Ba Âm hít một hơi thật sau, nhẹ nhàng cầm lên cung tiễn trên đài gỗ, một vùng lớn như thế, chỉ có Vân Sơn võ quán là có treo một cái đèn lồng, những nơi khác đều là một mảnh tối đen. Ba Âm nhớ rõ bên trên có dặn dò, nếu thật có người đến, thả bọn họ vào trong, hết thảy đều nghe hiệu lệnh mà làm, nếu như kinh động tặc nhân sớm, vậy thì phải bị trọng phạt.
Tiếng bước chân rất nhỏ ấy lớn dần, trừ điều đó Ba Âm còn nghe được xung quanh có một số động tĩnh nhỏ, y biết rằng đồng bọn của y đã phác giác, hơn nữa còn sửa soạn kỹ càng.
Ba Âm cẩn thận nằm xuống, cũng may vóc người y không được tính là cao, cái đài gỗ này so với y không tính là chật hẹp.
- Trèo tường vào gặp người liền giết, sau đó hãy phóng hỏa đốt đi.
- Nghe được tiếng chiêng liền đi, đừng động tới tiền bạc và nữ nhân.
Nghe được âm thanh bên dưới được ép tới rất nhỏ, bất quá vẫn rất ồn ào rất loạn, có người còn nghiến răng chửi, có người giáo huấn.
Nếu như là Triệu Tự Doanh đi tập kích, sẽ không ầm ĩ như vậy, mệnh lệnh truyền xuống ai dám phạm vào liền bị quân pháp xử tử, hơn nữa sau lưng cũng không có gì chiếu cố, Ba Âm nghĩ đến như thế.
Thật ra bọn giặc đi tập kích đêm phía dưới làm không coi là kém, nếu như Triệu Tự Doanh bên này một chút phòng bị cũng không có, bọn chúng cứ như thế mò đến, sẽ không có bất cứ kẻ nào phát giác.
Chỗ Ba Âm đang ở là con đường thứ hai, chỉ có chim bay mới sẽ nhìn xuống hết khu vực này, cũng không có ai còn kịp đi một vòng nơi này trước khí Triệu Tự Doanh phong tỏa, cho nên bọn chúng không biết ba con đường xung quanh võ quán Vân Sơn cùng mấy phòng ốc đã xây dựng lại. Thành ra lấy Vân Sơn võ quán làm tâm, từng tầng một mở rộng khu phòng ốc ra ngoài, lại nói tới, ngay cả đường phố và nhà cửa hai bên đường cũng là “thành lũy”, võ quán Vân Sơn chính là “nội thành”.
Bỗng nhiên nghe được một tiếng huýt sáo bén nhọn, trong viện đang an tĩnh lập tức có người động đậy, từng cái đèn lồng bị che vải đen được tháo xuống, dùng những vây gậy trúc thô cao treo lên, từng cây đuốc được đốt lên, cắm ở mọi nơi đầu tường, không lâu sau tất cả các con đường đều sáng rực.
Khi Ba Âm huýt sáo vang lên liền híp mắt lại, phút chốc ngắn ngủi đã quen với thay đổi sáng tối, sau đó lập tức đứng dậy giương cung lên, y nhìn thấy đám người luống cuống chen lấn trên phố, ở khoảng cách này chưa từng có đạo lý bắn không trúng.
Trên đường phố cũng hơn một trăm người, ai nấy đều mặc quần áo giả trang, cơ thể nhỏ bé ngăm đen, rất nhiều người đi chân trần, bởi vì đường phố rộng rãi, đội ngũ bọn chúng kéo vô cùng dài. Lúc tiến vào bốn phía đều an tĩnh, trong lúc bất chợt ánh đèn sáng choang, mỗi người đều chưa kịp hiểu rõ, bị chiếu sáng qua, rất nhiều người nhất thời cái gì cũng không thấy rõ.
- Có mai phục.
- Nhanh.
Có người hét lớn như vậy, sau đó liền là tiếng kêu thảm thay thế.
Mấy chục cung thủ ở đầu tường và trên nóc nhà, bắn tên từ trên cao xuống. Ngoại trừ lối vào trước và sau con đường, cửa sân hai bên đều bị phong kín, vốn rằng không có chỗ để trốn. Dối với bọn cung thủ thậm chí không cần ngắm bắn, chỉ cần mở căng cung để cho mũi tên bay ra thì được rồi.
Tiếng rít trùng điệp vang lên, hai đợt mưa tên rất nhanh đã vãi ra, đám người lén lút tập kích trở tay không kịp này cuối cùng cũng làm quen được với ánh lửa trong đêm, cũng kịp có cử động nhưng vốn rằng là không có chỗ để trốn, cách duy nhất là trèo tường đánh hạ bọn cung thủ này, hoặc là tự chờ chết. Có người bắt đầu hô to, muốn ngăn cái dòng hỗn loạn này lại.
Đợi đám người lén tập kích này bắt đầu thét lên, thật vất vả mới ổn định được chút ít, nhưng nghe được hai tiếng chiêng vang lên, đây càng làm cho bọn họ hỗn loạn một hồi.
- Lúc này làm sao trốn chạy, chẳng có cách nào rút lui.
- Đây không phải là tiếng chiêng của chúng ta.
- Ngừng cung tiễn.
Tiếng chiêng vang lên, bọn cung thủ của Triệu Tự Doanh đều dừng lại, kẻ ở đầu tường cũng hạ xuống, lại có tiếng chiêng có nhịp vang lên.
- Có người, hai đầu đường có người.
Cung tiễn dừng lại, đám người tập kích này như được đại xá, vẫn cho là mình chạy được, nhưng lập tức nhận ra ra hai đầu đường đã chặn đầy người, xếp hàng đứng đông nghẹt. Hai bên gần như là dán vào vách tường đi vào, người phía trước phía sau đều cầm trường mâu, nửa người trên mặc giáp, nhìn phản quang như là giápsắt, đây rốt cục là đầm rồng hang hổ gì. Bọn lục Lâm dùng binh khí chém giết, làm sao lại dùng tới trường mâu áo giáp chứ.
- Tiến lên.
Bên ngoài có người ra lệnh.
Đội ngũ hai bên người mặc áo giáp, tay cầm trường mâu hô một tiếng, bắt đầu nhằm bên trong áp tới, trường mâu để nằm ngang, cất bước tiến lên.
Đồng bọn trúng tên chết bên cạnh, hai bên là trường mâu kẻ địch, chạy hướng bên kia, trèo tường nhảy tưởng, cũng chỉ có con đường này, nhưng còn đi lên được sao? Trên đầu tường khẳng định là có người đang chờ.
Có người gân cổ rống to.
- Huynh đệ, liều mạng cùng đám người Từ Châu này.
Những người tập kích này thật là có dũng khí liều mạng, có người hô, có người hưởng ứng, rất nhanh liền tụ tập qua một bên, giơ binh khí xông tới, điên cuồng hô loạn lên, đôi mắt nhuộm đỏ, giẫm đạp lên đồng bọn bị thương chết, còn có người bị máu tươi bắn đến, cả người toàn máu đỏ, nhìn thật khiến cho người ta kinh hãi cực kỳ. Bình thường nếu nhìn thấy bộ dạng liều mạng như vậy thì tám chín phần sẽ nhượng bộ ba phần, mọi người dùng binh khí vì phải giết chết đối phương bên kia, nhưng điều kiện tiên quyết là phải bảo vệ tính mạng chính mình, cần gì cùng chết chung như vậy?
Nhưng người trẻ tuổi mặc giáp cầm mâu hai bên rất lặng lẽ, rất bình tĩnh, nhìn giống như không biết một đám người liều mạng đang xông về phía bọn họ, thậm chí không biết đây là một trường chém giết sống chết với nhau, bọn họ không có ý nhượng bộ một chút nào, trường mâu trong tay bọn họ không hề run sợ một chút nào, vẫn thẳng tắm chĩa về phía trước. Kẻ đầu tiên hoảng loạn chính là bọn tập kích., Trường mâu đối phương không ngừng đưa tới, bản thân phải làm sao, chẳng lẽ lấy cứng đối cứng xông vào, đao phía mình không đến bốn thước sao quyết đấu cùng trường mâu mười thước của đối phương, xông lên chỉ có chết, chẳng lẽ lăn phía dưới chém chân, hay là vẫn nên trèo lên hai bên tường.
Có người thực sự là trốn tránh không khỏi, liền bị mũi thương cứng như thế đâm vào, quần áo mỏng manh ngăn không được mũi thương sắc bén, máu thịt ngay lập tức bị đâm thủng. Cũng có người tay chân nhanh nhẹn, đến trước người, ngay tại chỗ lăn qua, mới lăn vào dưới trường mâu hàng thứ nhất liền bị hàng trường mâu phía sau đâm xuống, đâm xuyên thẳng qua, tiếng kêu này rất thảm thiết. Có người dùng miệng cắn thân đao, xoay người muốn trèo lên tường, mới lên đầu tường đã có người cầm đao chém xuống, kêu thảm rồi rơi xuống. Mới đầu bị mưa tên bắn chết, tới bây giờ từng người một bị đâm chết, chém chết, không có đường trốn, xác chết khắp mọi nơi, đập vào mắt tất cả đều là người chết, chóp mũi lượn lờ đều là mùi máu tanh.
Đến bây giờ chỉ còn lại một lối thoát, cái gì dũng cảm liều mạng đều tan thành mây khói, kẻ may mắn chưa chết, quỳ ngay trên mặt đất, dập đầu cầu xin tha mạng.