Hơn nữa Triệu Tự Doanh tung tin ra ngoài, hễ là người mật báo tố cáo Văn Hương Giáo, chỉ cần là thật phần lục soát tra xét đưa cho người mật báo tố cáo một nửa. Những thủ đoạn này đều khiến cho bờ bắc Hoàng Hà trời rung đất chuyển. Kẻ tán gia bại sản nhiều không kể xiết, đại lao kín người hết chỗ. Tuy nhiên Triệu Tự Doanh lần này cũng không có coi trọng một chút tình làng nghĩa xóm gì. Trong lao không nhét vào được đều có trại lưu dân bên đó giam giữ, bọn lưu dân bên đó rất thích có người mới sang đây bị ức hiếp.
Cảng Cáp Lỵ là một cảng cá nhỏ ở trấn Miếu Loan huyện An Đông phủ Hoài An. Nơi này trên các hạng mục sổ sách của quan phủ không tồn tại. Tuy nhiên bọn quan lại sai dịch lại đều rất rõ ràng bởi vì bọn họ ngày này qua tháng khác đều nhận được lợi lộc ở nơi này. Tất cả đều biết rõ không ít thuyền biểu đều ở chỗ này đưa hàng xuống, sau đó theo đường bộ, đường thủy vận chuyển tới cửa sông Thanh Giang bán ra, thậm chí còn có người ở nơi đó nhìn thấy qua người Oa, nhưng không có người lên tiếng. Đại tội thông đồng giặc Oa thì thế nào, hơn nữa người Oa này là ở trên thuyền Phúc* của người Phúc Kiến bước xuống đấy.
(Thuyền Phúc một loại thuyền nhiều cột buồm được người vùng Chiết, Thiểm ở Trung Quốc đi biển thời cổ đại sau này đổi tên là Phúc Kiến và Quảng Đông nên lấy tên là Phúc)
Nếu như đã là cảng cá nhỏ, vậy cũng nói rõ tầm vóc kích cỡ có hạn, hơn nữa những năm nay một dãi ven biển Giang Bắc Nam Trực Lệ sinh cát. Cái gọi là sinh cát chính là nói bởi vì Hoàng Hà đổ vào cửa biển, mỗi năm đều có một số lượng lớn bùn cát chảy vào biển, cát đá bùn đất trầm tích trong biển, dần dần nổi lên cát ngầm, thậm chí có một số đảo nhỏ xuất hiện. Điều này khiến cho đường biển nơi này rất là khó đi, ngay cả cảng cá nhỏ cũng theo đó vắng hiu vắng ngắt.
Phải biết rằng đi biển lúc này con thuyền phải dọc theo con đường ven biển, lấy các đảo nhỏ làm hướng chỉ đường tiến lên, không được cách bờ biển quá xa. Còn cát ngầm ven bờ nơi này rất dễ dàng khiến cho thuyền mắc cạn. Vì mong muốn ổn thỏa, không phải thuyền bè quá cần thiết đều sẽ tận hết sức tránh khỏi nơi này.
Những kẻ không đi không được này, đều phải thuê dùng thủy thủ lâu năm quen thuộc đường biển và tình hình cát ngầm vùng này dẫn đường. Thậm chí trước khi ngang qua phải sắp xếp người kéo thuyền nhỏ rà soát từng chút một đi qua. Bởi vì số lượng bùn cát đổ vào biển quá lớn, mỗi năm đều sẽ có biến hóa, không cẩn thận không được.
Thuyền bên ngoài tới khó đi, thuyền trong vùng này bởi vì quen thuộc đường biển thì chiếm lợi thế, thậm chí có kẻ chuyên đánh cướp gần kề vùng lân cận cát ngầm. Dù sao thuyền lớn bên ngoài tới đây đi vào giữa cát ngầm rất chậm chính là thời cơ tốt hạ thủ.
Tuy nhiên làm hải tặc cũng thế, làm buôn bán trên biển cũng vậy vừa qua trung thu thì hẳn nên dừng lại. Bởi vi gió thu nổi lên, sóng gió trên biển cũng sẽ trở nên lớn hơn, thậm chí không đi thuyền được, chậm thêm một hai tháng nữa ven bờ biển thậm chí sẽ có băng đóng, nhưng vậy ngay cả vào cảng cũng khó. Vì thế đều phải trở về vào lúc này.
Tháng hai rời bến bận rộn suốt bảy tháng, nếu như không ở nhà an ổn nghỉ ngơi, thì phải ra tay thu hoạch mấy món làm ăn cuối cùng. Chỗ cửa sông Thanh Giang cũng sắp tới lúc vắng vẻ không thừa dịp đợt này ra ngoài, tào vận một khi ngừng rồi thì phải đợi non nửa năm mới lại tới nữa.
- Nhị gia, tam gia, năm nay lại thu hoạch tốt lắm ru.
- Chậc chậc. Đầy kho đầy hang. Đây đánh được nhiều ít cá, cung chúc phát tài nha.
Một đội thuyền hơn mười mấy chiếc cập bờ, mới buông ván giậm xuống, đã có người kéo sang chắp tay chào hỏi, hết mực nịnh nọt, đội thuyền Ngưu gia ở cảng Cáp Lỵ đúng là đắc tội không nổi.
Ở trên biển làm ăn không tiền vốn, coi trọng dùng thuyền rộng, lướt sóng nhanh, linh hoạt trên biển, làm buôn bán chính nhắm vào thuyền Phúc và thuyền mành, thuyền lớn chứa được nhiều, trên biển chạy trốn đủ nhanh. Ngưu gia chính là gốc gác hải tặc, nhưng thuyền toàn là thuyền lớn, chỉ có hai chiếc thuyền rộng ở trong đội.
Lẽ nào Ngưu gia này đã không màn tới mạo hiểm sống mái với nhau trên biển. Đuổi theo nhảy lên thuyền chậm một bước cũng lôi thôi. Người sáng suốt đều biết rõ. Ngưu gia này thứ dựa vào để mở rộng không phải động tới mũi đao, mà là thu mua thủ tiêu tang vật. Lúc mọi người đều ở trên biển liều mạng đánh nhau, Ngưu gia có tính toán từ trước mở ra một cửa tiệm ở chỗ cửa sông Thanh Giang. Dựa vào cái này, ra giá thu mua tang vật bán ra nhiều hơn một chút. Dựa vào cái này thế lực nhỏ bé vốn ban đầu không đáng xem trọng như Ngưu gia lại ở trên biển đắp nối được với lão đại chỗ đất Mân Chiết.
Hạ tuần tháng bảy hằng năm mãi tới đầu tháng chín, đội thuyền Ngưu gia sẽ ở luôn trên biển, thỉnh thoảng cần tiếp tế chi viện cũng chỉ phái thuyền quay về vận chuyển đại đội sẽ không quay về. Tang vật thu lấy từ các nhà thậm chí còn làm ăn với người Oa, người Triều Tiên, người Lưu Cầu* đường xa tới. Sau khi lấy hàng hóa của chúng chất đầy thuyền trở về, tiếp đó nữa đưa tới cửa sông Thanh Giang bên kia bán.
(Người Oa, người Lưu Cầu đều chỉ người Nhật Bản ngày nay, người Oa ở phía bắc, người Lưu Cầu ở phía nam và các đảo nhỏ xung quanh)
Rất nhiều ổ cướp đánh nhau sống chết cả năm kém hơn Ngưu gia kiếm được một chuyến, thật là không có cách nào so giữa người với người.
Ngưu gia cũng biết rõ tất cả mọi người đỏ mắt cho nên đội thuyền của họ cũng có sẵn trên dưới hai trăm hán tử chém giết, tuy nói không trông cậy đuổi kịp người khác nhưng cũng không sợ động thủ trên biển, trên bờ lại luôn có sẵn hơn một trăm người trông nhà, cộng thêm sức người động dụng được ở chỗ cửa sông Thanh Giang, ở cảng Cáp Lỵ quả thật là một ổ lớn nhất.
Sự tình đều là càng lan truyền càng mù mờ, Ngưu gia ở nơi này tính là lớn, tới nơi khác thì thành lão đại ngàn thuyền vạn bộ hạ. Tuy nhiên Ngưu gia cũng không bác bỏ tin đồn, uy phong lớn chút đỉnh cũng không phải xấu.
Ngưu Nhị, Ngưu Tam đều là hán tử khỏe mạnh, ở trên biển gió thổi phơi nắng cũng nhìn không ra tuổi tác gì nữa, không nói ra không rõ được người bốn mươi tuổi. Cả hai lưng cũng có chút còng xuống, đi đường có chút không vững. Tất cả đều biết rõ hai vị này năm đó từng bị thương trên biển, lưu lại tật chứng không nói, sinh không được con trai mới thật sự muốn chết.
Sau khi tất cả nịnh nọt mấy câu thì biết điều tránh ra, để cho một đám người Ngưu gia tùy nghi chất hàng dỡ hàng, trên bờ sớm có xe ngựa xe bò đợi chở hàng, nhìn hàng mọi người ánh mắt đều đỏ lên. Những thứ này đều là dùng đá mua vào, bán ra là bạc trắng vàng thật, bên trong không biết kiếm được bao nhiêu.
Nhưng tất cả cũng sẽ không lại đi nịnh nọt nữa. Cửa sông Thanh Giang cách chỗ cảng Cáp Lỵ này chừng hai ngày đường, tin tức truyền đưa không chậm chút nào, ai không biết dòng giống duy nhất của Ngưu gia kia sống sờ sờ bị người ta kéo chết nhăn răng ở trên đường. Việc này hai vị lão gia Ngưu gia e rằng còn chưa biết, trước tránh xa chút nói sau.