Trên danh nghĩa Mạnh Siêu là Tổng bổ đầu tới phá án, thật ra Triệu Tiến đích thân dẫn đội nhân mã sang áp trận, hắn cũng không phải lo lắng Trần Thăng đánh không lại bên phía Ngưu gia. Nhưng sau khi chuyện tiêu diệt Ngưu gia lần này kết thúc, Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang sẽ không có động tĩnh lớn gì. Để cầu ổn thỏa, phải làm cho vẹn toàn.
Mạnh Siêu ở bên đó bận rộn, Triệu Tiến đi tới chỗ Trần Thăng dò hỏi.
- Đại Thăng, lần này có vất vả hay không?
Trần Thăng thản nhiên trả lời.
- Vẫn còn tốt, chính là trên người bị sâu cắn mấy đốt. Rất là ngứa ngáy. Trời lạnh như thế, chẳng biết sâu đâu ra.
Triệu Tiến cười nói.
- Con đường này của đệ thật quá ẩm ướt, có lẽ đã nổi bệnh sởi. Những người trại lưu dân đưa tới đó như thế nào?
Nói tới cái này, Trần Thăng sắc mặt nghiêm túc một chút.
- Mấy trăm người đệ mang theo lần này không được thả cho về nữa. Đã thấy được bên ngoài, cũng biết rõ bản lãnh mình luyện ra được, quay về nín nhịn, e rằng kéo về lâu về dài phải xảy ra rối loạn.
Triệu Tiến gật đầu, trầm giọng trả lời nói.
- Sớm đã có tính toán điều này. Lần này sau khi đưa đồ đạc quay về phải sắp xếp tới chỗ Phong huyện và Bái huyện. Sau khi thả tới nơi đó đệ phải sắp xếp tốt thay lượt. Bọn chúng không được ngại phiền phức, không được để cho đám người này ở lâu một nơi quá lâu. Để cho bọn chúng luôn luôn đổi qua đổi lại, đợi tới lúc cần dùng lại biên vào.
Trần Thăng chậm rãi gật đầu, tạm ngừng chốc lát lại nói.
- Hôm nay Lý Ngũ nói một số lời. Mặc dù y ậm ờ cho qua. Tuy nhiên hẳn đoán ra được dụng ý của huynh. Lý Ngũ không coi là người thông minh nhất. Đám người cũ bên dưới huynh đệ chúng ta nói không chừng cũng đoán ra được huynh nghĩ cái gì.
Nghe được điều này, Triệu Tiến sửng cả người sau đó cười hỏi ngược lại.
- Huynh có dụng ý gì, huynh cũng hồ đồ rồi?
- Cho dù đoán được ai sẽ nói ra. Huynh cho rằng tất cả đều là thằng ngốc sao?
Trần Thăng vẫn rất thản nhiên như trước, hai người khó có được lúc nói ra lời sắc bén.
Triệu Tiến nhìn đám công sai đang kiểm tra "tang vật". Một xe tang vật này đoán chừng phủ nha và huyện nha sẽ được chia hai phần ba còn phải nhiều hơn. Bọn sai dịch cười hi hả, thần sắc Mạnh Siêu rất nghiêm nghị. Cứ nhìn xung quanh như thế chốc lát, Trần Thăng bên cạnh cũng không thúc giục chỉ liếc mắt nhìn.
Triệu Tiến nhẹ giọng nói.
- Tất cả còn trẻ, lại là thiên hạ thái bình. Vội cái gì nào?
Trần Thăng trầm mặc, Triệu Tiến nhìn phương xa thản nhiên nói.
- Từ Châu, Bi Châu, phủ Quy Đức, Túc Châu, cửa sông Thanh Giang. Địa bàn huynh đệ chúng ta nắm được đã nhiều như thế rồi. Mấy vùng đất này còn chưa có nối liền một mạch còn chưa có hoàn toàn cầm ở trong tay, muốn làm gì khác sao?
- Tùy huynh, tùy huynh. Huynh dẫn dắt, đệ đi theo. Chuyện hôm nay chỉ là nói cho huynh nghe mà thôi. Chính huynh phải có tính toán.
Trần Thăng nói không biết có ý vị gì.
Triệu Tiến cười lại nói.
- Bọn họ chỉ khăng khăng một mực đi theo chúng ta. Đoán ra được một chút cũng tốt, cũng là có sửa soạn.
Đồ vật của đại viện Ngưu gia rất nhanh đã thu dọn xong xuôi. Trần Thăng mang gia đinh và lưu dân lấy đủ lương thực thuận theo đường cũ trở về. Triệu Tiến thì cùng với Mạnh Siêu áp tải nhân chứng vật chứng quay về.
Một chiếc xe ngựa "tang vật", mười mấy chiếc xe lớn chiến lợi phẩm thu được suốt trên đường tất nhiên đi không nhanh, lúc trời tối mới tới được chỗ Dương Trại Hương*. Bọn Triệu Tiến cũng không che giấu hành tung của mình. Tổng bổ đầu Mạnh Siêu mới nhậm chức lại càng vô cùng khoa trương, nói to nói riêng với thôn dân, thân sĩ.
(Một thôn trại gần bờ biển tỉnh An Đông Trung Quốc bây giờ là địa điểm du lịch sinh thái khá nổi tiếng)
Một lộ hải tặc Ngưu gia cũng là tiếng tăm lẫy lừng, không ngờ rằng cứ như thế xong đời rồi. Có người không tin, uy danh Triệu Tự Doanh vỏn vẹn chỉ tới lui một vùng cửa sông Thanh Giang bên ngoài vốn dĩ không quen biết. Chỉ dựa vào quan sai bắt được bọn người vong mạng trên biển của Ngưu gia đây lại càng là chuyện ban đêm kể cho con nít nghe, chỉ xem như trò cười khoác lác.
Tuy nhiên Dương Trại Hương và cảng Cáp Lỵ cũng chỉ nửa ngày đi đường, không ít người tới lui qua lại, trong làng không ít người nhận được mặt mũi của Ngưu Nhị, Ngưu Tam. Sau khi nhìn thấy đầu người kia, bọn họ không tin cũng không được, sau đó còn có gần ba trăm quả đầu người và mấy chục tên tù binh, bên trong đó khuôn mặt quen thuộc cũng không ít.
Ngưu gia cứ thế bị diệt rồi sao? Quan sai khi nào có bản lãnh lớn như vậy? Chẳng lẽ là đại long đầu nào ra tay sao? Người Dương Trại Hương một mực vẫn không tin là quan sai động thủ. Song tin tức hẳn lan truyền ra ngoài cũng phải lan truyền ra ngoài, ngay đêm đó Dương Trại Hương đã có người cưỡi ngựa, cuốc bộ vội vã đi các nơi báo tin về chuyện này.
Sáng sớm ngày hôm sau, Dương Trại Hương sửa soạn điểm tâm thịnh soạn cho đội nhân mã của Triệu Tiến và Mạnh Siêu này, ngay cả cỏ khô của lũ gia súc cũng lo liệu rất chu đoán, hết mực cung kính đưa ra khỏi Dương Trại Hương.
Lúc cách huyện An Đông còn có hai mươi dặm, Thư biện Hình phòng và một đám Bổ khoái huyện nha An Đông đã đợi sẵn ở nơi đó. Lúc Mạnh Siêu tới cũng từng thông tri cho huyện nha An Đông biết. Bắt giữ hải tặc trong địa phận một huyện nếu như có Bổ khoái bản huyện chi viện vậy càng danh chính ngôn thuận. Nhưng đám người này vốn dĩ không đếm xỉa tới, ai cũng sẽ không trông cậy vào điều này. Vả lại tất cả đều cho rằng chức Tổng bổ đầu làm không lâu thậm chí không ít người còn đợi xem y làm trò cười.
Đợi đầu người chất đống mang trở về, huyện nha An Đông mới hiểu ra được chỗ không đúng. Còn chưa chịu ra mặt làm việc đắc tội vị Tổng bổ đầu thủ đoạn tàn nhẫn này nói không chừng có bị liên lụy vào bên trong án này.
Ở giữa đường tiếp đón, còn không đợi nịnh nọt giải thích đã nhìn thấy dáng vẻ cường tráng như rồng, vũ khí tề đủ, binh giáp tinh xảo của đội nhân mã mấy chục "Mã khoái" đi theo Mạnh Siêu còn có hai trăm "hương dũng đoàn luyện" cưỡi ngựa chi viện kia. Đây thật không phải sức mạnh một Bổ khoái điều động ra được, có chỗ dựa sau lưng như thế ở phía nam phủ Hoài An đã hoành hành được rồi.
Ngay lúc đó đầu gối Bổ đầu huyện nha An Đông đã mềm nhũn rồi, quỳ luôn ở trên đất, Thư biện Hình phòng kia khom lưng cúi đầu thái độ ân cần giống như tiếp đãi thượng quan.
Làm xong việc, Mạnh Siêu đã không cần lý tới những người này nữa rồi, chỉ là dáng vẻ kiêu ngạo tự mãn nghênh ngang rời đi.
Đợi sau khi cánh đội ngũ này tới trên mặt đất cửa sông Thanh Giang cũng không vội vào thành mà là đi một vòng trên đường phố chính ở cửa sông Thanh Giang, sau đó lại về nha môn phục mệnh.
Mạnh mỗ trưởng khoái huyện Sơn Dương phủ Hoài An, trung thành tận tâm suất lĩnh mấy chục Bổ khoái bổn huyện, hơn hai trăm hương dũng tráng dân, bí mật làm việc đại phá một đám giặc cướp lớn Ngưu Nhị, Ngưu Tam trên biển chém đầu hơn hai trăm người bắt giữ hơn trăm trọng phạm cũng khám phá ra hai chỗ thủ tiêu tang vật trên đất này, tru sát hơn trăm tên giặc, lập được đại công.