Triệu Tiến đến, người một nhà tụ họp ngắn ngủi, vì sợ phụ mẫu lo lắng, việc gặp ám sát ở cửa sông Thanh Giang cũng không nói ra. Thì giờ rất gấp, gặp nhau cũng chỉ nói chuyện được một canh giờ, ăn bữa cơm. Trước lúc sắp đi, Triệu Chấn Đường gọi Triệu Tiến lại dặn dò.
- Lần này quay về, để Ngưu Kim Bảo đi gặp mẹ nó, cho Ngưu Kim Bảo tự đi, để nó tự về.
Đối với lời dặn dò của Triệu Chấn Đường, mẫu thân Hòa Thúy Hoa không nhịn được oán thán mấy câu.
- Bình thường không cho tôi nhắc tới, tự ông lại lo lắng không ít.
Triệu Tiến cười đồng ý, sau khi cáo từ lập tức để Ngưu Kim Bảo về bên Từ Châu thăm mẫu thân trước, bản thân tự đi tự về. Ngưu Kim Bảo cũng không đưa đẩy chối từ, sau khi cảm ơn lên ngựa chạy đi.
Sau khi hỏi rõ nguyên do, Vương Triệu Tĩnh cũng không nhịn được thở dài một câu.
- Gừng càng già càng cay.
Mẹ của Ngưu Kim Bảo ở Từ Châu nhất định là sống những ngày rất tuyệt, Ngưu Kim Bảo sau khi đến thăm tất nhiên sẽ nhận lấy ơn tình của Triệu Tiến, hơn nữa việc tự đi tự về này cũng là thử nghiệm. Ngưu Kim Bảo trước đây lăn lộn giang hồ, tự do tự tại quen thói, đi cùng Triệu Tiến vất vả lại bị gò bó, chưa chắc kiên trì đủ lâu, để y tự do đi lại, nếu tự quay về, chứng tỏ có bền lòng kiên trì, nếu không quay lại, cận vệ không có tính tình kiên định như vậy, không cần cũng được.
Sau khi về nhà, con gái chưa tròn tuần tuổi nhất thời không nhận ra cha mình, lúc bị Triệu Tiến ôm đi đột nhiên giơ tay đánh, còn cào mặt Triệu Tiến, kết cuộc là cào rách mấy lằn, nhưng lúc nhận ra người rồi, sau đó vỗ bàn tay nhỏ nhắn. Từ Trân Trân trước nay vẫn ủng hộ Triệu Tiến bận rộn công việc lần này lại oán trách mấy câu.
- Cứ chạy ở bên ngoài như vậy, con cũng không nhận ra cha nữa rồi.
Triệu Tiến nghe thấy lời này khó tránh khỏi cảm thấy có mấy phần áy náy hổ thẹn.
Nhưng áy náy hổ thẹn là một chuyện, bận rộn lại là chuyện khác. Ở nhà nghỉ ngơi một đêm, ngày thứ hai lại gọi bọn huynh đệ ở Từ Châu cùng đến. Kể lại cách thống nhất gom góp sức dân, phép bảo giáp liên tọa mà đã nói trên đường, nói ra cùng bàn bạc với mọi người. Hôm đó trên đường, Vương Triệu Tĩnh vô cùng thận trọng đối với việc này, còn đưa ra mấy mối họa ngầm, nhưng những người khác lại không cảm thấy như vậy. Ý của Cát Hương, Đổng Băng Phong đều rất đơn gian, đại ca muốn làm thế nào thì chúng đệ làm như thế. Còn Trần Thăng suy ngẫm nhiều hơn chút.
- Từ Châu tuy không lớn, nhưng cũng là bốn huyện một châu, phép huynh nói đây là kế sách tinh diệu, Triệu tự Doanh chúng ta vũ đao lộng thương nhiều, ít kẻ biết viết chữ tính sổ sach, tự chúng ta e rằng làm không nổi.
- Nhị ca, chúng ta không chỉ là dùng tới mấy kẻ trong doanh, Vân Sơn tự và chưởng quầy và phòng thu chi thương nghiệp Tôn gia chúng ta cũng dùng được.
Vương Triệu Tĩnh nói xen vào, cách xưng hô “nhị ca” này, Vương Triệu Tĩnh cũng rất ít nói, lơ đãng sẽ nói đến.
Trần Thăng không để ý các xưng hô, chỉ là không vui vẻ phất tay nói.
- Những điều này ta tất nhiên biết, những hòa thượng bình thường quản sự làm việc trong Vân Sơn tự cũng còn dùng được, bên phía tửu phương cũng có không ít người dùng được. Nhưng Từ Châu bốn huyện một châu cũng có gần ba mươi vạn người, những người này bình thường còn phải làm công việc của mình, làm cái này thì sao đủ?
Vương Triệu Tĩnh ho khan hai tiếng, trên mặt có chút ngượng ngùng. Đây là chỗ sơ hở của y, nhất thời không biết nói gì cho phải, Triệu Tiến lại nói.
- Dựa vào người của chúng ta là không đủ, hơn nữa người của chúng ta còn phải bận làm việc nhà mình.
Lời này vừa nói ra, mọi người đều có chút ngẩn người. Người nhà mình không đủ còn không được toàn lực sử dụng, thế thì làm thế nào?
Triệu Tiến cho lời giải.
- Để quan phủ đi làm.
Câu trả lời này khiến mọi người lại ngẩn ra, Triệu Tiến tiếp tục giải thích nói.
- Trong châu nha huyện nha không có mấy người nhận bổng lộc, nhưng người làm việc lại không ít. Bên dưới thư lại Lục phòng người giúp việc nhanh nhẹn đều có mấy chục đến hơn trăm thậm chí còn nhiều hơn. Những người này đều là kẻ nắm rõ đất này, vừa hay dùng tới được.
Theo khuôn phép của Đại Minh, thành lớn có gần mười vạn dân của châu thành Từ Châu, từ Tri châu, Đồng tri đến Thư biện Lại mục phía dưới, ăn bổng lộc của triều đình không vượt quá một trăm, một trăm quản mười vạn. Đừng nói là bên này, kinh thành lớn như vậy, phủ Thuận Thiên và hai huyện Đại Hưng, Uyển Bình, thêm binh mã ti năm thành, ăn bổng lộc triều đình và lĩnh lương bổng mới không quá nghìn người, nhưng trong ngoài kinh thành không chỉ hơn trăm vạn, sao quản lý cho nổi. Nhưng từ thời Đại Minh khai quốc đến bây giờ đã hai trăm năm cũng giữ vững như vậy đến bây giờ, không xảy ra nhiễu loạn lớn nào. Sở dĩ đủ giữ vững ngoài việc dựa vào nhóm thân sĩ cường hào tự trị ra, chính là chiêu mộ một lượng lớn tay sai ngoài biên chế của triều đình, cũng chính là cái gọi là bạch dịch, bang dịch, khóa thủ, dựa vào những người này, quan phủ khắp các nơi Đại Minh, thậm chí là đầu não triều đình mới dễ dàng vận chuyển được.
Quan lại xuất thân khoa cử nắm giữ hết tất cả việc không có thực, mà văn lại sai dịch bên dưới thì gánh vác thực vụ. Quan văn thông qua khoa cử chọn lựa ra, chuẩn mực tuyển chọn bọn họ là tứ thứ ngũ kinh và văn chương bát cổ. Còn văn lại thì là nhiều đời nối tiếp nhau, con thừa kế nghiệp của cha, đời đời truyền thừa lại, một việc quan nào đó trên mặt đất ấy, luôn luôn được một gia tộc nắm giữ trăm năm, thậm chí càng lâu hơn.
Kế thừa lại có thói xấu và cách lột da hút máu, cũng từng trải dạn dày ứng phó các loại việc quan càng đừng nói đời đời kiếp kiếp qua lại với nông dân thân sĩ. Hẻ hiểu rõ cặn kỹ tỉ mỉ nhất lòng dân trên đất đó chính là những văn lại và sai dịch này.
Thống nhất gom góp sức dân, thực thi phép bảo giáp liên tọa, dựa vào Triệu Tự Doanh và người quen biết bên ngoài đi làm, chẳng khác nào là người ngoài nghề nhập môn, nhất định trúc trắc, mà giao cho những văn lại và sai dịch này đi làm thì phải nói là quen đường thuộc lối. Quả thật bọn văn lại sai dịch này làm thường ngày cũng là những thứ này, chẳng qua không phải một thể thống nhất như thế, chia thành nhiều việc vụn vặt mà thôi.
Triệu Tiến cười nói.
- Xuống thôn xã thu lương thu tiền, phân chia lao dịch, mỗi nơi có bao nhiêu dân chúng, bao nhiêu thổ hào nhà giàu, bao nhiêu công danh thân sĩ, bọn họ đều phải nhớ trong lòng. Dân chúng dân hộ muốn thu đúng hoặc thu nhiều hơn, thổ hào đại hộ phải đàm phán, tìm một con số mà cả hai bên đều chấp nhận được. Còn bên chỗ thân sĩ có công danh nếu không nên đến gặp thì không đến gặp. Không biết tình tiết này làm sao mà hoàn thành được việc quan phủ giao phó, làm sao để nhà mình phát tài.
Trần Thăng ở bên cạnh gật đầu, đây vốn chính là mánh khóe trong nha môn quan phủ, hai người cũng nói được là mưa dầm thấm đất, đợi sau khi tạo nên cục diện cho Triệu Tự Doanh, càng có ý tìm hiểu, trưởng bối trong nhà cũng cố ý truyền thụ, tất nhiên hiểu rõ mấu chốt trong đó.
Vương Triệu Tĩnh bên kia còn đang trầm tư, Cát Hương lại không nhịn được nói.
- Đại ca, tiểu đệ không phải là nói trưởng bối của đại ca và nhị ca không tốt. Nhưng những người trong nha môn đó liệu có câu kết với người trên đất này không, tiểu đệ thật nghe được không ít việc cấu kết gây họa hại bách tính.
Nghe được những lời này, Trần Thăng không nhịn được cười, Triệu Tiến cũng cười, lại giơ tay vỗ vỗ vai Trần Thăng nói.
- Đại Thăng, đệ nói đi.
Cát Hương bị cười đến mức rối tinh lên, chỉ ngồi đó vò đầu. Trần Thăng nói.
- Nơi khác huynh không biết, nhưng trong quan phủ và người trên mặt đất Từ Châu chúng ta trước giờ không có cấu kết cái gì cả, cũng chính là nào có ai sợ ai.
Phong tục của dân Từ Châu thích dũng mãnh, chuộng võ làm đầu, việc coi trọng là gầy dựng chân thực trên đao côn, nắm đấm lớn thì lời nói hữu dụng.
Lại mục, sai dịch ra khỏi thành thu thuế khóa, thân sĩ có công danh trên người không đếm xỉa tới, những thổ hào nhà giàu không có công danh lại cứng đầu không nộp, tụ tập mấy chục một trăm hán tử, cầm các loại vũ khí, muốn tiền muốn lương, xem xem các ngươi có bản lĩnh đó hay không. Đến bá tánh nông dân tầm thường có lúc cũng cứng đầu không nộp, hơn nữa bà con tụ tập, cắn răng chống đỡ.
Càng rắc rối hơn là đất đai Từ Châu cằn cỗi, lại xuất hiện mấy đại hào lớn không chạm vô được, Vân Sơn Tự đó là một, Từ gia là một cái, Hà Gia Trang lại là một cái. Những quan sai này càng không dám đụng đến, chỉ còn nước ra tay ở nơi khác. Mấy chỗ này không thu được, thì phải thu chỗ khác nhiều hơn chút. Muốn thu nhiều cũng làm gì mà dễ thế, thuế phú vốn nên giao nộp trong dân chúng cũng không muốn nộp đủ lên trên, càng chớ nói gì thu nhiều, muốn thu nhiều chỉ có động võ dùng sức cưỡng ép.
Trong dân chúng động võ chống nộp thuế, quan sai không có cách nào cáo mượn oai hùm, quan sai cũng không ngồi chờ chết, cũng dùng vũ lực lại.
Bổ khoái sai dịch ăn lương triều đình và không ăn lương triều đình trong nha môn một châu bốn huyện của Từ Châu cũng không phải là dùng để đánh đòn trên công đường, bận rộn làm chân chạy việc vặt cho quan lão gia, mà là tập trung vũ lực lại để xuống làng thu tiền thu lương.
Việc này Triệu Tiến và Trần Thăng đều nhớ rất rõ, lúc nhỏ mỗi khi đến vụ thu hoạch, cha chú nhà mình liền võ trang đầy đủ, đến đồng liêu bên dưới cũng mang theo đao thương đủ cả, mọi người xuống làng thu lương.