Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Lượt đọc: 3007 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 117
hắn hối hận

❊ ❊ ❊

Biểu hiện của Lãnh Huyền Nguyệt làm cho Nhạc Du Du thấy vô cùng kỳ quái, cũng buồn bực dị thường.

Nàng sẽ không ngây thơ cho rằng Lãnh Huyền Nguyệt thật sự đã yêu nàng, dù sao lần đầu tiên gặp mặt, nàng đã tặng hắn một quyền.

“Suy nghĩ thật kỹ đề nghị của bản cung một chút nga.” Lãnh Huyền Nguyệt đem Nhạc Du Du ôm ở tại trước ngực, môi nhẹ nhàng ngậm vào vành tai của nàng, “Chờ bản cung sau khi lên ngôi, ngươi chính là Hoàng quý phi, này so với một vương phi nho nhỏ tôn quý hơn rất nhiều…”

“Vậy Minh Nhu của ngươi đâu?” Nhạc Du Du cười lạnh một tiếng, người nam nhân này thật đúng là làm cho người ta không nói được lời nào.

“Nàng làm sao có thể so được với ngươi đâu?” ngón tay của Lãnh Huyền Nguyệt nhẹ nhàng nâng lên luồn qua mái tóc của Nhạc Du Du, nhẹ nhàng thưởng thức, “Nàng bất quá là tiện nữ nhân.”

Nhạc Du Du gật đầu: “Nàng xác thực là đủ tiện.” Bảo nàng lấy một nam nhân nàng không thương, rồi hết lần này tới lần khác muốn yêu một nam nhân như cỏ rác, đây không phải là tiện thì là cái gì a, “Nhưng, ta dù sao cũng là Tấn vương phi, làm sao có thể ở cùng với ngươi?” Nhạc Du Du nhíu mày, “Như vậy, đối với danh tiếng thái tử của ngươi tựa hồ cũng không tốt lắm đâu?”

“Thế nhưng, nếu thằng ngốc kia đã chết đâu?” Lãnh Huyền Nguyệt mỉm cười.

Nhạc Du Du trong lòng cả kinh, chẳng lẽ, hắn muốn giết Hạo nhi?

“Phụ hoàng bệnh tình nguy kịch, lập tức bản cung sẽ đăng cơ…” Lãnh Huyền Nguyệt cười ái muội, “Ngươi theo bản cung, đến lúc đó có thể miễn cho tội liên lụy.”

“Vậy ta chẳng phải là nên cám ơn ý tốt của Thái tử thật tốt sao?”

“Biết là tốt rồi.” Lãnh Huyền Hguyệt môi quét qua Nhạc Du Du một chút, lúc này mới buông lỏng tay ra, “Suy nghĩ thật kỹ một chút đi, bản cung chờ một ngày ngươi gật đầu.” Nói xong, xoay người xuất môn, “Xem thật kỹ người ở bên trong.”

“Dạ, thái tử.”

Nhạc Du Du nóng nảy, làm sao bây giờ? Lãnh Hạo Nguyệt gặp nguy hiểm a, nhưng, nàng căn bản không ra được, cũng chỉ có thể lo lắng suông.

Trong thư phòng.

Bạch Triển Bằng đã sớm chờ ở nơi đó.

“Lão hỗn đản này.” Lãnh Huyền Nguyệt nghiến răng nghiến lợi mắng một câu.

“Hoàng thượng đã lập ý chỉ thoái vị trước chúng ta, đồng thời giao vào trong tay Tấn vương.” Chân mày Bạch Triển Bằng cũng nhíu lại, “Ngọc tỷ liên quan cũng đã biến mất, chỉ sợ là cùng ở trong tay của Tấn vương đi.”

Lãnh Huyền Nguyệt ánh mắt khép hờ một chút, lại bỗng nhiên nở nụ cười: “Vậy cũng không có nghĩa là hắn nhất định có thể lên ngôi thành công.”

“Thái tử ý là…”

“Đừng quên, Tấn vương phi lại còn đang ở trong tay của chúng ta a.” Lãnh Huyền Nguyệt khóe miệng quyến rũ, lục đệ của hắn thế nhưng không phải là thánh.

“Nếu như Tấn vương không hề dẫm vào vết xe đổ của bốn năm trước?”

“Vậy cũng nói không chính xác đâu.” Lãnh Huyền nNguyệt ý vị thâm trường nở nụ cười.

Nhạc Du Du không nghĩ tới Minh Nhu sẽ đến tìm nàng.

“Nhạc Du Du, chúng ta lại gặp mặt.” Minh Nhu nhìn Nhạc Du Du, trong mắt liền không tự chủ tràn đầy cừu hận cùng đố kỵ.

Nhạc Du Du nhìn Minh Nhu, nói thật, đây là nàng lần đầu tiên thấy rõ ràng diện mạo của nữ nhân này, không thể phủ nhận, nàng lớn lên thật đẹp, nhất là trên hai má một đôi má lúm đồng tiền như ẩn như hiện, đừng nói đến nam nhân, chính là nữ nhân cũng nhịn không được nữa muốn nhìn nhiều hơn, nói thật là, đối mặt mỹ nhân như thế, không tự ti đều là giả.

“Song có lẽ, bản vương phi thật sự không phải rất muốn thấy ngươi.”

“Ha ha.” Minh Nhu bỗng nhiên liền nở nụ cười, “Ngươi nghĩ rằng ta muốn nhìn thấy ngươi sao?”

“Vậy sẽ không tiễn, cửa ở bên kia.” Nhạc Du Du duỗi lại thắt lưng, “Bản vương phi muốn nghỉ ngơi.”

“Nhạc Du Du, đừng cho là không biết xấu hổ, có tin ta hiện tại là có thể một chưởng đập chết ngươi hay không?” Minh Nhu ánh mắt lạnh lẽo.

“Chậc chậc.” Nhạc Du Du nhịn không được lắc đầu, “Người này a, nhất là nữ nhân, nếu như dụng tâm không tốt, cho dù lớn lên có đẹp thì cũng chỉ là không công tạo thành một cái túi da đẹp mà thôi.”

“Ngươi…”

“Ngươi bây giờ có thể một chưởng đập chết ta.” Nhạc Du Du rất bất nhã lại duỗi cái thắt lưng, “Thế nhưng, bản vương phi tin, thái tử cũng nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

“Ngươi cho là thái tử thực sự sẽ thích? Cười nhạo, thái tử chân chính thích thế nào ta…”

“Thái tử có thích ta hay không? Ta cũng không cần biết, thế nhưng, còn ngươi? Cũng đừng lại lừa mình dối người.” Nhạc Du Du không kiên nhẫn cắt đứt lời của nàng, “Chẳng lẽ lâu như vậy ngươi còn nghĩ không ra? Thái tử thực sự muốn để ý lời của ngươi sao, làm sao ngay cả danh phận cũng không cho ngươi? Đừng quên, ngươi cũng là vì thái tử vị hắn mà hi sinh rất nhiều a.” Hi sinh nhan sắc đi quyến rũ nam nhân khác, đây cũng là việc không phải người bình thường đều làm được đâu.

Sắc mặt Minh Nhu trong nháy mắt trắng bệch, Nhạc Du Du đâm chỗ đau của nàng.

“Được rồi, ngươi nên trở về đi, đừng để bị thái tử biết, sợ rằng sẽ đối với ngươi sẽ bất lợi.” Nhạc Du Du hướng nàng khoát khoát tay, “Bản vương phi bây giờ đối với thái tử có giá trị lợi dụng rất cao, vì thế, ngươi nên thu hồi lại ý niệm giết ta trong đầu đi.”

Minh Nhu nắm chặt tay thành quyền đầu, thế nhưng cuối cùng rồi lại phải buông lỏng ra.

Nhìn bóng dáng Minh Nhu rời đi, Nhạc Du Du nhịn không được thở dài, nữ nhân đáng thương thật đáng buồn a.

Kỳ thực, Nhạc Du Du cũng biết mình rốt cuộc bị giam ở vị trí nào của phủ thái tử, từ lúc gian phòng này, ăn uống rồi không rời đi, thậm chí, ở đây cửa sổ cũng không có, một ngày hai mươi bốn canh giờ đều là đốt ngọn đèn dầu, nàng cũng không biết bây giờ là ban ngày hay là buổi tối.

Nhạc Du Du càng không biết là, phủ thái tử đã bị một nhóm lại một nhóm hắc y nhân tiến hành tìm tòi, chỉ là, nơi ở của nàng là một tầng hầm ngầm, những người đó hồi lâu không tìm được mà thôi. Còn có chính là việc hoàng thượng băng hà, tân hoàng gần đăng cơ, toàn bộ Băng Diễm quốc bắt đầu phong vân tế lễ, tình hình hết sức căng thẳng.

Quốc không thể một ngày không có vua, hoàng thượng băng hà, việc cấp bách chính là lập tân hoàng khác. Được Bạch Triển Bằng dẫn đầu phái thứ nhất của Thái tử Lãnh Huyền Nguyệt, dù sao hắn cũng là thái tử, thái tử lên ngôi là chuyện thiên kinh địa nghĩa, thế nhưng, một phái khác cho rằng cho dù là thái tử muốn đăng cơ, cũng phải dựa theo lệ cũ, phải có di chiếu thoái vị của hoàng thượng cùng ngọc tỷ truyền quốc a, không có cái đó, cho dù là thái tử cũng không thể danh chính ngôn thuận đăng cơ.

Hai phái nhất thời tranh luận không nguôi.

Cùng lúc đó, trong dân chúng bỗng nhiên có một tin đồn, nói là Tấn vương Lãnh Hạo Nguyệt được thần y Lạc Băng cứu trị, lại được trời quan tâm, di chứng của sự ngu dại chỉ trong một đêm đã khỏi, hoàng thượng đã đem ngọc tỷ truyền cho Tấn vương…

Tin tức này giống như cơn sóng, cấp tốc ở trước mặt dân chúng mọi người lan tràn mở ra.

Lãnh Hạo Nguyệt bốn năm nay, lần đầu tiên lấy bộ dáng của một người bình thường xuất hiện ở trước mặt mọi người, khuôn mặt hoàn mỹ đẹp như tượng, mái tóc đỏ rực dài đến thắt lưng, một màu đỏ rực của thiên lý mã “Liệt hỏa”, nhưng hết lần này tới lần khác một thân trường bào nguyệt sắc, ánh mắt kia thật sự là quá mạnh mẽ.

Người chung quanh đều không khỏi nhìn có chút ngây người.

Lãnh Hạo Nguyệt vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, toàn bộ phủ thái tử cơ hồ đều bị hắn lật đến tận trời, thế nhưng đều không tìm được hình bóng của Nhạc Du Du, hắn thực sự lo lắng, bởi vì Lãnh Huyền Nguyệt không phải Hoa Hồ Điệp, lại càng không là Nam Cung Duệ, hắn chính là tiểu nhân, Nhạc Du Du rơi vào trong tay của hắn, có phải đã nếm chút khổ sở không, không biết nữ nhân kia có thể chịu được hay không, hắn cũng thực sự hối hận, hắn không nên thả nàng rời đi, sớm biết rằng như vậy, hắn tình nguyện để cho nàng hận chính mình, cũng sẽ không để nàng xuất phủ a…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »