Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Lượt đọc: 2850 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 175
vô pháp thương tổn

❊ ❊ ❊

Long Ngâm hôn vốn chỉ như chuồn chuồn lướt nước (*), lướt qua một chút, cũng chưa từng muốn, cảm giác tốt đẹp kia lại làm cho lý trí Long Ngâm sụp xuống một chút, không tự chủ muốn thêm càng nhiều… Mà đụng chạm khác thường kia, thế nhưng lại làm cho Lãnh Hạo Nguyệt đang say mê trong nháy mắt có phản ứng, còn không tự chủ đưa tay nắm ở thân Long Ngâm, há mồm đáp lại đứng lên.

(*) chuồn chuồn lướt nước:hời hợt

Lãnh Hạo Nguyệt phản ứng ngoài dự liệu của Long Ngâm, lập tức cũng làm cho hắn hưng phấn lên, mà Lãnh Hạo Nguyệt kia trong lúc đó mùi rượu nhàn nhạt tựa hồ cũng làm say mê tim của hắn, không khỏi hô hấp trở nên gấp lên.

“Du Du, ta yêu nàng, chớ…” Lãnh Hạo Nguyệt bỗng nhiên dùng sức, đem Long Ngâm đẩy ngã xuống trên bàn, sau đó xoay người đè lên, trong miệng mơ hồ nỉ non không rõ lên, hai tay ở trên người Long Ngâm du đi, “Du Du…”

Long Ngâm giống như bị người đánh đòn cảnh cáo, trong nháy mắt thanh tỉnh lại, rút đi tình tố trong mắt, ngoan quyết dùng sức đẩy Lãnh Hạo Nguyệt ra đang ghé vào trên người hắn, sau đó đứng dậy chạy vội đi ra ngoài, khí lạnh ở ngoài lều lớn làm cho thân thể hắn cũng dần dần bình tĩnh lại, không khỏi ảo não cho mình một cái tát, hắn là đang làm gì? Tay chỉ lên cánh hoa trên môi mình, thống khổ nhắm hai mắt lại, hắn yêu tuy rằng thống khổ, thế nhưng còn không muốn bị thương hại bất luận là kẻ nào, sau đó hôm nay, hắn kìm lòng không đậu không chỉ có làm thương tổn Hạo nhi, cũng gián tiếp làm thương tổn Nhạc Du Du…

Ảo não, hối hận, áp lực… Tất cả tình tự trong lúc đó nhất thời toàn bộ dâng lên, không khỏi rút bảo kiếm ra, sau đó phóng lên cao, trong nháy mắt liền ra khỏi quân doanh, hắn cần phải phát tiết một chút, nhất thời, trong rừng cây nhỏ kia liền truyền đến thanh âm bảo kiếm phá không, sau đó còn thường thường kèm theo thanh âm cành cây gãy…

Bên trong đại trướng, Lãnh Hạo Nguyệt nguyên bản đang tưởng Du Du tới, tựa hồ còn hôn hắn, thế nào chỉ chớp mắt lại không thấy đâu? Nhưng vào lúc này, một cỗ khí lạnh kéo tới, làm cho hắn không khỏi giật mình một cái thanh tỉnh lại, lại phát hiện mình đang ghé vào trên bàn, trước mắt là bốn bầu rượu đã trống rỗng, không khỏi cười khổ lắc đầu: “Nguyên lai là nằm mơ …” Ngón tay không khỏi xoa môi của mình một chút, thế nhưng vì sao cảm giác hôn môi kia lại rõ ràng đâu?

Chậm rãi đứng dậy, xem ra, tửu lượng của hắn thực sự không được, sau này sợ rằng phải kiêng rượu.

Cùng lúc đó, Nhạc Du Du đàng ở trong tẩm trướng sát vách lật qua lật lại ngủ không được, trong đầu lại nhớ lại những hình ảnh, tuần hoàn phát hình nàng cùng Lãnh Hạo Nguyệt quen biết ở chung từng chút từng chút, nàng có thể xác định, hắn đối với mình là thật tình, thế nhưng, nàng phải làm sao đây? Coi như chưa từng phát sinh? Không được, nàng không bỏ qua được a, chỉ cần nghĩ đến Hạo nhi của nàng cùng Minh Nhu kia, trong lòng nàng liền khó chịu, hơn nữa còn là khó chịu cực độ.

Thế nhưng, không tha thứ sao? Làm như thế nào? Cùng Lãnh Hạo Nguyệt ly hôn, rời khỏi hắn? Cái ý nghĩ này lại làm cho Nhạc Du Du vô cùng uể oải, nàng luyến tiếc a, nàng thật sự là yêu hắn a, sống lâu như thế nhưng là lần đầu tiên động tình, nàng thực sự bỏ không được…

Trong dạng mâu thuẫn dày vò này, Nhạc Du Du cũng không biết qua bao lâu, thế nhưng mơ mơ màng màng ngủ. Ngủ ngủ, Nhạc Du Du bỗng nhiên nghe có thanh âm người nói cười, hơn nữa, thanh âm kia cực kỳ quen thuộc, vội vàng mở mắt ra nhìn, lại thấy Lãnh Hạo Nguyệt đang một tay ôm cục cưng, một tay nắm thắt lưng của Minh Nhu, cười cười nói nói đi ở phía trước…

Nhạc Du Du vừa nhìn liền nóng nảy, vội vội vàng vàng đuổi theo, đáng tiếc, mặc cho nàng nỗ lực thế nào, đều không thể đuổi theo cước bộ của Lãnh Hạo Nguyệt, cuống quýt kêu to, muốn kêu Lãnh Hạo Nguyệt, thế nhưng, mặc cho nàng kêu thế nào, Lãnh Hạo Nguyệt đầu cũng không quay lại một chút, chỉ có Minh Nhu quay đầu lại hướng nàng đắc ý cười: “Nhạc Du Du, ngươi là người ngoài, Hạo là của ta, chúng ta một nhà ba người đoàn tụ, ngươi từ đâu chạy đến đây thì trở về nơi đó đi…”

Nhạc Du Du trong nháy mắt cứng đờ, liền như vậy lăng lăng nhìn một nhà ba người hạnh phúc tiêu sái đi xa, sau đó biến mất.

“A…” Ngây ngốc sửng sốt một lúc lâu, Nhạc Du Du bỗng nhiên tức giận kêu lớn lên, “Lãnh Hạo Nguyệt, ngươi là cái tên đại hỗn đản…”

Lúc hô lên, lại bỗng nhiên giật mình một cái ngồi dậy, Nhạc Du Du lúc này mới phát hiện vừa rồi là mình nằm mơ, không khỏi sờ soạng mồ hôi lạnh trên cái trán, thở ra một hơi dài, lúc này mới phát hiện trước giường mình đang có hai người, mở to hai mắt kỳ quái nhìn nàng.

“Vương phi, người không sao chứ?” Linh Lung rốt cuộc cũng hoàn hồn, nàng thật sự có điểm dọa người, vương phi sao lúc ngủ lại mắng to vương gia a? Không khỏi một giọt mồ hôi lạnh từ trên trán lặng lẽ chảy xuống.

“A? Nha” Nhạc Du Du giương mắt nhìn Linh Lung một chút, sau đó nuốt nước miếng, “Không có việc gì, không có việc gì.” Trong lòng không khỏi thở dài, mình tại sao có thể mơ như vậy đâu?

“Vâng.” Linh Lung không hề hỏi nhiều

“Giúp ta chuẩn bị ít nước, ta muốn tắm rửa.”

“Vâng.” Linh Lung gật đầu, sau đó xoay người đi ra.

“Nương, người có phải thấy ác mộng hay không a?” Bảo Bối đưa tay muốn đụng vào mặt của Nhạc Du Du “Thế nhưng đầu đầy mồ hôi a…”

Nhạc Du Du lại vô ý thức tránh đầu đi, né tránh tay nhỏ bé của cục cưng, đối với hắn, tâm tình của Nhạc Du Du rất phức tạp, nàng không nghĩ tới mình lại nhận nhi tử của tướng công làm nhi tử của mình, từ “Can mụ” thoáng cái biến thành “Mẹ kế”, nội dung vở kịch có chút máu chó a, tuy rằng trên mạng thường lưu hành “máu chó vô tội” nói như vậy, nàng vẫn là nhất thời vô pháp tiếp thu a a a a.

Taynhỏ bé của Bảo Bối cương ở giữa không trung, lập tức trong mắt liền dày hơi nước, hắn không biết nương vì sao bỗng nhiên lại cải biến thái độ đối với mình, trong tiềm thức, có thể là hắn làm sai cái gì đi.

“Nương, có phải Bảo Bối làm sai cái gì hay không làm cho nương mất hứng a?”

Ách? Nhạc Du Du kỳ quái giương mắt, lúc này mới ý thức tới, biểu hiện vừa rồi của mình quá mức rõ ràng, trong lúc vô ý đã làm thương tổn tâm linh yếu đuối của hắn, dù sao hắn cũng chỉ là đứa nhỏ bốn tuổi mà thôi.

“Nương.” Bảo Bối cực lực chịu đựng, mới không cho nước mắt trong mắt ngã xuống, “Nếu như Bảo Bối làm sai, người có thể đánh chửi Bảo Bối, cũng đừng không quan tâm tới Bảo Bối?”Taynhỏ bé dùng sức lôi kéo tay áo Nhạc Du Du.

Nhạc Du Du nguyên bản tâm đang quấn quýt tâm lại càng đứng lên, cảm giác này làm cho nàng giống như người ngược đãi nhi đồng quá.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn khẩn thiết của cục cưng kia, rưng rưng hai mắt, Nhạc Du Du rốt cuộc than thở một tiếng, vươn tay đưa hắn ôm vào trong lòng, nàng thừa nhận nàng mềm lòng, tựa như lúc trước nàng cự tuyệt không được Lãnh Hạo Nguyệt “Sáu tuổi” như nhau, nàng bây giờ không có biện pháp làm thương tổn đứa nhỏ bốn tuổi…

“Nương, người sẽ tha thứ cho Bảo Bối sao?” Bảo Bối lặng lẽ giơ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, “Sẽ không không quan tâm đến Bảo Bối sao?”

“Đứa ngốc.” Nhạc Du Du xoa đầu của hắn, “Nương vừa rồi chỉ là thấy ác mộng, vì thế tâm tình không tốt, căn bản là không liên quan đến Bảo Bối, Bảo Bối vĩnh viễn đều là ân huệ tử của nương…”

“Cám ơn nương.” Bảo Bối trên mặt rốt cuộc lộ ra mỉm cười ngọt ngào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »