Triệu Chấn Đường lại nhíu mày giáo huấn đôi ba câu.
- Huyết tính, sát khí nặng á. Còn nặng hơn trên người Tiểu Tiến sao. Đứa nhỏ này lúc thấy cha mẹ có lúc nào khóc chưa.
Sau khi giáo huấn xong, Hà Thúy Hoa không thốt lên lời, chỉ ở nơi đó lau mước mắt, tất cả đều biết rõ, Hà Thúy Hoa không phải vì lời giáo huấn này rơi lệ.
Gần như ấn chứng lời Triệu Chấn Đường, lúc Triệu Phượng được được ôm tới, chẳng những không có sợ hãi ngược lại cười hi hi. Vương Triệu Tĩnh anh tuấn hiền lành nhất nhưng không được bé con để mắt tới, ngược lại là lúc Trần Thăng tới trước mặt không biết tại sao Triệu Phượng vươn đôi tay nhỏ bé núc ních bắt lấy khuôn mặt béo ị của Trần Thăng, cười không ngừng, tay bé vuốt ve không ngừng.
Tất cả mới đầu ngạc nhiên lập tức cười vang. Tuổi tác Trần Thăng xấp xỉ mọi người lại trầm ổn điềm tĩnh hơn bọn huynh đệ rất nhiều, dẫn binh giết người càng lại dưỡng ra uy thế áp bức. Rất nhiều gia đinh kính sợ với Triệu Tiến, nhưng trước mặt Trần Thăng một câu cũng không dám nói, ngay cả bọn huynh đệ cũng sợ hãi ba phần. Muốn nói sẽ dọa khóc nhóc con, tất cả đều cảm thấy Trần Thăng có khả năng nhất, ai cũng không dè được sẽ thành ra thế này.
Trần Thăng cũng kinh ngạc, cứ như vậy bị bàn tay nhỏ bé vuốt ve mấy cái, trên mặt cũng lộ ra nét cười, mấy năm nay khó có được nhìn thấy Trần Thăng cười vui vẻ như vậy.
Đợi Triệu Phượng được bế đi khỏi, Trần Thăng tự giễu một câu.
- Đứa bé này hợp duyên với mình nha.
Đối với việc thân cận của Triệu Phượng và Trần Thăng, tất cả đều vui vẻ ra mặt. Triệu Tiến và mấy người huynh đệ coi Trần Thăng là người xếp thứ hai không ai nghi ngờ, đôi bên giao tình càng gần, đối với tháng ngày sau này của mọi người lại càng tốt.
Tưng bừng sôi nổi mất một ngày, người bên Triệu Tự Doanh tất nhiên vui mừng. Các nơi còn lại, trừ mấy vị văn lại vì trưng thu thêm quân lương mà tới có chút thất vọng, người khác cũng đều hết mực vui mừng. Bọn họ đều cảm thấy được Triệu Tự Doanh cùng với các phe cánh quen biết tiền đồ không ngừng đi lên, cùng đi theo nhất định sẽ càng ngày càng tốt.
Ầm ĩ ồn ào xong rồi, phụ mẫu thê nữ đều rất mệt mỏi, quay về nghỉ ngơi sớm chút. Chuyện thu thập bố trí và tiễn khách tất nhiên có bọn quản sự Vân Sơn Hành và hãng buôn Tôn gia lo liệu. Triệu Tiến thì quay vào trong thư phòng của mình, mở triều báo cùng với thư từ vân vân góp nhặt gần đây ra xem lướt qua. Đọc một vài tờ đã bực bội buông xuống. Hết thảy mọi việc gần nhất đều là vây quanh trưng thu thêm quân lương, ngược lại nhằm vào Nữ Chân Kiến Châu thiếu sót, giống như chỉ cần vơ vét ngân lượng tới tay, đại quân Dương Hạo lập tức giương cờ đắc thắng.
- Đại ca có ở đấy không?
Bên ngoài có người đánh tiếng, lại là thanh âm của Vương Triệu Tĩnh.
Bọn huynh đệ cũng biết Triệu Tiến cả ngày nay mỏi mệt, không ai sang đây quấy rầy. Vương Triệu Tĩnh ở bên ngoài tiếp đón tiễn khách, hiện giờ hẳn tới nói mọi chuyện kết thúc.
- Vào đây đi.
Giữa Triệu Tiến và Vương Triệu Tiến rất tùy ý. Sau khi Vương Triệu Tĩnh bước vào, Triệu Tiến mang ghế cho y.
Sau khi Vương Triệu Tĩnh ngồi xuống, tiện tay rót cho mình ly trà, uống xong rồi mới nói.
- Đại ca, tháng hai sang năm kinh sư khảo thí, tiểu đệ sắp sửa đi thử một chút.
Tháng hai kinh sư khảo thí, nói ra thì chính là thi Hội tiết xuân. Cử nhân vào kinh đi thi, nếu như trúng khảo, tiến thẳng vào thi Đình, sau đó thì sẽ thành tiến sĩ, thành là một đám người đứng cao nhất của Đại Minh. Chức quan quyền quý đáng được coi trọng nhất, việc sai phái hiển hách màu mỡ nhất, đều chỉ có tiến sĩ mới nhậm chức được, khỏe nhất sẽ vào được Nội các, Thủ Phủ, việc nhàn nhất cũng sẽ có chức Tri huyện, hơn nữa còn là cái ghế Tri huyện ở nơi rất không tệ.
Thời đại này người đọc sách, gian khổ đèn sách khắc khổ chính là muốn từng bước nhích dần lên. Sau khi trúng tú tài là cử nhân, tiếp nữa chính là tiến sĩ, muôn vạn người tranh giành mấy trăm chức quan. Phải nói rõ tiến sĩ là điều mộng tưởng cuối cùng của người đọc sách. Vương Triệu Tĩnh kẻ được gọi là thần đồng này trong khoa cử vẫn luôn rất thuận lợi, muốn đi thi thử cũng rất bình thường.
Triệu Tiến vừa định khuyến khích mấy câu, Vương Triệu Tĩnh đã tự mình mở miệng nói trước.
- Tiểu đệ biết rõ đại ca không có nghĩ nhiều, cũng biết rõ bọn huynh đệ nói ngoài miệng, trong lòng sẽ không xa cách, nhưng tiểu đệ vẫn phải nói. Lần này đi chính là kiến văn một phen, mặc kệ là trúng hay không trúng, có được kiến văn cũng là đủ rồi, tiểu đệ khẳng định phải trở về.
Lúc nói lời này, Vương Triệu Tĩnh rất có chút băn khoăn thấp thỏm, Triệu Tiến không biết nên khóc hay cười khoát tay nói.
- Rốt cuộc là bọn Đại Thăng nghĩ ngợi rất nhiều hay là đệ nghĩ nhiều hơn. Kinh sư này đi thì đi, đệ cho dù trúng khảo không quay về trong cục diện của Triệu Tự Doanh cũng có một phần của đệ. Huynh đệ nhà mình nói nhiều lời vô dụng như thế làm cái gì hả?
Triệu Tiến không kiên nhẫn lại làm cho Vương Triệu Tĩnh nhẹ nhàng thở ra, trên mặt y cũng có nét cười chỉ có điều cũng cười chua chát như tự nói với chính mình.
- Tiểu đệ du ngoạn các nơi. Đại ca và các huynh đệ đánh nhau chết đi sống lại. Đây sao cũng không cách biện minh.
Triệu Tiến cười nói.
- Còn sẽ có gì đánh nhau chết đi sống lại. Cục diện hiện giờ đã hết thảy vững vàng, ít nhất trong vòng một năm nay sẽ không có đánh lớn gì.
Vương Triệu Tĩnh ngồi thẳng người, tiếp tục nói.
- Nếu cục diện vững vàng, tiểu đệ đã có chủ ý diệu kế mở trời, đại ca suy xét cặn kẽ một chút xem sao?
Lần này người cười khổ đổi thành Triệu Tiến, hắn chỉ vào Triệu Tĩnh nói.
- Đây mới là chuyện chính hôm nay đệ tới a. Người đọc sách lươn lẹo vòng vo đúng thật là nhiều. Có cái gì đệ nói thẳng thì được rồi.
Vương Triệu Tĩnh cười ha hả hai tiếng lại không tiếp lấy lời này chỉ như tự nói với mình.
- Tháng hai khoa cử, tiểu đệ vào cuối tháng mười một sẽ phải khởi hành rồi, đại ca có muốn đi cùng tiểu đệ xem thử kinh thành không.
Triệu Tiến sửng sốt, Vương Triệu Tĩnh tiếp tục nói.
- Đi ngàn dặm đường còn hơn đọc vạn quyển sách, đại ca lòng ôm chí lớn, nhưng cũng không được ở nơi nho nhỏ cục diện hạn hẹp như Giang Bắc Trực Lệ này, cũng nên xem thử nơi triều chính thiên hạ.
Nhìn thấy Triệu Tiến không có ý ngắt lời trên mặt Vương Triệu Tĩnh có nét cười lại nói.
- Nhị thúc vào nam ra bắc, kiến văn rộng khắp. Lão nhân gia ông nhất định nói hết những điều mắt thấy tai nghe đó cho đại ca rồi. Nhưng năm đó là năm đó, hiện giờ là hiện giờ. Tiểu đệ nghe đại ca nói về bên ngoài có rất nhiều chỗ dường như trúng lại thiếu sót. Vẫn là phải đích thân đi một chuyến xem thử mới coi là chuẩn. Đây đối với đại ca, đối với tháng ngày sau này của Triệu Tự Doanh chúng ta đều phải có chỗ tốt rất lớn.
Sở dĩ dường như trúng lại thiếu sót là bởi vì những gì Triệu Tiến nói ra là ấn tượng từ trước, sai khác với lúc này tất nhiên rất lớn. Tuy nhiên Vương Triệu Tĩnh nói rất có đạo lý, bản thân vẫn luôn bó buộc ở chỗ Từ Châu và gần kề, hình ảnh khắc ghi với thế giới bên ngoài đều là dựa vào trí nhớ và lời truyền miệng từ trước, đi xem thử cũng là tốt.
Vương Triệu Tĩnh tiếp tục khuyên nhủ.
- Đại ca, thân phận của huynh hiện giờ đã có một chút khiến người để mắt tới ra vào nhất định phải phòng hộ nghiêm mật. Còn sĩ tử đi thi, mọi mặt đều thuận tiện. Lần này đại ca và tiểu đệ đi cùng nhau xem thử kinh sư, cũng có cái che đậy. Vả lại cục diện Triệu Tự Doanh chúng ta càng lúc càng lớn, tiểu đệ đi kinh sư lần này thỏa tâm nguyện, về sau bắt đầu bận rộn rồi, vậy còn có rảnh rỗi gì nữa. Chỗ đại ca cũng phải như thế, khắp chốn đều đã yên ổn, cục diện đang lúc ổn định, không cần phải có đại ca bận tâm quá nhiều, ra ngoài xem thử vừa đúng lúc.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu chỉ là nói.
- Trong vòng ba ngày ta sẽ trả lời cho đệ. Tự đệ thu thập đi.
Vương Triệu Tĩnh cười đứng lên, lại mở miệng nói.
- Đại ca, trưng thu thêm này chắc chắn là có xảy ra nhiễu loạn. Thêm nữa bên phía Nữ Chân Kiến Châu. Đại ca thấy thế náo?
Triệu Tiến hỏi ngược lại.
- Đại quân Dương Hạo thống soái vẫn chưa từng đánh qua với Nữ Chân Kiến Châu, huynh sao thấy được gì?
- Trên thư gia phụ nói, chậm nhất sẽ không vượt qua tháng tư sang năm. Bằng không Liêu Trấn đầu xuân đường xa vô cùng lầy lội. Vậy thì cần kéo dài về sau nữa mới phân thắng bại. Đại ca định bụng thế nào?
Vương Triệu Tĩnh theo đó hỏi một câu.
Triệu Tiến cười nói.
- Từ từ thôi. Mặc kệ chúng thế nào, chúng ta từ từ thôi.
Vương Triệu Tĩnh cười ôm quyền thi lễ cáo từ ra khỏi cửa.
Từ Trân Trân vẫn luôn khôn khéo, khỏe mạnh vào lúc này cũng chỉ như một người mẹ đơn thuần. Triệu Tiến về tới trong phòng mới ban đầu đã nói chuyện đâu đâu.
- Đợi nhị thúc bên đó có con. Nếu như con trai, hai nhà sẽ kết thân. Bằng không ước định trước hôn nhân cho con trẻ được không?
Triệu Tiến dở khóc dở cười hỏi lại.
- Đại Thăng còn chưa thành thân. Nàng bận tâm cái này có phải quá sớm hay không. Khuê nữ nhà chúng ta chẳng lẽ còn lo không ai lấy sao?
Từ Trân Trân bế con vỗ nhè nhẹ có chút bất mãn nói.
- Nói là nói như thế. Nhưng Tiểu Phượng nhà chúng ta gả cho ai được. Gả cho người ngoài chàng yên tâm sao?
Đến lúc này, Từ Trân Trân lại trở về lại vẻ khôn khéo mạnh mẽ. Triệu Tiến lắc đầu dứt khoát vứt chuyện này đi, nói sơ qua đề nghị của Vương Triệu Tĩnh tối nay.