Lúc trước chưa trở về Từ Châu, Ngưu Kim Bảo cũng không biết Triệu Tự Doanh là gì, nhưng bây giờ y đã biết không ít. Y không ngờ rằng chỉ bằng mấy người trẻ tuổi chưa tới hai mươi này lại tạo nên cục diện lớn như vậy. Ngoại trừ điều này, những chuyện khiến y kinh ngạc cũng không có thiếu. Mấy năm qua y cũng biết người có của cải có thế lực không bao giờ bạc đãi chính mình, có lẽ sẽ không ăn ngon mặc đẹp nhưng chắc chắn cũng ra vẻ danh giá. Nhưng người trẻ tuổi Triệu Tiến này, lẽ ra đang ở cái tuổi xốc nổi, lại không muốn hưởng thụ cái gì, hết sức giản dị.
Hiện giờ thói đời tôn trọng phù hoa, ngay cả chùa miếu đạo quán cũng vậy. Ngưu Kim Bảo đã không nhớ rõ lúc nào mình nhìn thấy người ăn tiêu tiết kiệm nữa, nhất là mấy người tuổi trẻ giàu sang một phương như thế.
Thiên hạ đều biết cửa sông Thanh Giang là nơi phồn hoa, nhưng bọn họ lại ở trong trạch viện giản dị như vậy, ngoại trừ không mưa lọt gió lùa, bên ngoài phòng vệ nghiêm ngặt thì cũng không phải là nơi thần kỳ gì. Triệu Tiến và mấy huynh đệ của hắn rốt cuộc là mưu đồ cái gì.
Vừa đi vừa nghĩ, Ngưu Kim Bảo rất nhanh đã được đưa tới bên trong chính đường. Ngồi ở ghế đầu chính giữa đích thị là Triệu Tiến, bên trái hắn là một người trẻ tuổi dáng vẻ như tú tài, bên phải có một người vóc dáng bé nhỏ đang đứng, còn những người khác đều đứng phía dưới.
Dù y đã nhìn thấy Triệu Tiến và bọn huynh đệ không chỉ một lần, nhưng mỗi lần gặp mặt, Ngưu Kim Bảo đều vì đối phương trẻ tuổi mà kinh ngạc. Tuổi còn trẻ như vậy mà đã ở ngôi trên, ngoại trừ trong hoàng gia và những quý tộc nhiều đời tập ấm ra, người như vậy thật sự hiếm thấy.
Ngưu Kim Bảo nhìn như hào sảng nhưng rất nhiều tiểu tiết chạy không khỏi ánh mắt của y. Ngưu Kim Bảo vẫn còn nhớ rõ những lần trước gặp một đám người Triệu Tiến, đối phương tràn đầy đề phòng. Nhưng lần này gặp mặt lại bất đồng, có người trên mặt mang theo tươi cười, có người ánh mắt rất ôn hòa. Nhìn đến những phản ứng này, Ngưu Kim Bảo không khỏi hơi thả lỏng.
Triệu Tiến đứng dậy từ trên chỗ ngồi, nhìn Ngưu Kim Bảo nói.
- Từ thời khắc này về sau, ngươi đi theo bên cạnh ta, an nguy của ta phải giao cho ngươi rồi.
Ngưu Kim Bảo sửng sốt, y không nghĩ tới Triệu Tiến nói thẳng ra như vậy. Nhưng cùng thời khắc đó, Ngưu Kim Bảo hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, y biết mình sẽ không phải nín nhịn suốt ngày ở cùng những gia đinh đáng chán kia nữa. Y còn có chút chờ mong, Triệu Tự Doanh này thoạt nhìn so với những nhà cường hào lớn khác không có gì bất đồng, nhưng thật ra lại có rất nhiều chỗ không giống nhau, chính mình nếu cùng đi theo, biết đâu được nhìn thấy những thứ trước đây tìm không thấy.
Sửng người một lúc, Ngưu Kim Bảo cũng biết nói vài lời khách sáo, y ôm quyền vái thật sâu, lấy giọng nghiêm nghị nói:
- Xin lão gia yên tâm, nếu có người muốn gây bất lợi cho lão gia, trước hết phải bước qua xác của tại hạ đã.
Triệu Tiến cười gật gật đầu, xoay sang bên cạnh vung tay lên, một gã gia đinh bưng mâm gỗ đi tới. Ngưu Kim Bảo đứng thẳng người nhìn đến, trên mâm gỗ có đoản phủ cùng đoản đao của bản thân, đều đã được lau rửa vô cùng sạch sẽ, ngay cả mảnh vải chỗ cán cầm cũng được thay mới. Triệu Tiến tiến đến cầm mâm gỗ, đưa đến trước người Ngưu Kim Bảo nói.
- Đây là binh khí của ngươi.
Nhìn đoản phủ và đoản đao "mới cáu", Ngưu Kim Bảo trong đầu đột nhiên có một ý nghĩ cổ quái, chỉ cần mình cầm binh khí lên động thủ, như vậy những đầu lĩnh của Triệu Tự Doanh liền xong rồi.
Chẳng qua ý tưởng này chỉ mới lóe lên ở trong đầu Ngưu Kim Bảo, thời điểm Triệu Tiến đem vũ khí đi tới, Ngưu Kim bảo đã cảm giác được tình cảnh trong phòng thay đổi. Y nhìn thấy cánh tay Triệu Tiến căng cứng, nếu như mình có dị động, hắn nhất định sẽ lập tức ném đi mâm gỗ lui về phía sau. Kẻ có vóc dáng nhỏ bên kia sẽ lập tức công kích hạ bàn của mình, mà gã trẻ tuổi dáng vẻ như tú tài kia bất cứ lúc nào cũng có khả năng rút kiếm, còn sẽ vô cùng chuẩn xác đâm về phía cổ họng mình, bởi vì người trẻ tuổi kia nãy giờ vẫn ngắm nhìn về phía bên này. Về phần gã hán tử đen gầy phía sau kia, chỉ sợ lúc này đã móc phi đao ra rồi.
Ngưu Kim Bảo lùi lại phía sau một bước, làm cho bản thân không có cách nào phát lực, khom người nhận lấy mâm gỗ, chừng mực này vẫn là nên nắm chắc.
Sau khi chờ y tiếp nhận mâm gỗ, tình cảnh vi diệu trong phòng mới biến mất không thấy gì nữa. Triệu Tiến cười ngồi trở xuống, Ngưu Kim Bảo không vội vã trang bị binh khí cho mình, chỉ đưa mâm gỗ cho gia đinh, chính mình khoanh tay đứng ở bên cạnh Triệu Tiến.
- Tiểu Dũng, đệ nói cho hắn biết một chút đi.
Triệu Tiến nói với Lưu Dũng bên cạnh. Sau khi Lôi Tài chuyên ở Nam Kinh, Lưu Dũng vẫn luôn chạy tới lui hai bên Từ Châu và cửa sông Thanh Giang.
Lưu Dũng chậm rãi nói.
- Người của chúng ta đi Hà Nam, vừa đi hỏi thăm sự tình về Ngưu Kim Bảo này, thật sự là không ai không biết. Nhưng những thứ truyền đi đều vô cùng kì lạ. Nào là đạo quán làm bậy, Phật tổ phái Kim Cương hạ phàm trừ ác, Ngưu Kim Bảo chính là hóa thân của Kim Cương. Hiện tại tuy rằng quan phủ dán hình cáo thị truy nã, nhưng dân chúng lại lén khắc bài vị để tế bái, có thân sĩ nhà giàu thậm chí còn dựa theo bộ dáng Ngưu Kim Bảo khắc thành pho tượng Kim Cương để ở nhà, mỗi ngày đều hương khói cung phụng
Ngưu Kim Bảo há hốc mồm, vẻ mặt kinh ngạc, y không nghĩ tới sự tình sẽ biến thành như vậy, mà mọi người trong phòng khi nhìn về phía Ngưu Kim Bảo ánh mắt cũng đều thiện ý hơn không ít.
Lưu Dũng nửa đùa nửa thật nói.
- Lão Ngưu, về sau phải làm hộ pháp Kim Cương cho đại ca nhà ta, gió táp mưa sa gì đều phải chặn lại.
- Nhất định, nhất định rồi. Tôi bất quá chỉ là vì các huynh đệ mà báo thù, làm sao, làm sao lại…
Ngưu Kim bảo trả lời có chút không yên lòng, tiếng nói cũng đã trở nên khàn khàn, sau khi nói hai câu, liền cúi đầu, lấy tay lau loạn trên mặt.
Ngưu Kim Bảo lúc giết người nào có nghĩ đến sau này sẽ được dân gian hương khói tế bái. Y vốn dĩ tin Phật niệm kinh, nghe nói có người coi hắn thành Kim Cương, hơn nữa hôm nay vì được thừa nhận thu nạp mà thả lỏng, mặc dù Ngưu Kim Bảo là người quen nhìn gió tanh xương máu, nhất thời cũng vô cùng kích động, không có cách nào khống chế tâm tình.
- Mang theo binh khí, cùng ta đi gặp khách.
Triệu Tiến truyền đến một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài. Ngưu Kim bảo vội vàng vâng dạ. Y luống cuống tay chân thắt lại dây lưng trên người, vỏ đao và kiếm đều giắt ở đằng sau trên dây lưng. Sau khi sửa sang xong xuôi, y liền bước nhanh đuổi theo Triệu Tiến. Lưu Dũng rơi lại đằng sau liếc mắt ra hiệu, Nhiếp Hắc và hai gã hán tử lẳng lặng gật đầu, cũng đi theo ra ngoài.
Bản thân tiêu xài đơn giản, nhưng đãi khách lại không được tuỳ tiện vô lễ, nhất là hôm nay vị khách tới đây lại là Dư nhị công tử của Dư gia Tùng Giang Dư Trí Viễn. Gã tới cũng xê xích không nhiều với tin tức Ngưu Kim Bảo truyền đến cửa sông Thanh Giang.
Bất kể là theo thân phận địa vị, hay là lợi ích đôi bên cùng hưởng, so ra với khách của Triệu Tự Doanh và bọn huynh đệ, Dư Trí Viễn đều không được tính là cái gì cả, nhưng tửu trang Nam Kinh gia kia lại làm cho Dư gia và mọi người tuyệt nhiên khác biệt.
Mặc dù Triệu Tự Doanh không có cùng Dư gia nói rõ ra cái gì, nhưng ở ngoài quan thự của Cẩm Y Vệ mở một tửu trang, có chút tâm cơ dò xét sâu xa đều mơ hồ đoán được. Thế nào thì đây cũng là tội mất đầu soát nhà. Hơn nữa Triệu Tự Doanh ở Giang Bắc coi trời bằng vung, nhưng Dư gia ở Giang Nam nếu muốn sống an ổn thì phải cẩn thận. Đối với bọn họ, việc mở tửu trang này mạo hiểm thật sự quá lớn.
Triệu Tự Doanh lúc ấy nuôi hy vọng cũng không lớn, nếu Dư gia cự tuyệt, bọn họ ở nơi này vẫn còn có thủ đoạn khác, nhưng chưa từng nghĩ tới Dư gia lại ưng thuận ngay tắp lự.
Đồng sinh cộng tử mới thành bằng hữu, hiện tại sau khi song phương đã cùng nhau làm một cuộc mạo hiểm lớn như vậy, giao tình lẽ dĩ nhiên khác trước, Dư Trí Viễn lần này tới Triệu Tự Doanh cũng là vô cùng coi trọng.
Có sắp xếp của Chu Học Trí, khách điếm tốt nhất cửa sông Thanh Giang đã trống không, tiệc rượu cũng an bài ở khách điếm, đầu bếp là người của một thương gia giàu có, muốn nịnh bợ người của Triệu Tự Doanh những tài nguyên đơn giản này liền dễ dàng cống nạp.
Coi trọng thì coi trọng, Triệu Tiến chỉ dẫn Vương Triệu Tĩnh cùng đi sang gặp mặt. Chuyện này lẽ ra Thạch Mãn Cường, Lưu Dũng còn có Chu Học Trí đều nên tham dự vào, nhưng Triệu Tiến còn chưa muốn đối phương giao thiệp quá sâu với Triệu Tự Doanh, hay ít nhất cũng không phải lúc này.
Song phương gặp mặt ở khách điếm, Dư Trí Viễn cười tiếp đón.
- Mong gặp Triệu huynh, gặp được Vương hiền đệ. Huynh và đệ tuy đi thi cùng năm, lại không được gặp mặt ở kinh thành được lấy một lần, thật sự là tiếc nuối.
Tuổi của chàng ta so với Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều lớn hơn, nhưng gã xưng hô thành bề trên cũng không hợp lí. Xưng hô thế này cũng là gã đã suy tính chu toàn.
Trên thư của Vương Hữu Sơn, Triệu Tiến biết được vị Dư nhị công tử này không được trúng khảo, nhưng hắn thực sự không nhìn ra được có chút gì suy sụp trên mặt gã, gã có vẻ thoải mái vô cùng. Nhìn điệu bộ phóng khoáng tự như của Dư Trí Viễn, Triệu Tiến trong lòng cũng có chút cảm thán, chàng công tử này quả là một người cực kì mẫn tiệp, một người phong lưu như vậy, lại rất bướng bỉnh việc tào vận đổi hải vận, tuyệt đối không thỏa hiệp, thấy rõ rằng con người đều có thứ gì đó không buông bỏ được.