Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Lượt đọc: 2820 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 179
ngươi để thay thế các nàng

❊ ❊ ❊

Thời gian đại quân vào thành, mặt trời đã tảng sáng, một vòng trời mới đang mềm rủ xuống lại thăng lên.

Trong thành tất cả bọn họ cùng lúc rời đi không có thay đổi gì, đêm qua chiến đấu kịch liệt, rất nhiều bách tính còn không từng biết được, sáng sớm khi tỉnh lại, đã phát hiện phạm vi thế lực của Tấn Vương đã tiến vào thành Phi Nhứ, cũng chỉ hơi khiếp sợ, sau đó nhanh chóng khôi phục cuộc sống bình thường, dù sao, chiến tranh lúc nào cũng như vậy, mọi người cũng đều tập mãi thành thói quen.

Hơn nữa, danh tiếng của Tấn vương tốt đẹp đã truyền tới khắp nơi, mọi người cũng đều mừng rỡ tiếp thu.

Chỉ là, thời gian đoàn người của Lãnh Hạo Nguyệt đến cửa cung, không khỏi đồng thời lặc ở trên chiến mã. Trên lầu cao, lúc này đang đứng một người, chính là Lãnh Phi Nguyệt nhiều ngày chưa từng xuất hiện, lúc này, thần gió thổi khởi một thân áo bào tuyết trắng cùng mái tóc dài như mực kia, lại hợp với khuôn mặt tuyệt mỹ, thoáng trông giống như thần tiên.

Thế nhưng, vào tình cảnh này, nhìn ở trong mắt của Nhạc Du Du, cũng chói mắt như vậy, người kia bề ngoài như thần tiên nhưng bên trong lại là trái tim màu đen, không khỏi hừ lạnh một tiếng.

“Duệ vương, đại nạn của ngươi đã tới…” Nam Cung Duệ hơi ngoéo… khóe miệng một cái, “Chỉ cần tiểu vương ta ra lệnh một tiếng, có thể san bằng hoàng cung này.”

“Phải không?” Lãnh Phi Nguyệt liếc liếc mắt Nam Cung Duệ một cái, sau đó nhìn chằm chằm vào Lãnh Hạo Nguyệt, sau đó khóe miệng nhất câu, mấy người hắc y nhân lập tức đẩy hai người đi ra, “Bản vương không ngại dùng đầu của các nàng để tế điện trước hoàng cung này.”

Hai người bị đẩy đi ra không phải ai khác, chính là Thanh Thanh cùng Lãnh Minh Nguyệt bị bắt đi, chỉ là, lúc này hai người đều bị trói chân tay, miệng cũng bị chặn lại, chỉ có thể không ngừng giãy dụa, nhưng cũng không có cách nào nói ra.

“Thanh Thanh…” Ánh mắt của Trình Dật trong nháy mắt trợn trừng lên, rút kiếm để bay lên đi, thế nhưng chưa kịp đứng dậy đã phải dừng lại.

Kiếm của Lãnh Phi Nguyệt đã ở trên cổ của Thanh Thanh

Trình Dật lại một lần nữa ngồi trở lại trên lưng ngựa, tuy rằng hận không được nghiến răng, thế nhưng lại không dám vọng động.

Mà Nhạc Du Du càng khẩn trương hơn, nhất là thời gian chống lại ánh mắt kinh khủng đến tận cùng kia của Lãnh Minh Nguyệt, tâm không khỏi đều đau đớn.

Lãnh Hạo Nguyệt mặc dù không có nói chuyện, thế nhưng thủy chung nắm bảo kiếm trên mu bàn tay, gân xanh đều nổi hết lên, trong mắt sát khí tràn ngập ra, Phi Hồ mang binh rời đi, phòng giữ thành U Châu, là hắn khinh thường, bất quá, hắn nhất định sẽ nỗ lực làm cho Lãnh Phi Nguyệt đại giới thích đáng.

“Thanh Thanh, tiểu Minh Nguyệt…” Nhạc Du Du ngồi ở trước ngựa, nhịn không được kêu lớn lên.

Minh Nguyệt sớm đã nhìn thấy Nhạc Du Du, nguyên bản ánh mắt kinh khủng kia trong nháy mắt bình phục rất nhiều, lúc này, nghe thấy Nhạc Du Du gọi nàng, không khỏi dùng sức gật gật đầu.

Thanh Thanh cũng nghe thấy được, nàng tuy rằng không nhìn thấy, thế nhưng, trong lòng bỗng nhiên liền kiên định, đành phải chờ, Nhạc Du Du cùng Dật ca ca nhất định sẽ cứu trở về bên cạnh, vì thế, nàng không sợ, không khỏi cũng gật gật đầu, là hướng về phía Nhạc Du Du, càng là hướng về phía Trình Dật.

“Lãnh Phi Nguyệt, ngươi quá hèn hạ… Dù cho ngươi cùng Thanh Thanh không thân, thế nhưng, Minh Nguyệt kia cũng là muội muội của ngươi a…” Nhạc Du Du không khỏi lắc đầu, “Ngươi sao lại nhẫn tâm tổn thương một đứa nhỏ như thế?”

“Du Du.” Lãnh Phi Nguyệt lại bỗng nhiên nở nụ cười, nụ cười kia xinh đẹp cơ hồ làm cho ánh sáng đều mất nhan sắc, “Sinh ra ở hoàng thất, ngươi cảm thấy còn có thể có tình thân sao?”

“Tại sao không có?” Nhạc Du Du vội vàng phản bác, “Lúc trước ngươi là thương yêu Hạo nhi như vậy, chẳng lẽ đây không phải là thân tình sao?”

“Hắn nếu thật sự ngu dại, ta có thể sẽ trước sau như một yêu thương hắn.” Lãnh Phi Nguyệt cười lắc đầu, “Đáng tiếc hắn không phải…”

“Vậy thì thế nào?” Nhạc Du Du mở to hai mắt nhìn, “Ngươi vẫn có thể là Ngũ ca ca…”

“Nữ nhân đơn thuần a.” Lãnh Phi Nguyệt nhịn không được lắc đầu, “Ngươi có thể hỏi nam nhân phía sau ngươi, có thể sao?” Trong mắt không khỏi hiện lên vẻ cô đơn, thế nhưng chẳng qua là chợt lóe lên mà thôi.

Lãnh Hạo Nguyệt trên mặt không biểu tình gì nhìn Lãnh Phi Nguyệt, là không có khả năng, trận đấu này từ khi bọn họ sinh ra đã là nhất định, song có lẽ, hắn đã từng nghĩ tới rời khỏi, mà bọn họ lại không cho phép mà thôi.

Nhạc Du Du không có ngây thơ đi hỏi Lãnh Hạo Nguyệt, nàng cũng biết, chiến tranh không phải nhất thời có kết quả như vậy, vấn đề là đó cũng chỉ là nguyện vọng tốt đẹp của nàng mà thôi, từ xưa đều là được làm vua thua làm giặc.

“Thế nhưng, ngươi cảm thấy ngươi có phần thắng sao?” Lãnh Hạo Nguyệt bỗng nhiên nhàn nhạt cười, sau đó nhàn nhạt nói.

“Không thử một chút làm sao biết?” Lãnh Phi Nguyệt nhíu mày, “Đem binh lính ở ngoài hoàng cung lui đi, binh mã thối lui ra đến ngoài thành đóng quân, bằng không…” Nói xong, bảo kiếm đi đến phía trước trên cổ trắng nõn của Thanh Thanh lập tức xuất hiện một vết máu tinh tế.

Thân thể Trình Dật không khỏi căng cứng lên, dùng sức cắn môi một cái, mới khắc chế muốn xông lên đánh nhau.

Lãnh Hạo Nguyệt chân mày mặt nhăn lên cao, lại bỗng nhiên khoát tay: “Nam Cung Duệ, lui binh.”

Nam Cung Duệ dừng một chút, sau đó lưu lại bộ phận thân binh, tự mình mang theo đại bộ phận quân lính thối lui đến ngoài thành đóng quân, đương nhiên, thủ vệ của thành Phi Nhứ kia đã sớm đổi lại thành quân đội của Tấn vương.

“Lãnh Phi Nguyệt, ngươi muốn thế nào mới có thể thả các nàng?” Nhạc Du Du bỗng nhiên liều lĩnh kêu lớn lên.

“Thả các nàng?” Lãnh Phi Nguyệt khóe miệng quyến rũ, ánh mắt bỗng nhiên lóe lóe, “Có thể a, nếu như ngươi để thay thế các nàng mà nói, bản vương có lẽ sẽ suy nghĩ một chút…”

“Lãnh Phi Nguyệt, đừng được một tấc lại muốn tiến một thước.” Thanh âm của Lãnh Hạo Nguyệt thô bạo lên.

“Tốt, ta đồng ý.” Thế nhưng, Nhạc Du Du lại bỗng nhiên gật đầu, sau đó lôi kéo Lãnh Hạo Nguyệt, “Tướng công, ta một người đổi hai người, có lợi.”

“Ta sẽ không để cho nàng đi mạo hiểm.” Lãnh Hạo Nguyệt vô ý thức ôm sát nàng.

“Thế nhưng…”

“Du Du, tình cảm của ngươi Trình Dật nhận, chỉ là, hắn căn bản là tiểu nhân, ta cũng sẽ không cho phép ngươi mạo hiểm.” Trình Dật nói xong, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Thanh Thanh, “Thanh Thanh cũng sẽ không cho phép …”

“Tin ta, nhất định có biện pháp cứu các nàng ra.” Lãnh Hạo Nguyệt giọng điệu vô cùng kiên định, sau đó quay đầu ngựa lại, “Về vương phủ trước.”

Nhạc Du Du cũng chỉ bất đắc dĩ quay lại nhìn cửa lâu thật cao, sau đó uể oải thở dài.

Vào đêm, khi nhóm thị vệ đổi ca, một bóng đen lặng lẽ phi người lên môn lâu, sau đó động tác cực nhanh vung tay lên, hai thị vệ trong nháy mắt không tiếng động ngã xuống, sau đó, nàng lại giơ tay chém xuống, đem sợi dây đang treo ngược Thanh Thanh cắt đứt, ôm lấy Thanh Thanh đã có điểm hỗn loạn, sau đó dùng phi khóa trong tay áo ôm lấy đầu tường, nhảy xuống thành tường, thời gian ngay khi chân của nàng vừa mới chạm đất, phía trên bỗng nhiên truyền đến một trận ầm ĩ, hiển nhiên, thị vệ đã phát hiện con tin bị cứu, như vậy hành tung của nàng cũng là bại lộ, không khỏi bước nhanh hơn, cấp tốc biến mất ở trong màn đêm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »