Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Lượt đọc: 3005 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 112
cùng

❊ ❊ ❊

Rốt cuộc, Nhạc Du Du cùng tên khất cái này vẫn là đạt thành hiệp nghị. Đó chính là, Nhạc Du Du thu lưu hắn làm công cho mình, mà chính mình quản lý hắn ăn ở.

Nhạc Du Du rốt cuộc cũng biết, tên khất cái này còn có cái tên rất có khí thế, gọi là Nam Cung Duệ. Về phần thân thế của hắn… Nhạc Du Du đánh một dấu chấm hỏi, mình cũng có thể hồ biên, tiểu tử này thì không thể hạt bài?

“Ngươi giống như không tin lời của ta a…” vẻ mặt Nam Cung Duệ biểu tình bi thương, “Ta nói đều là thật, ta thật là đại thiếu gia nhà có tiền, cha ta thực sự buộc ta lấy người ta không thích, hơn nữa người kia vóc dáng xấu không thể xấu hơn, vì thế, ta bỏ chạy…”

“Được rồi được rồi.” Nhạc Du Du khoát khoát tay, “Tin ngươi mới là lạ chứ, cha ngươi không phải cha ruột của ngươi đi?”

“Thế nào không phải?” Nam Cung Duệ chân mày cau lại, “Cũng bởi vì là cha ruột của ta, nên ta mới rời nhà trốn đi a, ta muốn cho hắn biết, ta không phải con rối của hắn, hắn muốn thế nào thì được cái đó, ta cũng vậy ta có tính cách, ta muốn phản kháng…”

“Lợi hại.” Nhạc Du Du nhìn từ trên xuống dưới hắn, “Ngươi thật sự rất có cá tính.”

“Đúng thế!”

“Được rồi, đừng nói nhiều nữa.” Nhạc Du Du bất nhã ngáp một cái, sau đó trèo lên giường nằm, “Thời gian không còn sớm, có chuyện gì thì tỉnh ngủ rồi hãy nói.”

“Một mình ngươi chiếm giường, vậy ta ngủ ở đâu?” Nam Cung Duệ rất phiền muộn nhìn Nhạc Du Du đã nhắm hai mắt lại.

“Muốn ngủ ở đâu, thì có giường, không muốn ngủ thì liền đi ra ngoài.” Nhạc Du Du không thèm mở mắt, “Đại môn ở bên kia.”

Giường ở cổ đại đều có thêm tràng kỷ, khoảng chừng hơn một thước đi, đặt ngay ở trước giường, cúi người cởi giày là có thể đạp phải.

Nam Cung Duệ ủy khuất bĩu môi, thế nhưng vẫn là nghe lời nằm tới trên giường, chỉ là, thân hình cao này của hắn, giường ở trường kỷ đích thực là quá ủy khuất, lại còn không được ngủ ngon a.

Trong Tấn vương phủ.

Lãnh Hạo Nguyệt vẻ mặt ngưng trọng đứng ở trong thư phòng, Nhạc Du Du đi rồi, hắn đột nhiên cảm giác được dường như thiếu thứ gì đó, trong lòng luôn luôn có loại cảm giác khó hiểu.

“Vương gia.” Một bóng đen ở cửa quỳ chân xuống.

“Uh.” Lãnh Hạo Nguyệt quay đầu lại.

“Vương phi ra khỏi vương phủ, trực tiếp đến Phúc khách điếm…” Thanh Long trả lời.

Lãnh Hạo Nguyệt chân mày cau lại, Nam Cung Duệ? Thực sự là hắn sao?

“Bởi vì thuộc hạ nhìn thấy hắn đối với vương phi cũng không ác ý, còn bị vương phi sửa chữa rất thảm… Vì thế, thuộc hạ cũng không ra tay.” Thanh Long giương mắt nhìn Lãnh Hạo Nguyệt một chút, đem những chuyện phát sinh với Nhạc Du Du một chữ không sót báo cáo ra, trong lòng lại nói thầm, vẫn là thời gian vương gia giả ngu đáng yêu nhất, lúc này khí tràng quá mạnh mẽ, làm cho người ta cảm thấy trong lòng run sợ.

“Uh.” Lãnh Hạo Nguyệt khóe miệng ngoéo… một cái, không hổ là vương phi của hắn, tới chỗ nào cũng đều hung hãn, “Tiếp tục giám thị, không cần đả thảo kinh xà, cần phải bảo đảm an toàn cho vương phi, bằng không…”

“Thuộc hạ hiểu rõ.” Thanh Long hiểu rõ ý tứ của Lãnh Hạo Nguyệt nói, vương phi còn sống bọn họ sống, bằng không, bọn họ chỉ có đường chết.

Lại nói đến Phúc khách điếm. Nhạc Du Du vẫn ngủ thẳng tới mặt trời lên cao mới tỉnh lại, kỳ thực mà nói, nàng là bị người ta nhìn đến tỉnh.

“Ngươi sao cách gần ta như vậy?” Nhạc Du Du vừa mở mắt đã thấy hé ra khuôn mặt bẩn thỉu cách mặt mình chỉ có hơn một thước, không khỏi lại càng hoảng sợ, vội vàng né tránh vào trong, “Còn nhìn ta mê đắm?”

“Ta van ngươi.” Nam Cung Duệ vừa nghe xong nhất thời không nói gì lắc đầu, “Ngươi nhìn thấy ánh mắt ta mê đắm sao? Ta là đói bụng có được hay không?”

“Đói bụng liền đi ăn cơm a, ta lại không ngăn ngươi…” Nhạc Du Du liếc nhìn một cái, sau đó lại nằm xuống.

Nam Cung Duệ vừa nghe thế, liền đem bàn tay to tướng bẩn thỉu nhấc lên hướng đến trước mặt Nhạc Du Du: “Trả thù lao.”

“Ta không nợ ngươi tiền.” Nhạc Du Du lật cái thân mình không thèm nhìn hắn.

“Ngày hôm qua chúng ta không phải đã nói xong?” Nam Cung Duệ mặc kệ, thanh âm nhất thời cao lên, “Không phải ta làm người hầu của ngươi, ngươi quản lý chuyện ăn ở của ta sao?”

A. Nhạc Du Du rốt cuộc cũng thanh tỉnh lại, đúng vậy, nàng sao lại quên mất chuyện này a, lập tức đứng dậy, sau đó trên dưới đánh giá Nam Cung Duệ một chút: “Ta cũng không muốn một tên khuất cái làm người hầu, ngươi đi tắm rửa sạch sẽ rồi hãy đến đây.”

“Đi.” Nam Cung Duệ cúi đầu nhìn trên người mình một chút, rồi như trước đưa bàn tay to, “Vậy cũng phải trả tiền.”

“Ta chỉ nói quản lý chuyện ăn ở của ngươi, nhưng cũng chưa nói muốn quản ngươi tắm a, dựa vào cái gì muốn ta bỏ tiền?”

“Ta không có tiền tắm a, cũng không có tiền mua quần áo sạch a…” Nam Cung Duệ miệng cong lên, “Nếu như ngươi không trả tiền, vậy ta không ngại cứ như vậy theo ngươi, dù sao đến lúc đó người bị mất mặt cũng là ngươi…”

“Được được, ta sợ ngươi rồi.” đầu của Nhạc Du Du đều bị hắn làm cho lớn hơn, đưa tay lấy ngân phiếu từ trong ngực ra, không có biện pháp, vì bạc vụn đã dùng để thuê phòng và trả tiền ăn, thế nhưng, lật tới lật lui, giá trị ít nhất cũng là năm mươi lượng, nàng không muốn cũng không được a, “Cái kia, ta không tiền lẻ, có thể hay không…”

“Ái chà, chần chừ cái gì chứ.” Nam Cung Duệ lại đoạt lấy năm mươi lượng ngân phiếu qua, “Chần chứ là có thể chết a.” Sau đó xoay người ra khỏi cửa phòng.

“Này…” Nhạc Du Du kinh ngạc mở to hai mắt nhìn, người nào a? Nàng sao lại cảm giác mình gặp phải cường đạo a? Thế nhưng, thời gian đuổi tới cửa đã sớm không thấy bóng người.

Quên đi, coi như rớt đi. Nhạc Du Du lại phát huy tác dụng của tinh thần đà điểu, nàng không muốn thừa nhận mình đã bị đoạt năm mươi lượng bạc.

Quay lại tiếp tục ngủ, ngủ thẳng tới sau giờ ngọ, Nhạc Du Du mới hoàn toàn tỉnh lại, lần này xác thực là bị đói nên tỉnh, bởi vì nàng ngửi thấy hương vị của mùi gà nướng

Mở mắt, chỉ thấy trên bàn của gian phòng bày đầy cơm nước, một nam tử thanh y đang đưa lưng về phía nàng ăn như chết đói đâu.

“Ngươi là ai? Sao lại tùy tiện vào phòng của người khác?” Nhạc Du Du ảo não muốn chết, sao lại lựa chọn khách sạn như thế này?

“Chủ tử, ngươi đã tỉnh?” Nam Cung Duệ vừa nghe xong lập tức xoay người lại, trong tay còn cầm theo một cái chân gà nướng.

“Ngươi, ngươi…” tròng mắt của Nhạc Du Du thoáng cái liền trừng lên, sau đó nhảy xuống giường, vây bắt Nam Cung Duệ xoay trái ba vòng xoay phải ba vòng rồi vòng vòng vo đủ tám lần, vẻ mặt không thể hoài nghi, “Ngươi là cái tên khất cái Nam Cung Duệ kia?”

“Thế nào? Có phải cảm thấy ta phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tiêu sái hay không?” Nam Cung Duệ vừa nghe xong lập tức vui vẻ, buông đùi gà đứng dậy xoay tròn, sau đó hướng về phía Nhạc Du Du nháy mắt một cái, “Có phải thấy ta cũng có điểm đáng yêu hay không?”

Nôn! Nhạc Du Du vừa nghe thấy nói thế, nhất thời cúi đầu ói ra, thèm vào, người này so với tiểu tử Hoa Hồ Điệp kia còn buồn nôn hơn. Nhưng, không nghĩ tới, ngày hôm qua người nào còn là tên khất cái bẩn thỉu sau khi thu thập sạch sẻ cũng lại là một yêu nghiệt a, tuy rằng so với Lãnh Hạo Nguyệt còn có điểm kém hơn…..

Hạo nhi? Ách, tâm Nhạc Du Du hơi đau đớn một chút, thế nào mới đi có một ngày, chính mình lại bắt đầu nhớ hắn sao?

“Không biết thưởng thức.” Nam Cung Duệ rất thất bại ngồi xuống tiếp tục ăn, xem cái đùi kia chính là Nhạc Du Du, một ngụm cắn tới hơn phân nửa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »