Kẻ không biết còn tưởng là có quân báo khẩn cấp, vừa hỏi quân sĩ giữ thành mới biết được là đám người Từ Châu Triệu Tự Doanh kia phải vội vàng vào thành.
- Trong thành an bình vô cùng, đi vào làm chi?
Người dò hỏi lầm bầm như thế.
Lại nói đến buồn cười, sau khi đội nhân mã Triệu Tự Doanh kia kéo chết đám Ngưu Thắng Kiệt ngay trên đường, thành Sơn Dương phủ Hoài An, ngay cả hai bên bờ sông Thanh Giang, trong một lúc dân tình an bình tĩnh lặng, kẻ làm điều phi pháp, làm xằng làm bậy, lưu mạnh, không mau chóng kìm chế, thì phải đi xứ khác, mười mấy người chết kia thật sự rất kinh hãi, ai cũng không muốn giẫm lên vết xe đổ của người trước.
Cái gọi là cảnh thái bình “đêm không cần đóng cửa, không nhặt của rơi trên đường”, mấy ngày nay không ngờ lại xuất hiện trong ngoài thành, chuyện như vậy bá tánh bình dân cảm động sâu sắc, hiển nhiên sẽ ấn tượng tốt với Triệu Tự Doanh, cho nên Triệu Tự Doanh có làm chuyện gì, mọi người cũng thấy là bọn họ có lý do, nhất định là vì dân chúng mà làm.
Khoái mã Triệu Tự Doanh bên này mới vào thành không bao lâu liền nhìn thấy hơn mười Bổ khoái cưỡi ngựa ra khỏi thành, dẫn đầu chính là Tổng bổ đầu Mạnh Siêu.
Trên dưới Ngưu gia đều bị trừng phạt, Triệu Tự Doanh sẽ không gánh vác luôn việc tư hình, sẽ tìm lý do để quan phủ tiếp nhận. Chỉ nói là làm nhiều điều ác, lúc quan phủ tróc nã dân chúng cảm thấy phấn chấn vô cùng bách tính muốn đem mấy ác đồ này đánh chết, quốc pháp không tha thứ được, tình lý đều đầy đủ. Việc này quan phủ trình công văn lên cấp trên kể lại vạch rõ tội trạng ra, nhưng sự tình làm xong, quan phủ bên này cũng cần có người gánh vác, Lưu trưởng khoái mưu ma chước quỷ tất nhiên không bằng lòng gánh vác lấy.
Tuy nói là chuyện tróc nã lùng bắt đám người Ngưu gia gây họa đã sớm làm xong, chính là để cho bọn Bổ khoái gánh lấy công trạng này, đối với bên ngoài là vinh dự vang dội, nhưng vụ án vẫn chưa xong, không biết khi nào Ngưu gia lại tới trả thù, ai dám gánh lấy công trạng này, chẳng phải là tự tìm phiền toái sao. Lưu trưởng khoái là hạng người lươn lẹo như vậy, tất nhiên sẽ không chịu thua lỗ keo này.
Nếu như lúc trước, cũng không có ai tranh giành cùng y, nhưng lần này khác biệt rồi. Bổ khoái Mạnh Siêu gánh lấy công lao này, công lớn như vậy hiển nhiên phải có thưởng, Lưu trưởng khoái tầm thường không có chí khí như thế sao có khả năng ngồi vào chỗ này, dành cho người có công vượt qua Lưu trưởng khoái như Mạnh Siêu cũng là tự nhiên, bây giờ trên dưới đều gọi là Mạnh trưởng khoái rồi.
Chẳng biết tại sao lại chịu thiệt như vậy, Lưu trưởng khoái dĩ nhiên không muốn, người già dặn trong chốn nha môn như y ở trong chợ búa có quen biết đều rất rắc rối khó gỡ, người này ngay cả quan tri huyện cũng không làm gì được, như thế sao nhận quả đắng được. Nhưng buổi sáng mới vừa la lối khóc lóc thì buổi chiều đã bị bỏ tù, ăn hối lộ trái vương pháp, cấu kết với loạn đảng, giặc cướp, mấy tội danh như thế chụp ở trên đầu, đời này không cần phải đi ra khỏi lao ngục nữa rồi.
Mạnh Siêu dẫn tất cả Bổ khoái đi đến cửa sông Thanh Giang, tới chỗ cửa tiệm mà đêm qua đội nhân mã Triệu Tự Doanh đã đột nhập, bộ dạng trong cửa tiệm thực khó nói, bọn Bổ khoái ở lại trong này không bao lâu liền vội vàng trở về thành tập hợp người quay lại.
Không bao lâu thì có tin tức truyền tới rồi, nói là cửa tiệm nào đó ở cửa sông Thanh Giang là hang ổ của bọn “giặc Oa”, hàng hóa bán ở đó đều là tang vật cướp được trên biển, còn mua các loại đồ tiếp tế đi buôn bán trên biển.
Tuy nói rằng vào giữa những năm Long Khánh đã bãi bỏ lệnh cấm cảng biển, nhưng “Thông đồng giặc Oa” này vẫn là tội lớn như trước, theo lệ cũ dính dáng tới sẽ bị xử chém đầu, phải biết rằng trong thời Đại Minh “Giặc Oa” này không chỉ riêng bọn cướp biển từ Oa quốc tới, ngay cả chúa biển Đại Minh, mấy người Pháp tóc đỏ cũng tính ở trong đó.
Nếu như cửa tiệm này thực thông đồng với bọn hải tặc, vậy thì một người cũng không thoát được rồi, hơn nữa còn có nhân chứng vật chứng ở đây, không riêng gì khẩu cung của chưởng quỹ với bọn tiểu nhị trong tiệm, còn có hàng hóa cướp được trên biển kia làm vật chứng. Đêm qua Triệu Tự Doanh tập kích đã khiến hơn trăm người khai nhận tội rồi, những người này đều là thuộc hạ của hải tặc Ngưu Nhị Ngưu Tam, lưu lại cửa sông Thanh Giang để xem xét tình hình nơi này.
Tiếp như thế, Ngưu gia thông đồng với giặc Oa cấu kết hải tặc thực là tội lớn, từng chuyện ác ôn, đại án từng làm ở cửa sông Thanh Giang cũng đều là thực, từng mạng người, từng tội lỗi đều vác lên trên người rồi, mỗi người bị bắt đúng là chỉ còn con đường chết, dính dáng đến Ngưu nhị Ngưu tam bên ngoài cũng xem thành trọng phạm bị truy nã.
Thoáng chốc bắt hơn trăm tên hải tặc, làm nội ứng của hải tặc giặc Oa ở cửa sông Thanh Giang, hơn hai trăm cái đầu, bên trong nha môn các cấp còn có hình cáo thị truy nã trọng phạm, công lao này thực không nhỏ, Mạnh Siêu liền được đề bạt làm Tổng bộ đầu cũng được coi là bạc đãi rồi,. Mỗi cấp bậc công trạng đều có trọng thưởng, ngay cả Tri phủ, Tri huyện được Lại bộ đánh giá đều thêm vào được một số khoản.
Công lớn như thế, lại là án đã lập chắc như đinh đóng thuyền, các nha môn đều rất khiêm tốn, dù cho Lưu trưởng khoái tiền nhiệm đang ở trong đại lao nhưng cũng không phải chịu khổ, không những có gian phòng giam nhốt riêng hết sức sạch sẽ, mà thậm chí còn có rượu thịt.
Sở dĩ như vậy là bởi vì Ngưu Nhị Ngưu Tam đang còn ở bên ngoài, hơn vạn bộ hạ kia là khoác lác, nhưng chết bị thương hơn trăm, hẳn là vẫn giữ lại nguyên khí, không đến mức sụp đổ hẳn. Nói cách khác là bất cứ lúc nào cũng có khả năng đến cửa sông Thanh Giang này để trả thù. Mọi người ở cửa sông Thanh Giang cái gì không biết, nhưng lại biết rõ Ngưu Nhị Ngưu Tam ở trên biển chịu nhiều đau thương. Đã không có khả năng có con nối dõi, cho nên Ngưu Thắng Kiệt mới được coi trọng như vậy, lần này ở trước mặt mọi người kéo chết Ngưu Thắng Kiệt, đây đích thực là mối huyết hải thâm thù, thua thiệt một lần, Ngưu gia nhất định sẽ không buông tha.
Nếu như Ngưu gia sẽ không buông tha, mấy trăm người trong tay Ngưu gia lại có mấy trăm kẻ vong mạng trên biển thì chuyện này khẳng định còn lặp lại, mọi người vẫn là trước hết đừng vội biểu hiện gì, đám dân chúng cao hứng như vậy là bởi vì bọn họ không biết cái gì cả, cái ghế này của mọi người, có đáng là cọng lông gì đâu?
Tất cả mọi người đều có ý niệm này trong đầu, ngay cả chức Tổng bổ đầu này của Mạnh Siêu cũng được gán lên cho có, bọn Bổ khoái không nghe theo, bọn sai dịch không sai khiến được, Lại Mục bên trên càng là không động đậy tìm rắc rối.
Chỉ có điều, Mạnh Siêu khó chịu cũng chỉ kéo dài ba ngày thôi, ngày đầu tháng tám hôm nay, hơn mười người đầu mục sai dịch rất có lai lịch đã bị bắt tới trước cửa Bổ phòng, mười mấy người này tự cảm thấy là lão thâm niên, sau lưng lại có chỗ dựa, vốn dĩ không thèm nhìn tới Mạnh Siêu, thậm chí khi giáp mặt còn châm biếm. Lúc ấy Mạnh Siêu cũng không tức giận phát tiết gì, càng khiến cho trên dưới nghĩ rằng y là yếu đuối nhu nhược dễ bắt nạt, khiến mọi người thêm khinh thường thậm tệ.
Nhưng bây giờ mấy tên đầu mục ấy miệng mũi đổ đầy máu, trên mặt trên tay đều là máu bầm, cứ ngoan ngoãn như vậy mà quỳ trước cửa, cách một hồi là hô một tiếng.
- Mạnh đại gia, chúng tiểu nhanh sai rôi.
Sau đó đồng loạt dập đầu xuống, dẫn tới thật nhiều người nhàn rỗi vây quanh xem.
Ở bên trong Bổ Phòng, trên mặt các Bổ khoái cầm lương hưởng của quan phủ kia đều cười giả lả, mọi người vây quanh Mạnh Siêu nịnh hót, thật khiến cho Mạnh Siêu không biết nên làm thế nào. Y ở trong thành ngoài thành đều có tai mắt của mình, tất nhiên hiểu rõ đây hết thảy là vì sao, trong nhà mấy Bổ khoái ác mồm ác miệng đều bị đập phá sạch, ngay cả con cái cũng bị bắt tới hãng xe Vân Sơn bên đó “học nghệ”. Về phần những đầu mục sai dịch bên ngoài này, mới đầu buổi tối hôm qua đã bị người đánh mấy lần, còn có hai nhà thậm chí là bị phóng hỏa, trước đó mọi người đều bị bắt ra ngoài.
Đám người Từ Châu này làm việc quả thực gọn gàng, mọi người rốt cục cũng hiểu được, vị này bỗng nhiên được đưa lên làm Tổng bổ Đầu quả nhiên là đã tìm được núi lớn để dựa, hơn nữa núi lớn này còn bằng lòng hạ thủ để ủng hộ. Càng khiến cho mọi người phiền lòng chính là bất kể là Mạnh Siêu hay những người Từ Châu đó đều rất được lòng dân chúng, ngay cả bọn thân sĩ cung nguyện ý ủng hộ, bởi vậy thì càng khó lay động.
- Hãy đợi đấy, cũng không biết ngang ngược cái gì, khuôn phép vai vế cũng không nói, nhiều thúc bá mà cứ đánh như vậy?
- Nhảy nhót không được vài ngày. Không cần phải nói, Triệu Tiến kia cùng bọn thủ hạ đều trở về Từ Châu hết, nghĩ cũng biết đây là chỗ của lão đại trốn trên biển.
Triệu Tiến rời đi vào ngày mồng bốn tháng tám, Thạch Mãn Cường thì ở lại, đội nhân mã của y và Lưu Dũng hộ tống suốt đường về, sức mạnh còn lại ở sông Thanh Giang không hề suy yếu chút nào, cho nên những người này cũng dám âm thầm nhắc tới miệng người này qua miệng người nọ mà thôi,.
- Lý Vĩnh Phương, ta rủa tổ tông mười tám đời của ngươi, ngươi tự mình đầu hàng Thát Tử, còn muốn lão tử đây chết với ngươi, thật là nằm mơ giữa ban ngày.
Một gã đại hán mặc áo giáp chửi ầm lên, bên cạnh có hơn trăm tên hán tử ăn mặc như quân Minh hộ vệ, trên thân mỗi người đều bị thương, vết máu loang lổ khắp người, hơn nữa xung quanh trăm người này không nhìn thấy tên lính nào rồi.