Không nện bao lâu, bên trong đã có người thét to bực tức.
- Nhẹ chút, nhẹ chút, đập vỡ cổng rồi, ngươi thường không nổi đâu.
Tiếng bước chân vang lên, cổng được mở ra từ bên trong, một hán tử vẻ mặt còn buồn ngủ đứng ở trước mắt tất cả, người này còn không kịp nhận ra điều gì, nhìn một đống người đứng ở trước cổng theo đó đưa tay lên dụi mắt mở miệng hỏi.
- Các ngươi...
Những người Triệu Tự Doanh cũng chỉ để cho hắn nói hai chữ đó, hán tử nện cổng kia một chân đá thẳng tới, vị mở cổng Ngưu gia thành dáng vẻ của con tôm, cả người co rúc trên mặt đất không cục cựa nổi.
- Đây... đây chính là Ngưu gia...
Lại mới nói được một nửa lại có một cước đá vào trán lập tức hôn mê bất tỉnh.
Người ở đằng sau nối đuôi nhau mà vào. Trạch viện Ngưu gia này không coi là lớn, cổng chỉ vừa vặn ba người tiến vào. Vào cổng chưa được mấy bước, lại nhìn thấy hai tráng hán cởi trần nửa người cao lớn đen đủi xông ra. Trong tay cả hai đều cầm phác đao, mở miệng hét lớn nói.
- Người nào dám tới... có chuyện gì cứ từ từ nói.
Ở trong thành có phác đao vậy cũng không coi là kém rồi, nhưng bản thân vừa mới xông tới, lại nhìn thấy đối phương giương cung lắp tên. Khí thế đó tức thì yếu đi phân nửa vội vàng phải hòa hoãn nhưng tên đã trên dây cũng không có người nào dừng tay. Mấy tiếng vun vút, đùi hai hán tử trúng tên, hét đau quỳ trên đất.
Một người trong đó quỳ xuống đất rống đau.
- Ngưu nhị gia. Ngưu nhị gia chính là long đầu trên biển. Các anh em là người lộ nào.
Lời còn chưa nói hết, Tề Nhị Khuê đã đi tới trước mặt, giơ nhạn linh đao trong tay hung hăng lướt ngang qua nhưng thật ra không có dùng lưỡi đao, lại bởi một khí giới bằng sắt đánh trên mặt nên răng cộ đều rớt mất mấy cái. Lúc này miệng mồm kẻ kia đầy máu, kêu đau không ngừng. Tề Nhị Khuê cười gằn nói.
- Long đầu trên biển, giỏi cho cái tên dọa người, các ngươi hiện giờ ở trên bộ hay đang trên biển hả?
Trêu chọc một câu đao đã kề nơi cổ, dò hỏi bố trí và phòng bị bên trong trạch viện này, dò hỏi Ngưu Thắng Kiệt kia và Quan Đao cùng với đám người của chúng đều đang có ở đây không. Hai vị hộ vệ Ngưu gia đó ngày thường cũng là kẻ hung ác nhưng nhìn thấy điệu bộ của đối phương thì biết rõ hẳn làm như thế nào rồi? Chỗ cần cổ đều đã bị lưỡi đao đè chảy máu rồi, không nói hay là nói ít đầu tám chín phần phải chuyển nhà.
Bởi vì cư trú trong thành cũng bởi vì lúc trước có danh tiếng hung tàn bên ngoài, Ngưu gia cũng không có quá nhiều hộ vệ, dù sao trên biển cũng phải có người, vả lại hiện giờ trong ngoài thành ai còn dám chạm vào Ngưu Thắng Kiệt này. Hai vị chúa biển Ngưu gia kia tất nhiên không cần lo lắng gì, bên này cũng không có an bài mấy người.
Sau khi hỏi rõ ràng, sự tình liền dễ làm hơn rất nhiều, người của Triệu Tự Doanh xông vào lần lượt ra soát từng phòng. Trong suốt việc này rất đơn giản, chẳng những không có gặp phải kháng cự nào thậm chí ngay cả người phát hiện cũng không, đại bộ phận người không phải say rượu chưa tỉnh thì là vốn rằng không dám động thủ. Ngang ngạnh và sống mái chém giết là hai chuyện khác nhau, đám người Ngưu gia này hoành hành ngang ngược không phải là giả, nhưng thật phải động thủ liền hãi hùng rồi.
Bên phía Ngưu gia mỗi người đều sẽ nói gì mà, đó chính là thân thích đại long đầu trên biển, các ngươi làm như thế không sợ bị báo thù sao? Người Triệu Tự Doanh trả lời cũng rất ngắn gọn, thường thường chỉ là dùng sống đao nện mạnh một trận, đánh cho lăn lộn khắp mặt đất mới bỏ qua.
Tuy nhiên, chính là cử động chỉ dám đánh không giết người như vậy khiến cho trên dưới Ngưu gia có chút khích lệ. Ác ôn vô lại thường thường có chút bản lãnh không biết xấu hổ, biết ăn vạ, kẻ bị đánh lăn ra đất đều là tay giỏi giang chuyện ấy còn có người cố giả vờ trung thành ở nơi đó lớn tiếng la to. Nói cái gì mà muốn động vào thiếu gia nhà ta, thì phải giẫm lên thi thể ta, có được câu trả lời cũng là đánh đập no đòn một trận. Nhưng đánh như vậy khổ da thịt mà thôi, xương cốt đều không bị đả thương, càng miễn bàn tới tính mạng rồi. Chừng mực như vậy càng trấn áp không được cục diện, huyên náo cũng tiếp tục khơi lên. Song những người Triệu Tự Doanh tới này khí lực không yếu, võ nghệ trên tay cũng không kém, mặc kệ người Ngưu gia náo loạn lăn lộn, bắt được nắm được đều buộc chặt vứt ở tiền viện không thèm quản tới, dù sao chạy không được, động đậy lại càng không.
Trong phòng ngủ tìm được Ngưu Thắng Kiệt và Quan Đào, hai người và ba ả kỹ nữ ngủ cùng nhau, trong phòng tràn ngập mùi rượu, mùi son phấn và mùi tanh tưởi. Ngay cả những người giang hồ cái gì cũng từng thấy qua của Triệu Tự Doanh cũng ngay lập tức nhíu mày, cũng không biết đêm qua chơi bời khuya tới đâu. Tóm cả hai từ trên giường dậy, ba ả kỹ nữ hoảng sợ hét chói tai, hai vị này còn chưa tỉnh, mãi tới dây trói trên người mới kịp mơ màng mở mắt. Quan Đào có chút như còn trong mộng, Ngưu Thắng Kiệt kia con mắt còn chưa có mở ra đã giẫy dụa ngoác miệng chửi ầm lên.
- Các ngươi dám đụng vào ta, các ngươi biết ta là ai không? Mau thả gia gia ra, bằng không cả nhà các ngươi chết sạch.
Ngưu Thắng Kiệt tửu sắc làm hư hỏng thân mình, không có sức lực, nhưng giọng nói lại vô cùng sắc nhọn.
- Các vị hảo hán, mặc kệ ai bảo các vị làm chuyện này, các vị cũng phải nhìn cho kỹ, nghĩ cho kỹ. Thiếu gia nhà ta chính là dòng giống duy nhất của đại long đầu đại chúa biển trên biển rộng. Cậu ấy nếu như bị thương một cọng lông trên mặt đất cửa sông Thanh Giang không biết phải chết bao nhiêu người. Các ngươi biết cái tên đánh thiếu gia nhà ta không? Được xưng hảo hán đứng hàng thứ tám ở cửa sông Thanh Giang cả nhà bị diệt sạch rồi.
So với Ngưu Thắng Kiệt khóc lóc om sòm nổi điên, cái tên tú tài bại hoại Quan Đào này mồm mép rõ ràng hơn, ở nơi đó lớn tiếng kể ra thế lực uy phong của Ngưu gia, vừa nói vừa đưa con ngươi xoay chuyển đảo hết mấy vòng, quan sát cục diện trước mắt, gã loáng thoáng cảm thấy không êm xuôi.
Mấy người bên này tiến vào, mấy người áp trận, Thành Đại Hổ đi theo ở đằng sau, cau mày nhìn bốn phía, giọng điệu buồn bực nói.
- Cái sân này không lớn nhưng cái thằng cháu nội này gây rối như thế sao chỉ có hai ba hộ vệ?
Y hỏi ra chuyện này không đợi người của Triệu Tự Doanh trả lời, Quan Đào kia đã luôn mồm nói.
- Các vị gia nhãn lực tốt, hảo hán Từ Châu các người tới không biết tình hình trên mặt đất cửa sông Thanh Giang. Người sau lưng thiếu gia nhà ta thật không phải hào kiệt giang hồ bình thường, đó là lão đại mấy trăm chiếc thuyền, thuộc hạ trên vạn. Thật nếu như đánh tới đây ngay cả thành trì này cũng chống đỡ không nổi. Hạng người như thế ai còn dám đắc tội, cũng không cần đặt quá nhiều hộ vệ, ngay cả quan sai quan binh cũng không dám đụng tới. Các vị gia gia ở Từ Châu tới, chúng ta vẫn luôn không có thường tới lui, nhưng có hiểu lầm gì về sau mọi người tới lui nhiều thêm, đó chính là người một nhà. Các chỗ Vân Sơn Hành buôn bán, nhị lão gia và tam lão gia nhà chúng tôi cũng đều biết rõ.