Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Lượt đọc: 2842 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 186
năm đó ghi lại

❊ ❊ ❊

Lãnh Hạo Nguyệt liếc mắt nhìn Lãnh Phi Nguyệt, đồng dạng là trào phúng nhất câu môi: “Như vậy còn ngươi? Có phải cũng sớm đáng chết hay không?”

“Ta?” Lãnh Phi Nguyệt cười nhạt, “Ngươi muốn giết ta? Sợ rằng không dễ dàng như vậy, hơn nữa, cho dù ta chết, nhất định không phải là ngươi có tư cách làm hoàng đế này…”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau, trên nóc nhà Nhạc Du Du cũng là sững sờ.

“Ngươi lại muốn đùa giỡn thành cái gì?” Lãnh Hạo Nguyệt nhíu mày, “Ta không tư cách chẳng lẽ ngươi có?”

“Ra vẻ? Thế nào?” Lãnh Phi Nguyệt hừ lạnh một tiếng, “Năm đó, Cung Tuyết Nhi vì sao tiến cung, sợ rằng muốn tra cũng có thể tra được đi? Ta không xứng làm hoàng đế, có thể người khác nói, thế nhưng ít nhất ta là chính tông huyết mạch của hoàng thất, điểm ấy không thể nghi ngờ, mà ngươi Lãnh Hạo Nguyệt? Có phải là tử tôn của Lãnh Thị hay không còn phải xem lại, nói không chừng chính là một tạp chủng đâu…”

Lời này vừa nói ra, trong đám người lập tức truyền đến tiếng nói nhỏ khe khẽ.

Nhạc Du Du càng mở to hai mắt nhìn, miệng của Lãnh Phi Nguyệt này sao lại thối như thế?

Mà Lãnh Hạo Nguyệt chỉ lẳng lặng nhìn hắn, trên mặt không có một tia biểu tình, thế nhưng tay trong ống tay áo đã chăm chú nắm lại cùng nhau, sát khí ở bốn phía tràn ngập ra: “Lãnh Phi Nguyệt, ngươi vì lời nói của mình mà phải trả giá thật nhiều.”

“Thế nào hiện tại lại muốn giết ta?” Lãnh Phi Nguyệt không sao cả cười, “Là thẹn quá hóa thành giận, nên muốn giết người diệt khẩu sao?”

Lãnh Hạo Nguyệt ánh mắt híp mị, nếu như hắn hiện tại thực sự động thủ, chỉ sợ cũng sẽ làm mọi người hiểu lầm mình chính là thẹn quá hóa giận, nghĩ tới đây, đè xuống lửa giận trong lòng, nắm tay chậm rãi buông lỏng ra.

“Cung Tuyết Nhi trước khi tiến cung đã có một mối tình với ca ca …” Lãnh Phi Nguyệt đắc ý hướng Lãnh Hạo Nguyệt chợt nhíu mày, giọng điệu vô cùng ái muội, “Chỉ bất quá, người nam nhân kia là phải đi bái sư hành nghề mất ba năm, đáng thương Cung Tuyết Nhi kia chờ đến tâm hoảng ý loạn, thời gian nản lòng thoái chí, nhưng gặp đúng lúc phụ hoàng vi phục xuất tuần…” Nói xong, dừng lại một hồi, “Phụ hoàng lần đầu tiên nhìn thấy Cung Tuyết Nhi chính là nhất kiến chung tình, thế nhưng, Cung Tuyết Nhi lúc đó cũng không chấp nhận phụ hoàng. Phụ hoàng vì muốn lấy được tâm của mỹ nhân, nguyên bản hành trình ở U Châu mấy ngày, lại trở thành gần một tháng…” Nói xong nhìn lướt qua chúng đại thần, “Chuyện này tất cả mọi người hẳn là có ấn tượng đi?”

“Cái này là có ghi lại.” Lại Bộ Thị Lang nghe vậy loát một chút râu mép, gật gật đầu, “Vì thế, lúc trước thái hậu nương nương còn từng giận dữ.”

“Cuối cùng, Cung Tuyết Nhi là bị cảm động, chỉ là, trong lòng của nàng vẫn có người a, liền gửi thư gấp cho tình lang kia, nếu như hắn không trở lại, nàng liền tiến cung…Namnhân kia ba ngày sau quả nhiên chạy trở về… Sau đó hai người lại hẹn hò tròn một đêm a…” Lãnh Phi Nguyệt nói xong, khóe miệng nhất câu, “Tuy rằng đêm đó chuyện cụ thể thế nào là vô pháp kiểm chứng, thế nhưng ta nghĩ, không phải nam nhân nào đều có phong thái như Tấn Vương, mỹ nhân trong ngực mà không loạn chút nào đi…”

Lãnh Hạo Nguyệt cau mày nhìn hắn.

“Ngày thứ hai, nam nhân kia như cũ vẫn đi, mà Cung Tuyết Nhi liền bỗng nhiên đồng ý vào cung…” Lãnh Phi Nguyệt khóe miệng nhất câu, từ trong tay áo mà móc ra một cái hồ sơ, “Cái này là lúc trước điều tra, Lá đỏ lâu trên giang hồ tiếng tăm lừng lẫy tình báo chưa bao giờ sai lầm, mọi người hẳn là có nghe nói qua? Chỉ cần có tiền, bọn họ có thể điều tra bất cứ chuyện gì…”

Lãnh Phi Nguyệt nói xong tuy rằng còn chưa có nói tên, thế nhưng, cũng đã rất rõ ràng trần thuật một chuyện đó chính là Lãnh Hạo Nguyệt rất có thể không phải là đứa nhỏ của tiên hoàng… Nhận thức này làm cho tất cả mọi người không khỏi hít một hơi khí lạnh, nhất là các đại thần đã lâu năm bắt đầu cũng nhớ lại những tình huống ngày trước, tựa hồ xem Lãnh Phi Nguyệt nói thật hay là giả.

“Chuyện này năm đó thị tẩm của nội vụ phủ có ghi lại.” Lãnh Phi Nguyệt nói lại cầm một hồ sơ đi ra, “Mặt trên rõ ràng ghi chép, lúc trước Cung Tuyết Nhi tiến cung, phụ hoàng vốn là muốn trực tiếp phong phi, thế nhưng, bởi vì thái hậu nương nương ngăn cản, nên trước phong làm Tiệp dư, ngụ ở Tuyết phi các, Tông bảo năm thứ tư tháng chín, cũng chính là kể từ ngày Cung Tuyết Nhi tiến cung không sai biệt lắm một tháng sau, hoàng thượng mới lần đầu tiên ngủ lại Tuyết phi các, nếu như khi đó Tuyết phi mang bầu, như vậy dự tính ngày sinh hẳn là tháng sáu năm sau, thế nhưng…” Nói xong, đem hồ sơ đưa cho đại thần Hộ bộ thị lang, hắn năm đó đã từng chấp chưởng qua nội vụ phủ, sau đó tà ác liếc mắt Lãnh Hạo Nguyệt một cái, “Thế nhưng sinh nhật Tấn vương tựa hồ là ở tháng năm a.”

Hộ bộ thị lang vốn là ngồi dưới đất, lúc này lại bò dậy tiếp nhận hồ sơ, tỉ mỉ liếc mắt nhìn: “Đích thực là năm đó nội vụ phủ có ghi lại.” Nói xong, liền đưa cho Binh bộ thị lang bên người, hắn cũng là gật gật đầu, sau đó liền truyền đi xuống, kết quả chính là chuyện này có thật.

Nguyên lai, trong hoàng cung của Băng Diễm quốc này, vẫn có một tập tục như vậy, đó chính là có chuyên gia đối với các tình huống của tần phi trong cung ghi lại, bao gồm tình huống nguyệt sự của mỗi người cùng với mỗi tháng số lần được hoàng thượng sủng hạnh, đồng thời lưu trữ bảo lưu lại, thẳng đến khi hoàng đến mới đăng cơ, nếu như hạ lệnh đốt hủy cái cũ đi, bằng không sẽ vẫn bảo lưu, hiển nhiên, Lãnh Huyền Nguyệt sau khi lên ngôi cũng chưa kịp xử lý chuyện này, vì thế, hồ sơ vẫn lưu giữ lại.

Lãnh Phi Nguyệt nói giống như bom nặng ký, đầu óc mọi người có điểm choáng váng, làm cho tất cả mọi người hơi ngốc lăng nhìn Lãnh Hạo Nguyệt, muốn nói hắn không phải huyết mạch của tiên hoàng, thật đúng là không thể tin được, bởi vì ở… trong các hoàng tử này, chỉ có này Lục hoàng tử lớn lên rất giống Lãnh Húc, thậm chí ngay cả bước đi tư thế đều như nhau, nhưng nên nói như thế nào? Điều tra của Lãnh Phi Nguyệt kia phải giải thích như thế nào đây? Huống chi, Tuyết phi đã mất, hoàng thượng cũng mất, nên tìm ai đi kiểm chứng đây?

Lãnh Hạo Nguyệt khóe miệng lại bỗng nhiên hơi quyến rũ, đối với chuyện của mẫu thân, hắn cũng chỉ biết như thế, hắn không nghĩ rằng Lãnh Phi Nguyệt lại sẽ vô sỉ đê tiện như thế lấy chuyện đó bất quá, hắn là nhi tử của ai thì trong lòng hắn rõ ràng nhất vì thế, vô luận như thế nào cũng không cho phép người khác làm nhục mẫu phi của hắn.

“Từ xưa bất túc nguyệt sinh mới sinh non chỗ nào cũng có, chẳng lẽ liền cho là yêu đương vụng trộm mà ra?” Lãnh Hạo Nguyệt trong mắt sát khí càng đậm, “Ta không cho phép ngươi nói xấu mẫu phi của ta.”

“Nói xấu cũng không nói xấu, chẳng lẽ Tấn vương không coi là đúng sao?” Lãnh Phi Nguyệt vẫn như cũ dương dương đắc ý cười, “Được rồi, quên nói cho mọi người, Tình ca ca của Tuyết phi kia không là người khác mà chính là cái người ở trên giang hồ tiếng tăm lừng lẫy, thần y Lạc Băng.”

Nhạc Du Du không thể tin được nuốt nước miếng, sư phụ của mình lại là mối tình đầu của mẫu phi tướng công? Chuyện này cũng quá bất ngờ đi? Bất quá, sau đó một hồi đẽo gọt lại cảm thấy hợp lý, Lạc Băng kia bây giờ tuy rằng đã nhiều tuổi, thế nhưng vẫn phong độ nhẹ nhàng như cũ, thời gian còn trẻ khẳng định cũng là một yêu nghiệt, tuấn nam mỹ nữ tương hỗ hấp dẫn cũng không gì đáng trách, hơn nữa, hắn mấy năm nay không oán không hối giúp đỡ Lãnh Hạo Nguyệt, chỉ sợ vì nàng cũng chưa từng gặp sức quyến rũ của bà bà …

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »