Đường lên phía bắc
Cho dù có tự nguyện hay không thì mọi việc cũng chỉ làm được như thế. Những người đến bàn luận đều nơm nớp lo sợ. Triệu Tiến dù có dứt khoát cự tuyệt thì mọi người cũng chẳng làm gì được. Hiện nay dù sao cũng có một cách, cách này cũng không phải là không dùng được hơn nữa những người qua tay làm qua đều thu được lợi ích, như vậy là đủ rồi.
Triệu tiến ở đây hai ngày. Lúc trở về có hơn mười người lưu dân trẻ tuổi tháp tùng. Những người này đều là những người có biểu hiện xuất sắc trong số lưu dân ở đây. Những tinh anh này sẽ được sắp xếp làm việc ở các vùng ở Từ Châu và cửa sông Thanh Giang. Mỗi nơi đóng quân của lưu dân đều có tinh anh nhanh chóng được điều ra ngoài, vào làm việc trong bản thể của Triệu Tự Doanh sẽ khiến bọn họ tăng tiến.
Cỏ hoang đổi than đá, dùng muối để trả tiền than. Nói đơn giản làm cũng cực dễ dàng. Nói là đốt bằng cỏ dễ dàng điều khiển độ lửa, dùng than đá thì không dễ điều chỉnh cũng chỉ là mới thử vài lần mà thôi. Dùng muối trả tiền than, muối ở nơi khác co lẽ đáng giá chứ ở Hải Châu, nơi đất đỏ này thì chả là gì cả.
Rắc rối thật sự là ở việc vận chuyển và chia ra bán. Phần lớn than đá ở Từ Châu theo dòng Hoàng Hà đi xuống rồi lên bờ ở hồ Lạc Mã bên này tiếp tục vận chuyển bằng đường bộ.
Nhưng những việc nhỏ này Triệu Tiến cũng lười bận tâm, tất nhiên sẽ có chưởng quầy hay quản sự dưới trướng Từ Trân Trân đi xử lí. Than đá Cảnh Sơn vốn dĩ nhà nàng tinh luyện sắt thép dùng không hết vừa hay lại có đường buôn bán. Về phần Hà Gia Trang, vùng phụ cận cũng có hai mỏ than nhỏ nhưng tự dùng lại có chút thiếu chứ đừng nói đến việc bán ra ngoài.
Sau khi về nhà, tin tức Triệu Tiến đã bán than đá Từ gia nhanh chóng truyền đi bốn phương. Từ Châu rất nhiều người đều đàm tiếu nói là lúc hai nhà Triệu Từ kết thân đều cho rằng Triệu gia muốn chiếm chỗ tốt của Từ gia nhưng nay xem ra Từ gia làm lớn như vậy đều nhờ vào con rể tốt rồi.
Sau khi Triệu Tự Doanh khai thông bốn phương, đồ dùng sắt của Từ gia cũng đã dễ dàng tiêu thụ đi khắp nơi, không phải chịu bóc lột của trạm kiểm soát khắp chốn. Hiện nay lại tìm ra nguồn mua bán cho than đá lại càng khiến Từ gia càng thêm thịnh vượng.
Giao thừa Vạn Lịch năm bốn mươi sáu, tết Vạn Lịch năm bốn mươi bảy, Từ Châu không hề có khung cảnh hoan hỉ như thường ngày mà ngược lại lại có chút nặng nề. Dù sao thì triều đình đại bại ở Liêu Đông đang triệu tập binh mã thiên hạ, sau dó tin tức tuyển binh lại truyền đi khắp nơi, người ở Từ Châu đều trở nên vô cùng khẩn trương lo lắng.
Cách làm của Lưu Thư Biện châu nha thật sự có hiệu quả. Chỉ khiến mọi người sợ hãi và lo lắng mới khiến bọn họ biết ơn huệ, nếu không như vậy bọn họ sẽ cho rằng tất cả đều là điều đương nhiên.
Khiến đám Triệu Tiến có hứng thú chính là đám thân sĩ và dân chúng đều không hề cho rằng Triệu Tự Doanh nên quản chuyện này, nên vứt bỏ việc này. Bọn họ cho rằng pháp chế triều dình, ý chỉ của thiên tử và Triệu Tiến là hai chuyện khác nhau, trọng trách và nghĩa vụ phục tùng Triệu Tự Doanh là điều nên làm, việc triều đình cũng như vậy.
- Ở Từ Châu chúng ta lớn nhất cho nên phải nghe theo chúng ta. Trong thiên hạ, Đại Minh lớn nhất nên cũng phải nghe theo.
Cũng không ai khiếp sợ thành tựu của Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh. Giữa tháng chạp, Hà Gia Trang đông như trấy hội, thậm chí không có ai bàn tán gì. Mọi người nghĩ rằng đây đều là điều tất nhiên, Triệu Bảo Chính, Triệu Thieên Vương có bản lãnh lớn như thế nên phô trương như vậy cũng là lẽ hiển nhiên.
Mọi người có ước ao cũng là việc khác. Ngươi xem thế lực của Triệu gia lớn như vậy nhưng làm nên như bây giờ cũng rất khổ cực. Mồng hai đầu năm là đã phải ra ngoài rồi, hơn chục người bên cạnh cũng không biết là đi Hà Nam, Sơn Đông hay là Túc Châu, Bi Châu hay là cửa sông Thanh Giang. Việc nhiều như thế, bận liên miên không dứt.
Nói đến Triệu Tiến là khen thì nhắc đến Vương Triệu Tĩnh thì là cổ quái. Rõ ràng là một người đọc sách, lại cả ngày làm chuyện của võ phu. Vốn có số làm Trạng Nguyên thì lại lăn lộn vào đảng lưu manh, trên tay dính máu người số mệnh lại tốt như thế, học hành cầu công danh không phải là con đường hoàng kim hay sao?
Đều nói vào kinh đi thi là đại sự cả đời của người đọc sách, đi sớm nửa năm thậm chí là một năm đều có. Vậy mà vị công tử Vương gia này lại ngược lại. Mùng bốn mới cưỡi ngựa lên đường còn mang theo sáu hộ vệ của Triệu Tự Doanh. Ngươi đây là đi dự thi hay là đi đánh nhau chứ? Thật sự là khiến mọi người khó hiểu.
Tất cả đều rất bình thường, nên ra ngoài làm việc thì ra ngoài làm việc, nên đi thi thì đi thi, chả ai vướng bận trong lòng. Cho dù người đi rồi, không phải đi Túc Châu thì chắc chắn ở những nơi khác. Nếu Khổng Gia Trang, phủ Qui Đức, Bi Châu, cửa sông Thanh Giang đều không có vậy cũng có lẽ là đang trên đường trở về. Không đạo lý nơi nào cũng không có lại càng sẽ không có người nơi nào cũng đi xem được.
Thế nên không ai biết sau khi Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh tụ họp ở Bái huyện đã lên đường đến kinh sư.
Trong tháng giêng, bất kể giàu nghèo thì đều muốn mừng năm mới, ngay cả trại sơn tặc và cướp đường thì cũng đêu phải mừng năm mới. Con đường này chắc chắn là vô cùng vắng lặng. Tuy nhiên mọi việc không nói được chữ tuyệt đối, lưu dân cướp đường ở vùng Sơn Đông và cả bọn côn đồ trong giang hồ lục lâm nói không chừng tháng giêng cũng muốn ra ngoài kiếm ăn đấy.
Từ Châu đến kinh sư, đường đi thực ra chính là hai bên bờ Vận Hà. Dù mùa này mặt sông Vận Hà đều đã kết băng rồi nhưng hai bờ Vận Hà vẫn là nơi tốt nhất, giàu có nhất vùng Sơn Đông, tất cả đều coi như đã phục hồi. Chứ các nơi khác hiện nay vẫn còn chưa khôi phục lại sau đợt thiên tai.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh cộng thêm đội hộ vệ tổng cộng là hai mươi sáu người, bốn mươi con ngựa cưỡi và ngựa thồ là vừa đủ, vật dụng mang theo cũng đã chu toàn, càng không cần nhắc đến tiền và các loại binh khí nữa. Ngoài việc lên đường vào đúng tháng giêng có chút kì quái ra thì những cái khác đều rất ổn thỏa. Người ngoài vừa nhìn đã biết đây là công tử quyền quí xuất hành, khí thế phi phàm.
Vào mùa này, rất nhiều khách điếm đều đóng cửa, thường là ở những châu huyện thành hay trấn chợ phồn hoa mới tìm được chỗ nghỉ chân. Đối với việc này. Bọn Triệu Tiến cũng đã có sắp sẵn. Kinh nghiệm cắm trại dã ngoại của Triệu Tự Doanh vô cùng phong phú.
Thật ra điều mà đoàn người bọn họ phải suy nghĩ không phải là bọn sơn tặc trộm cướp. Trừ Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh ra, hai mươi mấy người còn lại đều là được tuyển chọn kĩ càng, cưỡi ngựa bắn cung đều thành thạo, võ công dũng mãnh cộng thêm trang bị cẩn thận, nếu gặp phải tập kích bất ngờ của đám ô hợp bình thường thì hai mươi mấy người bọn họ ngay lập tức giết sạch. Còn nếu gặp phải cường địch cho dù đánh không lại thì cũng bỏ trốn được. Chuyện phiền phức thật sự chính là quan phủ.
Gần ba mươi thanh niên cưỡi ngựa lại tràn đầy khí thế rất dễ bị quan sai kiểm tra. Một khi tra được có binh khí mang theo người thì dù ngươi có nói là mang theo để phòng thân thì đối phương cũng có đầy lí do lừa bịp tống tiền. Nếu bị bọn họ thấy được của cải, vàng bạc thì cũng nói được là cấu kết với người khác thừa lúc loạn mà tập kích đánh cướp.
Nói cho cùng, đối với những thương khách bên ngoài tới, quan sai làm việc luôn không kiêng nể gì hết. Kể cả có công danh trên người cũng không làm cho bọn họ kiêng dè, đem ngươi chôn hoặc trói vào tảng đá quẳng xuống sông thì có trời mới biết ngươi ở chỗ nào.
Nhưng cha của Vương Triệu Tĩnh, Vương Hữu Sơn đã thay bọn họ suy nghĩ rất chu đáo. Không ngờ lại kiếm được danh thiếp của sư gia Tuần phủ Sơn Đông Lý Trường Canh và Quan bố chính Sứ ti tỉnh Sơn Đông Hữu Tham Chánh. Chỉ cần hai tấm thiếp này muốn náo đến công đường quan phủ thì luôn được nể mặt một chút. Dựa vào bản lĩnh của quan sai ở các vùng Sơn Đông mà muốn ngầm hại đoàn người Triệu Tiến thì vốn dĩ là không có khả năng.
Lúc Vương Hữu Sơn xin bái thiếp, mọi người đều vô cùng kinh ngạc. Lần này sĩ tử vào kinh đi thi mỗi khoa đều đến mấy nghìn người, mọi người đều đi như thế. Cho dù trên người có bái thiếp cũng phải đến kinh thành móc nối giao tình. Quãng đường từ Từ Châu đến kinh thành cũng chẳng có gì nguy hiểm cần gì phải chuyện bé xé to chứ. Nhưng dù sao cũng không phải chuyện lớn gì, đàm tiếu một chút là được rồi.
Mọi người tất nhiên không hề nghĩ đến, Vương Hữu Sơn sở dĩ cẩn thận như vậy không phải là vì con trai mình mà là vì Triệu Tiến cùng đồng hành với con trai mình.
Bây giờ vị trí của Triệu Tiến quá lớn. Đi xa như thế nhất định phải tuyệt đối an toàn mới được.
Thực ra trên đường đi cũng không xảy ra chuyện gì. Từ huyện Ngư Đài đến cảnh nội Sơn Đông rồi đến châu Tế Ninh, từ châu Tế Ninh đi châu Đông Bình, đây chính là con đường từ Vân Hà lên phía bắc nhưng quãng đường trong địa phận phủ Duyện Châu khiến bọn Triệu Tiến cảnh giác nhất. Bởi đây là vùng đất trọng yếu của Văn Hương Giáo, tổng đà Văn Hương giáo ở huyện Vận Thành đến bất cứ nơi nào chỉ mất không quá hai ngày cưỡi ngựa.
Bọn Triệu Tiến đều cực kì cảnh giác, thậm chí còn không qua đêm ở thôn trại ven đường và trong thành. Chỉ bỏ ra một số bạc lớn mua thêm lương thực, cỏ khô sau đó dựng lều ngoài trời, sợ bị giáo đồ Văn Hương Giáo đánh lén. Tuy nhiên một đường đều bình an vô sự. Thật thấy ra được mặc kệ là thần phật lão mẫu gì thì tháng giêng cũng đều phải mừng năm mới.
- Nơi này khác hắn với Nam Trực Lệ của chúng ta. Nam Trực Lệ đi dọc theo Vận Hà, vừa tiến vào trong địa phận Bi Châu lại một đường tiến về phía nam, không nói đến vùng Giang Nam, một đường từ Bi Châu đến Dương Châu nơi nơi phồn hoa, đông đúc. Nhưng Sơn Đông này, châu Tế Ninh chỉ sợ còn không bằng cửa sông Thanh Giang và các nơi khác, nơi nơi hoang vu lạnh lẽo, giống như ma quỉ.
Đây là cảm thán của Vương Triệu Tĩnh. Năm đó đi thuyền xuôi nam, tuổi còn nhỏ tất cả đều rất ngây thơ nhưng bây giờ trong lòng đã lưu tâm đến dân sinh rồi.
Chỉ có châu Tế Ninh điểm nút Vận Hà phồn hoa đông đúc, thậm chí còn vượt qua cả những thứ mà một thành trấn điểm nút tào vận nên có. Mà những chỗ khác thoạt nhìn không có gì khác với bãi cỏ hoang chưa được khai hoang ngày đó, tường viện và phòng ốc đổ nát, vài nơi trong bụi cỏ khô còn thấy xương trắng. Thật sự là cảnh tượng ở địa ngục.
Mọi người cũng rất dễ tìm ra nguyên nhân. Lúc xảy ra nạn hạn hán, nạn châu chấu, lưu dân nổi dậy như ong vỡ tổ, nơi nơi đại loạn, đám thân sĩ, địa chủ, phú quí một bộ phận chưa kịp thoát thân, cửa nát nhà tan không cần nhắc đến. Còn có một vài người đã sớm chuyển nhà chạy loạn, trên người có tiền thì đâu cũng là chỗ yên vui. Nơi tốt nhất ở phủ Duyên Châu này hoặc là nói toàn bộ vùng Sơn Đông này thì chắc chắn là châu Tế Ninh này rồi.
Người phú quí đủ loại tầng lớp đều tụ tập về châu Tế Ninh khiến nơi phồn hoa càng thêm phồn hoa, nơi khó khăn cành thêm khó khăn. Đây cũng là việc hợp tình hợp lý.
Lúc qua vùng núi An Dân gặp phải chút rắc rối. Chỗ này cách không xa nơi tụ họp ở Lương Sơn nhưng giống như những nơi vẫn thường hay nhắc đến trong Thủy Hử, địa thế nơi này tương đối phức tạp, nhưng thật sự lại có người xông ra đánh cướp. Chỉ là những người này ở trước mặt mấy người Triệu Tiến thật sự là không đáng nhắc đến. Phóng thẳng ngựa tiến đến thì bọn họ lập tức chạy trốn tán loạn. Nhưng Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh cũng chẳng vì bọn họ chạy trốn mà bỏ qua, phóng ngựa đuổi giết, chém bảy tám người mới trở về.
Đối phó với bọn giặc như thế nếu không hoàn toàn kinh sợ nhất định sau này sẽ càng thêm rắc rối. Không bằng ngay lập tức dùng thủ đoạn sấm sét ngoan độc làm cho kinh sợ miễn cho càng thêm phiền toái.
Cho đến khi tiến vào trong phủ Đông Xương, cảnh tượng bên đường lại biến đổi. Trong vòng ba mươi dặm tiếp giáp phủ Duyện Châu không có gì khác biệt, ra khỏi vùng này thì tất cả trở nên ngay ngắn hơn rất nhiều. Cũng không phải nói vùng trong địa phận phủ Dông Xương phồn hoa giàu có và đông đúc ra sao mà là bên này lại bình thường hơn một chút giống như là một nơi chưa từng trải qua tổn hại.