Trừ những thứ đó ra, nơi này còn là cửa bảo hộ phía đông tiến vào Từ Châu. Đoàn luyện Từ Châu nơi này cũng là một đội tinh nhuệ nhất. Gia đinh thống lĩnh đội đoàn luyện này cũng là năm đó cùng một đám với bọn Lỗ Đại và Lý Ngũ. Bản lãnh chưa chắc siêu quần, nhưng là một đám người khiến Triệu Tiến tin được nhất. Lúc này cũng phải dặn dò mấy câu, bắt đầu an bài.
Mặc dù mọi người không dám ép rượu nhưng Triệu Tiến cũng muốn uống thêm mấy bát. Rượu trắng này say rồi chính thật không nhỏ, lúc trở về bước chân có phần loạng choạng, đầu óc cũng có chút mơ mồ, hộ vệ xoay quanh bên cạnh ngược lại không lo lắng. Trong thoáng chốc, Triệu Tiến nhớ lại năm đó chính mình đã từng đáp ứng bọn thợ thầy ủ rượu. Sau khi làm ở tửu phường hơn ba năm mới để cho bọn họ tự mình ủ rượu, lúc đó chỉ sợ giá danh tửu Hán tỉnh sẽ giảm sút.
Tuy nhiên chuyện như vậy hiện tại chỉ là chuyện nhỏ, thậm chí không cần đến Triệu Tiến phải đích thân quyết định, bởi vì danh tửu Hán Tỉnh so với trước đây vẫn thu về món lợi kếch xù nhưng khoản thu vào so với mọi nơi vẫn chưa nói là bằng được. Tuy nhiên muốn duy trì nhất chính là Vương Tự Dương muốn chuyên buôn bán trên thảo nguyên, mặt khác cũng không cần để mắt tới thật chặt.
Đi được một đoạn, trong người cảm thấy tỉnh táo hơn một chút, về đến chỗ ở, một gã hộ vệ đến gần thấp giọng bẩm báo.
- Lão gia, buổi tối Ngưu Kim Bảo kia đang tụng kinh bái Phật, nhìn dáng vẻ rất thành kính.
Nghe xong Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, gã hộ vệ lập tức lui qua một bên, nhìn bộ dạng giống như không nói chuyện, người dùng để giám sát Ngưu Kim Bảo tất nhiên không chỉ một lũ bọn Thành Đại Hổ.
Dọc theo đường đi Ngưu Kim Bảo ăn thịt uống rượu không chút kiêng kỵ, tuy nhiên chuyện tụng kinh bái Phật lại khiến cho mọi người bất ngờ, nhưng chuyện này lý giải được một chuyện chính là vì sao Ngưu Kim Bảo trầm tĩnh được, thiết nghĩ có dính với tín ngưỡng này, tại sao lại có tín ngưỡng này. Lẽ nào dính dáng tới việc trải qua năm đó ở Thiếu Lâm Tự, nghĩ đến cũng có chút buồn cười, không ngờ một sát thần lại tin Phật.
- Cẩn thận tay phải hắn, cẩn thận tay trái.
Trong đình viện khách điếm ở ngoài huyện thành Túc Thiên, một đám hán tử giang hồ đang vây xung quanh hô to gọi nhỏ kẻ hò hét ra tiếng đều là người đội Nội Vệ, còn bọn gia đinh đội nhân mã tuy rằng yên tĩnh nhưng cũng cao hứng phấn chấn nhìn vào bên trong.
Sau khi chạy tới chỗ Túc Thiên này, thu xếp nghỉ ngơi ăn cơm chiều, trong lúc ăn cơm Triệu Tiến đã nói sau khi ăn xong muốn tỉ thí, Ngưu Kim Bảo nghe xong cũng không từ chối, liền đáp ứng.
Luân phiên nhau đánh tất nhiên không có ý nghĩa gì, bên trong đội Nội Vệ đề cử ra ba người, trong đó bao gồm cả Thành Đại Hổ, về phía đội Thân Vệ và đội binh mã bên này, vốn cũng không am hiểu đơn đả độc đấu, vậy nên Triệu Tiến cũng không cho phép bọn họ đi tham dự cuộc tỷ thí này, có điều lúc đề cử ra ba người lúc này cũng muốn tỷ thí, mọi người xem phải vui vẻ.
Tỷ võ chính là trò chơi của người luyện võ, tham gia hay không tham gia, tất cả mọi người cũng rất thích thú đối với việc này, lớp trong lớp ngoài vây kín, Triệu Tiến dĩ nhiên có được chỗ tốt nhất trong vòng tròn.
Người nhà mình tỷ võ, chắc chắn không dùng binh khí thật, chẳng qua chỉ dùng những mộc côn kích thước dài ngắn thay cho đao kiếm, lúc Ngưu Kim Bảo đang chọn mộc côn cho mình, cố ý sửa đổi lại, điêu khắc trên đầu mộc côn làm thành đầu búa tránh không khỏi có phần quá si ngốc. Y chỉ đơn giản là buộc đoản côn bên trên mộc côn tượng trưng cho đoản phủ, tạo ra hình chữ thập, làm thành búa rồi.
Người họ Liên ra trận đầu tiên, chính là giáo đầu năm đó tỉ võ với Triệu tiến và Trần Thăng ở Tề gia trang, người này là bạn tốt của Tề Nhị Khuê nên cũng xem như có quen biết năm đó. Đã sớm vào đội Nội Vệ, cái người này dùng chính là phác đao, lúc này cầm trong tay là cây đoản côn, dùng làm đao.
Lần này luận võ cũng không có chiêu số võ thuật nào đẹp, chỉ cần phân ra mạnh yếu cao thấp mà thôi, nếu ở trên chiến trường, vậy thì phải gặp sinh tử, những người trong đội Nội Vệ này lấy bản lĩnh và tính mạng của mình ra đổi lấy tiền và xuất thân, có ai không nghĩ đến chuyện được làm hộ vệ bên cạnh Triệu Tiến, đây chính là nở mày nở mặt, chỗ tốt vô hạn, có ai mà không muốn đến làm.
Chuyện Triệu Tiến thiếu một viên hộ không chỉ một mình Triệu Chấn Đường nhìn ra được tất cả mọi người đang kiềm nén sức mạnh sửa soạn tranh đoạt, không hề nghĩ đến đột nhiên nhảy ra một Ngưu Kim Bảo, chuyện này khiến cho tất cả mọi người không phục, tối nay chính là muốn tận mắt nhìn thấy Ngưu Kim Bảo bị đánh bại, có lẽ hắn cũng không hợp làm cái chức hộ vệ này.
Lúc đầu một đao đâm tới, chiêu thức được dùng rất oai vệ, vốn phác đao dùng làm đoản mâu, có được là chữ nhanh, ép bức thân hình lớn mập cường tráng của Ngưu Kim Bảo né tránh không thoát. Kết cuộc là khi một “đao” đâm tới, Ngưu Kim Bảo nghiêng người đón đỡ, “đoản phủ” ở tay phải gác hẳn trên “đao”, làm cho Liên giáo đầu chưa kịp rút “đao” ra đã bị Ngưu Kim Bảo sải bước nhanh đến trước mặt, một “đao” đâm trúng ngực, lúc này coi như đã phân ra thắng bại.
Thần sắc Liên giáo đầu thay đổi, cuối cùng chỉ biết ôm quyền chắp tay, người bên ngoài nhìn xem rất phấn khích, nhưng thần sắc hai người sắp ra trận còn lại liền trở nên thận trọng hơn.
Triệu Tiến bên cạnh nhìn thấy rất rõ ràng, chiêu thức của Ngưu Kim Bảo cương mãnh nhanh nhẹn, một “đao” cuối cùng đâm trúng Liên giáo đầu kia sức lực có chừng mực lại bắt bí vô cùng tốt. Bằng không với chiêu thế này, cho dù là mộc côn cũng có làm tổn thương người khác, tối thiểu nhất cũng phải là đau nhức, nhưng Liên giáo đầu xem chừng không có cảm giác gì đối với việc này.
Ứng chiêu xác đáng, sức mạnh thu phát tùy tâm, đây chính là một tay võ công cực giỏi, không biết là rèn luyện nhiều năm chém giết đánh nhau ác liệt tạo thành hay là do võ công của Thiếu Lâm Tự lợi hại.
Người thứ hai cũng là hảo hữu của Nhiếp Hắc, cũng vì đáng tin cậy nên đã được đưa đến trong đội Nội Vệ. Tinh nhuệ cùng người luyện võ trên đất này của tổng đà Văn Hương giáo lại có một con đường khác, phần lớn bọn họ đi theo đường làm thích khách, thân hình linh hoạt, chiêu thức nhanh nhẹn, tất cả đều sử dụng binh khí ngắn. Trong tay người này cầm hai cây đoản côn một cây đều so được với thanh đao ngắn của Ngưu Kim Bảo, bình thường nếu dùng làm chủy thủ cũng là hơi dài.
So với trận đầu tiên thì lần này tỷ thí kéo dài hơn, bởi vì người này trong tay song chủy, liên tục du đấu ở bên cạnh Ngưu Kim Bảo nhưng lại không chịu sáp tới gần người.
Ngưu Kim Bảo trầm ổn, cơ thể hơi cong lên, nhìn thẳng vào người trước mặt, bước chân cũng chậm rãi xê dịch đổi hướng, y ở bên trong vòng bước một bước nhỏ, người bên ngoài đó cũng bước hai bước lớn, hai người cứ chậm rãi di chuyển như vậy, rước lấy kêu gào thúc dục ở bên ngoài của mấy người bản tính nóng nảy. Kết cuộc bị Triệu Tiến liếc mắt nhìn, lập tức không ai dám lên tiếng.
Hai bên cứ như thế không ngừng di chuyển xung quanh, người hai tay cầm song chủy kia thỉnh thoảng chợt cất bước đến gần, sau đó lập tức thối lui, chính là muốn cho Ngưu Kim Bảo bước chân loạn nhịp, bất quá thủy chung không đạt được như mong muốn. Ngưu Kim Bảo chậm rãi quan sát, nhưng di chuyển biến hóa, lại vẫn luôn để cho mình mặt đối mặt với người này.
Tình hình cũng đã yên tĩnh lại, có người nhìn xem với vẻ mặt nghiêm trọng, những người còn lại nhìn không ra chuyện gì, không nhịn được vội đi bận rộn chuyện của mình.
Mọi người còn tưởng rằng sẽ cứ như vậy tiếp tục đi lòng vòng như thế, một trận gió thổi tới, dựa vào chớp động của cây đuốc nơi sân, ánh sáng chập chờn, Ngưu Kim Bảo kia lại đảo đảo mấy bước, đây chính là chỗ sơ hở.
Người cầm song chủy trong tay kia liền co rụt lại, chợt tung mình ra nhào tới. Ngay tại lúc này, Ngưu Kim Bảo đột nhiên đứng lại, hai thanh đoản côn được làm thành đao thoát khỏi tay bay thẳng ra, trúng ngay giữa mi tâm của đối phương. Lần này sức lực cũng không lớn, trông giống như xảo hợp đánh tới, chỉ là người nọ nhào đến liền lập tức dừng bước, lảo đảo mấy bước mới đứng vững lại, lập tức chán nản nói.
- Ta thua rồi, cảm tạ hạ thủ lưu tình.
- Đây có phải là may mắn rồi không?
Rõ ràng Thành Đại Hổ có chút tức giận, âm thanh nâng lên quát lớn.
- Không có nhãn lực thì cũng đừng có ở nơi này nói bậy làm mất mặt.
Triệu Tiến khoát tay, toàn trường tức thf yên tĩnh, Triệu Tiến mở miệng nói.
- Ngưu Kim Bảo, ngươi thấy gió thổi cây đuốc, lợi dụng lúc ánh sáng chập chờn này giao nhau để lộ ra chỗ sơ hở dụ dỗ lão Tạ vọt tới, có phải hay không?
Nghe xong Ngưu Kim bảo kinh ngạc nhìn Triệu Tiến, lập tức trấn định, cung kính gật đầu, mở miệng nói.
- Tiến gia tuệ nhãn.
Ấn tượng hiện giờ và lúc trong đại lao hoàn toàn khác biệt, diện mạo Ngưu Kim Bảo cũng không phải tàn bạo, thật thà chất phác như vậy, cũng không thuộc vào dạng dữ dằn trong dự liệu, có lẽ tính tình như vậy là có dụng tâm gì đó.
Sở dĩ Triệu Tiến đưa ra được bình phẩm này, đơn giản là vừa rồi hắn rất tập trung tinh thần quan sát tỷ đấu giữa sân, nhìn thấy lúc ánh sáng chập chờn biến đổi, cảm thấy đây là một thời cơ tốt để lợi dụng dụ quân địch, lại không nghĩ rằng Ngưu Kim Bảo thật sự dùng đến.
Mặc dù giận dữ mắng mỏ người khác không nên hỏi loạn, tuy nhiên Thành Đại Hổ vẫn thấp giọng hỏi đồng bọn.
– Mới vừa rồi đòn kia không phải là xảo hợp đấy chứ.
Vị nội vệ cầm trong tay song chủy cũng thật thà trả lời.
- Không phải, lực đạo nắm giữ rất chuẩn, nện thẳng vào trán, nhưng không nghiêng lệch trúng giữa mi tâm.
Sau khi Thành Đại Hổ nghe xong, liền liếc mắt nhìn Triệu Tiến bên cạnh, thấp giọng lẩm bẩm.
– Lão Lê cùng Đại Lý đều không ở chỗ này, ta sợ là phải bêu xấu rồi.
Lời này vừa là tự nói với chính mình, vừa nói cho cả Triệu Tiến nghe, xem như lưu cái món nợ cần phục thù. Triệu Tiến chỉ cười cười, cũng không để ý nhiều. Lại nói đến những người có võ nghệ xuất chúng trong tay Triệu Tự doanh, mấy vị mạnh nhất kia đều xuất thân trong quan quân, trong đó có Lý Hòa và Lê Đại Tân là xuất sắc nhất. Bởi vì đám người Triệu Tiến từ nhỏ cũng là dùng chiêu trò huấn luyện trong quân, lại từng trải qua trong các cuộc chiến thật nên thực lực cũng rất mạnh. Còn bọn hạng người trong chốn giang hồ có chút danh tiếng, lan truyền bịp người, nếu động thủ thật chưa chắc đã là đối thủ với những người xuất thân trong quan quân.
Nói tới Thành Đại Hổ này cũng coi như là con cháu của Vệ sở, thành gia quen biết rất sâu với Bi Châu vệ, Thành Đại Hổ từ nhỏ cũng được rèn luyện trong quan quân, đang tiếc được đưa đến nha môn rất sớm, bản lĩnh luyện ra chân chính lại là của người trong chốn giang hồ, khó tránh có phần lẫn lộn.
Thành Đại Hổ cũng dùng phác đao, y cố ý chọn cây mộc côn khá to, nhưng thật ra đều cùng độ dài, cất bước ra sân, mấy người tâm tư nhanh nhẹn nhìn thấy y cầm thô to, đã không nhịn được che miệng cười. Thành Đại Hổ này xem ra là muốn kiếm lợi thế về binh khí, xem như lợi dụng sơ hở.
Tỷ thí trận thứ ba vốn dĩ có ý như màn cuối, Thành Đại Hổ bây giờ là thay mặt cho những người đội Nội Vệ, tất nhiên sẽ phải thật sự thận trọng, thậm chí ngay cả nhằm chỗ yếu rước lấy chê cười của người khác cũng đem ra dùng.
Thành Đại Hổ cùng Triệu Tiến không cao hơn nhau là bao, cường tráng đều có hạn, một thân trời sinh mạnh mẽ, chống lại Ngưu Kim Bảo thật không cách nào chịu thiệt được, hơn nữa tất cả chiêu thức đều đơn giản mau lẹ, đúng là thủ đoạn sa trường trong quân.
Hai người đối đầu nhau, mộc côn trong tay Thành Đại Hổ đâm thẳng, dụ Ngưu Kim bảo gác lên, lại cứng đối cứng đánh bay ngay đoản đao của Ngưu Kim Bảo. Đợi lúc Ngưu Kim Bảo dùng đoản phủ đánh tới, y vội lùi mấy bước, đấu pháp này đúng là không biết xấu hổ. Mượn đầu gỗ cũng không có cách nào đả thương được người, khép mở rất lớn, nếu đối phương cầm là lưỡi dao sắc bén, chính thức quyết chiến sinh tử, nào dám dễ dàng khinh địch tiến thoái như vậy.
Sau khi đánh vài hiệp, Thành Đại hổ sáp tới gần, nhân lúc đối phương né tránh, cánh tay chộp bắt đoản phu của đối phương, đây cũng chính là đấu pháp không biết xấu hổ, bất quá lúc này phác đao trong tay y thế tới rất mạnh, Ngưu Kim Bảo cũng không né tránh không được.