Triệu Tiến thuận miệng oán trách mấy câu.
- Ta hiện giờ bận rộn thành cái dạng này, các người đều đang lo lắng tìm nữ nhân cho ta, thật là bậy bạ hết sức.
Trong bóng đêm Từ Trân Trân cười khẽ, khẽ khàng nói.
- Còn có người nói tướng công chàng thích con trai đó.
Triệu Tiến lầm bầm mắng một câu, chiếc nôi bên đó có chút động tĩnh, phu thê hai người sợ đánh thức con gái lập tức không dám lên tiếng nữa.
Sau khi thành lũy Thanh Hà ở Liêu Trấn rơi vào tay giặc, số lượng thư Vương Hữu Sơn viết cho phía Từ Châu tăng nhiều lên rất lớn, cách chừng mỗi bốn ngày thì có người đưa thư tới. Tôi tớ Vương gia biết cưỡi ngựa ai nấy đều cực kỳ mệt mỏi, thường thường đưa thư tới Từ Châu bên này đã phải lập tức trở về bằng không số người đưa thư không đủ.
Cũng may ở chỗ Triệu Tự Doanh cũng có đội nhân mã và bãi chăn ngựa cung cấp người cưỡi ngựa và ngựa khỏe bằng không nhà giàu quyền quý tầm thường thật đúng là tiêu hao không tưởng tượng nổi. Một tháng đã chết tám con ngựa dọc đường, vì tin tức truyền đưa tin tức kịp lúc, cũng không màn tới quá nhiều.
Chính bởi vì Vương gia truyền đưa tin tức, cho nên Triệu Tiến càng sớm biết rõ hết thảy chuyện xảy ra ở Liêu Đông hơn đại đa số người dưới gầm trời này. Vả lại bởi vì quen biết của Binh bộ và Vương gia, Triệu Tiến biết rõ rất nhiều chuyện thậm chí còn cặn kẽ hơn người trong kinh thành.
Nói tỷ dụ như, trước khi thành lũy Thanh Hà bị bao vây công văn cầu cứu đã đưa ra suốt đường tới Thẩm Dương, Liêu Dương lại tới kinh sư. Vạn Lịch hoàng đế hơn hai mươi năm không thượng triều vô cùng nóng nảy, triệu tập viện quân các lộ lên đường đi tới cứu viện, hạ chỉ triệu tập các lộ binh mã Sơn Hải Quan, Bảo Định, Thiết Lĩnh, Đại Đồng, Quảng Ninh, Khai Nguyên xuất quan nghĩ cách cứu viện. Trước kia Tuần phủ Liêu Đông Dương Hạo đốc thúc đại quân, mưu tính xuất quan cứu viện thành lũy Thanh Hà.
Tuy nhiên ý chỉ điều binh vừa ra, tinh tức thành lũy Thanh Hà rơi vào tay giặc lại truyền về, điều này khiến cho Vạn Lịch hoàng đế càng thêm nổi giận, ban cho Dương Hạo Thượng Phương bảo kiếm, từ Tổng binh trở xuống kẻ không nghe điều động đều được phép trảm trước tấu sau. Quân Kim Nữ Chân Kiến Châu liên tiếp tấn công, Đại Minh cần phải sẵn sàng phản công. Điều binh lần này không có đình chỉ mà đổi thành chinh phạt Nữ Chân Kiến Châu. Bắc Trực Lệ và Liêu Trấn đều bắt đầu bận rộn luôn tay, các lộ binh mã lục tục tụ tập, điều động lương thảo, đại chiến sắp xảy ra.
Mỗi một phong thư đều khẩn cấp, nhưng Vương Hữu Sơn viết rất tỉ mỉ kể lại rất rõ, tận hết sức giải thích đánh giá. Chẳng hạn như Dương Hạo này đã từng chủ trì qua vào Triều Tiên đánh trả giặc Oa, từng lập nhiều công lớn, cũng từng giấu diếm thất bại, nói dối quân công, bị cắt chức sau lại được làm Tuần phủ Liêu Đông. Mấy lần quân công từng có đều là đích thân tự mình tấn công Nữ Chân và Mông Cổ, tuy nhiên những công lao đó đáng giá nghị bàn. Liêu Trấn bên đó nói dối quân tình đã tới mức coi trời bằng vung, Binh bộ rất khó kiểm chứng xác minh.
Còn có tướng lĩnh suất lãnh các lộ binh mã lần này, Lý Như Bách ở nhà nhàn rỗi hai mươi năm, Đỗ Tùng ở nhà nhàn rỗi hơn mười năm, Lưu Đĩnh là mãnh tướng đương thời nhưng đã gần sáu mươi tuổi, Mã Lâm là con thứ của Mã Phương cũng là dòng dõi nhà tướng thế nhưng khí chất thư sinh quá nặng không giống võ tướng phần nhiều giống văn thần hơn.
Cùng với bọn quan lại những kẻ làm lâu năm của Binh bộ kia phỏng chừng, chiếu theo tiến độ điều động điều lương lúc này, trước tháng chạp năm nay vốn dĩ không có khả năng xuất quan, cho dù có đại chiến chỉ sợ cũng phải sang năm mới khai chiến được.
Trung thu vừa qua, lần này người nghe Vương Triệu Tĩnh đọc thư không nhiều lắm, cũng chỉ có Cát Hương, Đổng Băng Phong và Lôi Tài. Trần Thăng đã dẫn đội đi chỗ trại lưu dân Bi Châu, Lưu Dũng quay về cửa sông Thanh Giang.
Nghe xong những lời lẽ trong thư, sắc mặt tất cả vẫn trĩu nặng như trước lại không còn khẩn trương như lúc mới đầu nữa rồi, tin tức xấu nghe cũng nhiều rồi, cũng là không có lợi hay hại gì với thân mình, tin tức xấu cách xa ngàn dặm, có cảm xúc cũng sẽ trở nên trơ trơ.
Vương Triệu Tĩnh sau khi đọc xong cảm khái mấy câu.
- Gia phụ nói từ trước cho rằng hộ dân Đại Minh quá ức (trăm triệu) gom ra trăm vạn, nghìn vạn binh mã có khó gì đâu. Tán gẫu nhiều với những lão quân vụ Binh bộ kia nhiều mới biết rõ, gom ra mười vạn binh mã là việc không dễ dàng cỡ nào. Lần này phải nói là dốc sạch toàn lực. Chỗ Nữ Chân Kiến Châu dồn hết toàn lực của chúng vào cũng không nhiều hơn tám vạn binh mã. Một lần này chính là cuộc chiến làm nghiêng đảo cả nước.
Triệu Tiến nghe rất là kỹ càng, Vương Triệu Tĩnh nhìn xem nét mặt của Triệu Tiến, mở miệng dò hỏi.
- Đại ca, huynh cảm thấy lần này ai thắng ai bại?
Triệu Tiến không cần chần chừ đã cho ra câu trả lời.
- Đại Minh bại, Nữ Chân thắng.
Hắn không ngớ được cặn kẽ nhưng biết rõ Đại Minh vẫn luôn bại thẳng tới tận khi vương triều này diệt vong.
Chẳng ai ngờ rằng Triệu Tiến trả lời ngắn gọn khẳng định như thế. Đã qua nhiều năm tất cả đều biết rõ Triệu Tiến hành sự điềm đạm, chắc chắn trước giờ chưa từng nói lời xằng bậy. Hễ là phán đoán gì hoặc không nói, còn nói thì không có gì sai lầm. Hôm nay nói tới chuyện lớn như thế không ngờ đơn giản gãy gọn như thế cho ra câu nói cuối cùng, khiến cho tất cả hết sức kinh ngạc.
- Đại ca.
Vương Triệu Tĩnh không kìm nổi mở miệng, nhưng vừa thốt lên lại không biết hỏi cái gì, Triệu Tiến ho khan một tiếng khoát tay.
- Chờ mà nhìn đi, đến lúc đó thắng bại tự biết.
Loại phán đoán này cũng không cách nào giải thích chỉ còn cách mang chuyện này vứt qua một bên.
Nghe thấy lời của Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh bật cười, tất cả cũng biết điều không có nhắc tới nữa. Triệu Tiến gật nhẹ đầu với Lôi Tài, Lôi Tài hiểu ý đứng lên nói.
- Đại ca, Trịnh Toàn đã chờ ở bên ngoài, hiện giờ bảo y vào đây được không?
Được cho phép, không bao lâu Trịnh Toàn đã bị dẫn vào, hiện giờ Trịnh Toàn nhìn cũng có dáng vẻ của thân sĩ giàu có, sắc mặt rất tốt, chỉ có điều ở trước mặt người tuổi tác nhỏ hơn rất nhiều so với y như Triệu Tiến này Trịnh Toàn vẫn luôn rất là cung kính khẩn trương.
- Tiến gia, hiện giờ hai nơi Bái huyện và Tiêu huyện, Hương đầu, Đà chủ vân vân của phe chúng ta chân đã không đứng vững được nữa. Người tổng đà Vận Thành đang tiến vào hàng loạt.
Vốn rằng Triệu Tiến xây dựng Từ Châu không một kẽ hở, ngay cả giáo phái giỏi thâm nhập như Văn Hương Giáo này cũng không có cửa. Đối với loại giáo phái này, Triệu Tự Doanh dùng cách lấy độc trị độc. Hắn nắm hết sức chặt chẽ Văn Hương Giáo Từ Châu ở trong tay, sai Văn Hương Giáo nơi này tự tạo thành một thể, bên ngoài hiển nhiên không có cách nào chen tay vào được.
Nhưng vào năm nay, trong khoảng tháng năm cục diện đột nhiên có biến hóa, hai nơi Phong huyện và Bái huyện bờ bắc Hoàng Hà, những Hương đầu nghe lời Triệu Tự Doanh gần như đều bị cho ra rìa. Người bên dưới đều là ngoài nóng trong lạnh. Mới đầu còn chưa có cảm giác được cái gì về sau mới nhận ra không đúng. Nhưng hương chúng bên dưới cung phụng một xu không thiếu, rất nhiều người vốn dĩ không cảm thấy xảy ra chuyện gì. Càng về sau bên phía mình thắp hương giảng kinh chỉ có hai ba người tới, rất nhiều người mới cảm giác có rắc rối rồi.