Phúc Hắc Vương Gia Sỏa Tướng Công

Lượt đọc: 3017 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 104
không có biện pháp nói rõ

❊ ❊ ❊

Lãnh Hạo Nguyệt Vẫn đứng ở ngoài cửa lúc này tức khắc nổi lên hắc tuyến, lần đầu tiên thấy có người ép buộc người khác thích người, hôm nay, hắn rốt cuộc cũng mở rộng tầm mắt, bất quá, việc này trong thiên hạ chỉ sợ cũng chỉ có vương phi này của hắn có thể làm ra.

Chỉ là, hắn cũng biết, nếu mình không đi vào nói, nữ nhân Nhạc Du Du kia nhất định sẽ bị Trình Dật cùng Long Ngâm liên hợp đánh chết.

Trong nháy mắt đổi lại biểu tình hồn nhiên, sau đó chạy đi vào, tức khắc nhào vào trong lòng Nhạc Du Du, chu miệng lên: “Nương tử, ngươi tới tìm Long ca ca cùng Dật ca ca chơi đàu, sao lại không mang theo Hạo nhi a?”

Lãnh Hạo Nguyệt xuất hiện, thành công làm cho Trình Dật cùng Long Ngâm tay đang nắm chặt lại buông lỏng ra.

Nhạc Du Du cũng thành công tránh thoát một hồi béo tấu, chỉ là, nàng cũng không biết mà thôi.

“Tướng công, sao chàng lại tới đây?” Nhạc Du Du vui mừng nhìn Lãnh Hạo Nguyệt, sau đó xoa xoa đầu của hắn, “Ta không phải tìm Long ca ca chơi đùa, là tìm hắn có việc.”

“Chuyện gì? Có thể nói nói cho Hạo nhi biết hay không a?” Lãnh Hạo Nguyệt mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt thật là hiếu kỳ.

Long Ngâm cũng ánh mắt phức tạp liếc mắt nhìn Lãnh Hạo Nguyệt, sau đó tiếp tục cúi đầu, làm cho bảo kiếm nhẹ nhàng cắm vào vỏ kiếm.

“Đi tìm cô dâu cho Long ca ca a.” Nhạc Du Du cười đắc ý, “Nhưng, Long ca ca xấu hổ còn cần suy nghĩ thêm một chút, chúng ta không nên quấy rầy.” Sau đó lôi kéo Lãnh Hạo Nguyệt liền đi ra ngoài, trực tiếp liền bỏ qua tồn tại của Trình Dật.

Ánh mắt Lãnh Hạo Nguyệt phức tạp quét một chút hai người, sau đó cùng Nhạc Du Du đi ra ngoài.

“Long ca ca a, đêm nay suy nghĩ thật kỹ, ngày mai ta tới tìm ngươi hỏi kết quả a.” Nhạc Du Du một bên đi ra ngoài, một bên còn không quên nói lại với Long Ngâm.

Long Ngâm khóe miệng run lên, nữ nhân này thực sự quá khó chơi, ngày mai? Hắn thực sự không biết hắn có thể khắc chế một hồi xung động của nàng hay không.

“Ngươi không thể đáp ứng.” Trình Dật không hiểu sao lại nói một câu liền phiền muộn cũng rời đi, chỉ để lại Long Ngâm lâm vào trầm tư ở giữa.

Năm ấy, hắn bảy tuổi đi, sư phụ dẫn theo một nam hài non nớt về tới U cốc, đối với hắn và Trình Dật nói: “Sau này, hắn là sư đệ của con, các con phải chiếu cố hắn thật tốt a…” Cái nam hài kia hính là Lãnh Hạo Nguyệt năm tuổi.

Từ khi đó, ba người bọn họ liền sớm chiều ở chung, ăn uống chơi đùa đều cùng một chỗ. Bọn họ cùng nhau luyện công, cùng nhau bướng bỉnh… Buổi chiều năm hắn mười tuổi, chính mình bướng bỉnh len lén chạy đi phía sau núi, kết quả không cẩn thận bị độc xà cắn bị thương, là Hạo nhi tìm được hắn, rồi không để ý mình cũng sẽ trúng độc nguy hiểm, ghé vào chân của hắn giúp hắn hút nọc độc ra, sau đó lại đem hắn trở về mao lư, sư phụ nói, may mà Hạo nhi xử lý vết thương thoả đáng, bằng không, cái chân này của hắn phải phế đi, cũng chính là từ đó trở đi, hắn đối với Lãnh Hạo Nguyệt liền sinh ra một loại tình cảm không hiểu, chỉ là, khi đó còn không biết là yêu đi.

Thẳng về sau, bọn họ lớn lên, xa nhau, bọn họ khi ly biệt cũng đã yêu nữ nhân, vốn tưởng rằng sẽ qua như vậy, thế nhưng, khi nữ nhân của hắn quay người nằm trong lòng một người đàn ông khác, dưới phẫn nộ, hắn một kiếm làm thịt đôi gian phu dâm phụ. Mà lúc này, Hạo nhi cũng bị nữ nhân hắn yêu làm cho bản thân đầy thương tích, từ nay về sau, hắn đối với nữ nhân triệt để hết hy vọng, thậm chí sinh ra chán ghét…

Yêu Hạo nhi, là thời gian nhìn thấy ánh mắt bất lực khi bị thương của hắn, làm cho trong lòng mình sinh ra ý muốn bảo hộ mạnh mẽ, hay là, nam nhân so với nữ nhân tin cậy hơn…

Chỉ là, hắn không nghĩ tới Hạo nhi lại đã yêu nữ nhân khác, mà hắn đã định trước sẽ bị cho rằng là một quái vật đi.

Long Ngâm phiền muộn cầm bầu rượu đi ra, sau đó bắt đầu tự rót uống một mình vẫn là nên say đi, lúc say thì cái gì cũng đều không muốn…

Tâm tình của Nhạc Du Du kỳ thực có chút buồn bực, nàng vẫn là nghĩ không ra, Long Ngâm tại sao lại không thích Thanh Thanh đây?

“Nương tử, kỳ thực, Thanh Thanh là thích Dật ca ca nha.” Lãnh Hạo Nguyệt biết nguyên nhân phiền muôn của Nhạc Du Du, quyết định bỏ đi cách mai mối lung tung của nàng.

“Chàng biết cái gì là thích không?” Nhạc Du Du lườm hắn một cái.

“Biết a, tựa như nương tử thích Hạo nhi a.” Hai mắt của Lãnh Hạo Nguyệt vụt sáng lên rất nghiêm túc gật đầu, “Thanh Thanh đối với Hạo nhi nói qua, nàng trưởng thành muốn làm vợ Dật ca ca…”

“Thực sự?” Nhạc Du Du mở to hai mắt nhìn, “Nói lúc nào?”

“Thực sự, thế nhưng không nhớ rõ lúc nào nói.” Lãnh Hạo Nguyệt có điểm xấu hổ gãi gãi đầu.

“A.” Nhạc Du Du càng thêm buồn bực, chẳng lẽ thật là “Nam không xấu nữ không thương”? Nếu như Thanh Thanh thực sự thích Trình Dật, vậy tại sao không tự nói với mình a? Thực sự là xuất sư bất lợi a. Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, mình cần phải ra mặt hỏi Thanh Thanh một chút thật là tốt, thế là nhìn Lãnh Hạo Nguyệt khoát khoát tay, “Tướng công a, chàng đi về trước đi, ta đi tìm Thanh Thanh.” Nói xong, còn không chờ Lãnh Hạo Nguyệt đáp ứng liền chạy như một làn khói.

Đối với việc Nhạc Du Du đến, Thanh Thanh hình như cũng không ngạc nhiên, đối mặt với nghi vấn của nàng, Thanh Thanh lần này cũng không nhăn nhó, trái lại thoải mái kể với nàng quá trình hai người quen biết.

“Thế về sau? Vì sao không có ở cùng nhau?” Nhạc Du Du đối với chuyện này thật tò mò, “Không phải là bởi vì Trình Dật đứng núi này trông núi nọ?”

“Kỳ thực, chuyện này cũng bình thường.” Thanh Thanh cay đắng cười cười, “Dù sao ta không giúp được hắn cái gì, trái lại còn có thể liên lụy, hắn hẳn nên có một người tốt hơn giúp đỡ bên người…”

“Ngươi thật khờ.” Nhạc Du Du nhịn không được lắc đầu, thật đúng là bị chính mình đoán đúng, lập tức một vỗ ngực, “Thanh Thanh ngươi yên tâm, ta nhất định giúp ngươi đòi lại công đạo.”

“Du Du, mặc kệ chuyện của ta có được hay không?” Thanh Thanh vừa nghe liền nóng nảy, ôm tay nàng, “Chớ làm loạn.” Nói xong nước mắt liền rớt xuống, “Lúc trước, ta trong lúc vô ý nghe hắn nói thích một nữ nhân khác, tự tôn của ta cũng đã bể nát, bây giờ, sẽ không nếu cho ta một đao…”

“Thanh Thanh…” Nhạc Du Du trong lòng cũng là đau xót, ôm chặt lấy nàng,

Từ chỗ Thanh Thanh đi ra, tâm tình Nhạc Du Du có điểm trầm trọng, chuyện tình cảm này vĩnh viễn cũng nói không rõ, một người ngoài như nàng, thì càng không thể nào nhúng tay. Bỗng nhiên lại nhớ tới buổi chiều ép buộc Long Ngâm không khỏi cười khổ một cái, hay là nên đi cho hắn nói lời xin lỗi đi.

Cửa tiều viện khép hờ, Nhạc Du Du đưa tay đẩy ra, Long Ngâm này thích sống một mình, vì thế, ngoại trừ thời gian cố định có người đến quét tước ở ngoài, bình thường ngay cả hạ nhân cũng không có.

Nhạc Du Du khẽ cau mày, trong không khí khắp nơi đều tràn ngập mùi rượu nồng đậm. Cất bước đi vào, chỉ thấy trên bàn đá kia đã một hai ba bốn… tám bầu rượu trống rỗng, mà Long Ngâm đang nhắm mắt ghé vào trên bàn đá, trong miệng còn đang lầm bầm, hiển nhiên đã say.

Nhạc Du Du lắc đầu, không phải là bị mình bức bách một chút không? Lại say thành như vậy a? Hiện tại người a thực sự là yếu đuối. Nghĩ tới đây, đưa tay ra đỡ dậy thì bị đụng phải ly rượu.

“Ai?” Long Ngâm trong nháy mắt ngồi thẳng người, sau đó xuất thủ như điện, thoáng cái liền chuẩn xác bắt được cổ tay Nhạc Du Du.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 v. Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »