít quân đồn trí của Kế trấn, trong triều đình và trong lòng người thiên hạ còn có chút lòng dạ nghĩ ngợi may mắn. Liêu Trấn mục rữa không chịu nổi, còn có biên quân tám nơi khác dựa dẫm vào được, bây giờ các bộ lạc trên thảo nguyên đều không có tâm tư tiến sang tranh giành gì, vừa may điều động ra được binh mã cứu viện đất Liêu. Nhưng không có ai ngờ được các bộ lạc Mông Cổ tuy thối nát nhưng biên quân Đại Minh cũng không có mở rộng khuếch trương một mẫu đất nào của biên giới, vẫn trốn ở phía sau bức tường. Hơn nữa ngày dài tháng rộng không có chiến đấu, chỉ e đến biên quân Liêu Trấn cũng không bằng, hai lần trốn chạy này chính là loại bỏ đi rất nhiều vô cùng nhiều ảo tưởng này của mọi người.
Từ khi quân Kim Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu xâm nhập Đại Minh, Đại Minh binh bại mất đất, triều đình có người đang trốn tránh sợ trách tội, có người mượn cơ hội công kích kẻ đối địch, lại có người muốn vớt chút lợi ích ở đây, nhưng cũng có người hết lòng lo lắng, muốn tận trách tận chức. Hết lần này lần khác tấn công đại bại, Thượng thư Binh bộ Tiết Tam mới tinh tàn lực tận, chết lúc đang nhậm chức, nhưng đám quan lại của Binh bộ đó lại đều nói vị Thượng thư già này may mắn, bởi vì ông ta chưa kịp nhìn thấy hơn mười vạn đại quân của Dương Hạo thảm bại, thực nếu nhìn thấy rồi chỉ e dưới cửu tuyền cũng không nhắm mắt.
Rắc rối mà Thượng thư Binh bộ kế nhiệm Hoàng Gia Thiện phải đối mặt giống như tiền nhiệm, một là không biết điều động binh mã nơi nào, hai là không biết gom góp quân phí từ đâu, trưng thên quân lương tuy đã bắt đầu nhưng cách đợt thu thuế mùa thu còn mấy tháng nữa. Nước xa không cứu được lửa gần, đại quân Nữ Chân Kiến Châu sẽ không đợi quân phí Đại Minh đầy đủ rồi mới bắt đầu đánh.
- Xin hãy bán hết của cải quân binh không còn các tỉnh thành ngân lượng. Thiếu thốn quan, cỏ, ngựa, bạc, khất nợ bạc ngựa chùa Thái Thường, tất cả áp tải cấp cho Binh bộ chi dùng. Tiền thuế khế đất các tỉnh, sai quan Bố chánh nộp bạc thuế lao dịch, giảm bớt ngân lượng công trình trị thủy của tỉnh Hà Nam, giảm bớt ngân lượng quân vận lương, mua gạo, cùng với ngân lượng định sẵn trợ giúp vương phủ, thân tộc của nhà vua, thần tử có công, quan lại khắp chốn; tiền các quan nội ngoại quyên góp, đều lấy một nửa áp tải cấp cho binh bộ, làm phí chu cấp, mua ngựa.
- Nay do Binh bộ tạm mượn bạc chùa Thái Phó, bạc Binh bộ Nam Kinh, bạc Hộ bộ Nam Kinh, bạc Công bộ Nam Kinh mỗi nơi mười vạn, sớm mua ngựa, để bù đắp chuyện cần kíp việc biên ải. Ứng ngân lượng rèn khôi giáp khí giới, do Công bộ trông coi kỹ càng chi ra các mục ngân lượng, nhanh chóng làm ra, cần phải binh đến liền dùng được ngay, để thuận tiện huấn luyện.
Thượng thư Binh bộ mới nhậm chức Hoàng Gia Thiện đề ra mấy điều này phải nói là mò biển soát núi, tập trung hết tất cả ngân lượng có khả năng tồn dư của Đại Minh lại, tập trung lại làm thành quân phí, trang bị, chu cấp và quân mã, quân lương, mọi thứ đều cần bạc. Sau khi tấu chương này dâng lên, Hoàng đế Vạn Lịch đối với phần lớn tấu chương đều khó mà cho phép ra lệnh thực thi.
- Nha môn khắp nơi sao lại còn bạc thừa lại nào, có một đồng tiền cũng sẽ tiêu sạch sẽ, có thiếu hụt mới là bình thượng. Tấu chương của tên Hoàng Gia Thiện này hoặc là đối phó với ý thánh thượng, hoặc là lời lẽ suông trên giấy, vốn dĩ không có một cỗ nào dùng được.
Trong thư của Vương Hữu Sơn bình luận ngắn gọn mấy câu, Vương Triệu Tĩnh hiểu rất rõ.
Nghe được điều này, Triệu tiến chỉ cười nói.
- Nhất định chính là để đối phó, làm được đến chức Thượng thư này, cho dù chưa từng làm thì cũng từng thấy qua.
Thư từ lần này vẫn rất nhiều, ở trong thư Vương Hữu Sơn cố ý nhắc đến Hùng Đình Bật sắp chủ trì chuyện phòng vệ Liêu Đông, những người quyền quý thanh cao như Vương Hữu Sơn trước sau đều là kiêu ngạo khoa trương, coi trọng chẳng mấy người, nhưng đối với Hùng Đình Bật lại khen ngợi rất nhiều. Vương Hữu Sơn không giống với những kẻ quan quyền khác, ông ta nhìn thấy, nghe thấy càng thiết thực hơn chút, chẳng hạn như nói lần này sở dĩ đánh giá Hùng Đình Bật cao như vậy là vì Binh bộ Trương Thanh Hải và những vị già dặn việc quân khác đều nói thế này. Hùng Đình Bật là kẻ đại tài giỏi viện quân hiếm có ngày nay, thông hiểu địa lý, quen thuộc chuyện biên ải, có y đến bên đó, cục diện Liêu Đông có lẽ sẽ ổn định hơn rất nhiều.
Trong thư còn nói riêng đến mấy sách lược của Hùng Đình Bật, y nếu đã muốn đi chủ trì quân vụ Liêu Đông cũng phải nói rõ cách làm của mình với Thiên tử và triều đình.
- Liêu Đông là vai lưng của kinh sư, Hà Đông là tim gan Liêu Đông, Khai Nguyên gắn với Hà Đông làm căn cơ. Muốn giữ Liêu Đông thì Khai Nguyên không thu phục không được. Xin ra lệnh nhanh chóng điều binh khiển tướng, trù bị sẵn lương thảo, tu tạo khí giới, kịp thời cung ứng, cũng xin được tùy cơ ứng biến.
Không có những lời khoa trương to mồm lưu loát, đều là sách lược rất đúng đắn bình thản.
Sau khi Vương Triệu Tĩnh đọc xong thư nói đến Hùng Đình Bật, lại cảm thấy nhẹ nhõm rất nhiều, chỉ là nói với Triệu Tiến.
- Không biết cái tên Hùng Đình Bật biến Liêu Đông thành bộ dạng gì đây.
Triệu Tiến trả lời rất ngắn gọn đơn giản.
- Đại thế Liêu Đông đã mất rồi, khó đấy.
Nghe hắn nói vậy, Vương Triệu Tĩnh cũng không có lời nào để nói.
Lúc đến Từ Châu, đã là hai mươi tháng sáu, lần này Triệu Chấn Đường không ở lại trong thành Từ Châu mà dẫn Hòa Thúy Hoa và những người thân khác đến Tiêu huyện. Dù sao Thủ bị Tiêu huyện không được mãi luôn không ở trong doanh. Triệu Tiến cố ý đến Tiêu huyện một lần, Triệu Chấn Đường ở Tiêu huyện cũng sống rất tự tại. Khoảng cách châu thành Từ Châu và huyện thành Tiêu huyện cũng rất gần. Lúc Triệu Chấn Đường làm Bổ khoái đã có giao thiệp không ít lần với bên phía Tiêu huyện, người quen không ít, đến đây tất nhiên có người qua lại, việc quân lại không cần ông ta lo lắng quá nhiều, sống rất thoải mái.