Triệu Tiến ho khan mấy tiếng, hiện giờ Hoàng Hà này quả thật không cần lo lắng quá nhiều. Hằng năm đại hạn, nước Hoàng Hà vô cùng ít ỏi, Hoàng Hà ngập lụt thật đúng là không cần lo lắng.
Nói tới đây, tình cảnh trên bàn cơm đã trở nên tốt hơn không ít, nhưng trong lòng Triệu Tiến lại không mấy thoải mái, không hiểu ra sao, hắn cảm giác được phụ thân của mình quả thật già rồi.
Lúc phu thuê ở riêng một chỗ, Từ Trân Trân nói với Triệu Tiến.
- Cha và mẹ nói thầm với nhau mấy lần. Nói phu quân chàng hiện giờ chuyện phải làm nhiều lắm. Bảo cha uống ít đi chút rượu, thừa lúc còn chưa già tới mức không nhúc nhích nổi nữa giúp đỡ nhiều cho phu quân bên này một chút. Cha hiện giờ chỉ có cơm chiều mới uống rượu, một lần không quá hai lạng.
Tai mắt của nàng rất đông gió thổi cỏ lay trong nhà cũng không che giấu được nàng.
Triệu Tiến kể lại rõ ràng an bài ở cửa sông Thanh Giang cho Từ Trân Trân nghe.
- Điều nàng nói lòng dân của cửa sông Thanh Giang, hiện giờ đã nắm được trong tay. Khắp chốn bên đó chỉ vì ngân lượng chuyện không dính tới mình cũng đều chẳng dây vào. Không có Ngưu Thắng Kiệt này còn sẽ có Mã Thắng Kiệt. Cho dù Mạnh Siêu kia không ra mặt, chúng ta cũng sẽ đích thân tới quản. Một lần giơ tay lòng dân đã định rồi.
Từ Trân Trân vừa nhìn vú em dỗ con nhỏ vừa nhắc nhở.
- Phu quân cũng không nên khinh thường, chuyện này đầu mối còn chưa được rõ.
- Không cần lo lắng. Người Ngưu gia dám đi cửa sông Thanh Giang, đi bao nhiêu lưu lại bấy nhiêu.
Triệu Tiến lúc nói lời này ánh mắt nhìn vú em dỗ con nhỏ bên đó. Vú em cúi đầu làm việc của mình dường như cái gì cũng không nghe thấy.
Vú em này mỗi tháng tiền công nhận được gấp năm lần nhà khác, tuy nhiên cũng trả giá phải ở trong trạch viện Triệu gia hai năm, hai năm đó không được ra ngoài. Cũng may vú em này trước lúc vào đây mới góa bụa một tháng, trong nhà có hai con gái không lớn, lại không bằng lòng tái giá, ngay lập tức được chiêu mộ vào.
Mới đầu còn có người khuyên Từ Trân Trân, nói người như thế không cát lợi, chớ để đụng tới quý thể của tiểu thư và phu nhân. Song Từ Trân Trân không có lý tới, trước mắt đối với nàng, tìm được người yên tâm lại biết hầu hạ trẻ con cũng chỉ có người này.
Bởi vì bị nhốt ở trong nhà không ra ngoài được cho nên không cần lo lắng tiết lộ bí mật vân vân. Phu thê nhà khác nói chút chuyện nhà, còn chuyện Triệu Tiến và Từ Trân Trân nói đều là việc công, nội viện quả thật là trọng địa.
Triệu Tiến cũng biết kỹ càng vú em này chẳng qua đề phòng đã thành thói quen.
Triệu Tiến cười nói.
- Kẻ chủ sự Ngưu gia đều ở trên biển, phải sau khi trung thu mới sẽ quay về. Tới lúc đó thì một đòn dứt tuyệt hậu hoạn.
Ngưu gia có trăm ngàn con thuyền, trên vạn bộ hạ, cái này tất nhiên không có khả năng, nhưng ngàn người, mấy chục con thuyền là có đấy. Thực lực như thế cũng đủ khiến cho rất nhiều người trong giang hồ cửa sông Thanh Giang bó tay rồi. Vả lại tất cả không biết rõ chính là, chiêu số kiếm tiền của Ngưu gia có hai con đường, trừ chuyện bọn chúa biển nên làm, còn lại chính là thủ tiêu tang vật ở cửa sông Thanh Giang.
Trên biển làm kế sinh nhai không vốn liếng, ngân lượng cướp được thì dễ xử, hàng hóa vân vân cũng phải đổi thành tiền tài bằng không chất đống để mục nát, chẳng khác nào làm không công. Ngưu gia không biết lúc nào nảy sinh ra cái ý nghĩ buôn bán đó. Căn tiệm ở cửa sông Thanh Giang kia rất đỗi bình thường, không chỉ có thủ tiêu chiến lợi phẩm của chính Ngưu gia, còn tang vật nhà khác, Ngưu gia bỏ ra giá thấp thu mua bỏ ở chỗ cửa sông Thanh Giang kiếm chút tiền chênh lệch.
Chỗ cửa sông Thanh Giang vạn thương nhân tụ hợp, hằng ngày hàng hóa xuôi nam ngược bắc không đếm xuể vốn dĩ không ai để mắt tới những tang vật đó, giá thấp hơn trong chợ một chút rất dễ dàng đã chuyền tay.
Cũng chính là bởi vì như vậy, Ngưu gia mới hàng năm có hơn trăm gã thích chém giết ở chỗ cửa sông Thanh Giang này. Bởi vì cửa tiệm này can hệ quá lớn, hàng hóa ra vào đều phải nhìn kỹ bằng không Ngưu Thắng Kiệt kia tuy rằng thân thể quý giá nhưng cũng không đáng dùng trăm mười gã thích chém giết hằng năm ở nơi này.
Ngưu gia còn có một việc đánh bừa mà trúng, trăm mười tên thích chém giết này của chúng bởi vì phải thay phiên với người trên biển, ở nơi đó không thiếu cá tươi, đồ ăn mặn bao nhiêu cũng có, đây bảo đảm không bị hoa mắt trong đêm. Không giống nhiều người mù đêm nơi khác, trăm mười gã này thường thừa dịp ban đêm ra ngoài động thủ, nhiều thêm một phần ưu thế và uy hiếp so với nhà khác.
Che chở Ngưu Thắng Kiệt cũng có chỗ tốt khác, uy danh lớn tất nhiên không có người dám trêu chọc, ai dám chạm tới cửa tiệm thủ tiêu tang vật kia lộ ra tên tuổi thật rất là hảo dụng. Chốn cửa sông Thanh Giang nhiều chỗ phát tài như thế, ai cũng sẽ không trông thấy rắc rối không buông bỏ.
Cửa tiệm tuy rằng bí mật, lần này lại không giấu diếm được, Ngưu Thắng Kiệt bị kéo từ sống thành chết ở trên đường, người chủ sự trong cửa tiệm lúc này phái người ra muốn trả thù, bằng không hai vị lão gia của Ngưu gia sẽ không tha cho mình.
Những hải tặc này xuất thân tặc phỉ tuy rằng ai nấy vong mạng khát máu, nhưng chém giết vốn dĩ không phải đối thủ của Triệu Tự Doanh, sau khi bắt được khổ hình ép hỏi, từng tầng một dặn dò ra ngoài, ban đêm bị dò tới tận gốc rễ ai cũng không có chạy thoát, ngay cả tin tức cảng Cáp Lỵ trấn Miếu Loan bên đó cũng rõ ràng rành mạch.
Lúc mới có con gái, Từ Trân Trân trừ thân thể suy nhược, tinh thần cũng rất kém, mặc dù Triệu Tiến rất thành thực nói nam nữ đều giống nhau, nhưng trong thực tại đứa bé này là trai hay gái khác biệt vô cùng lớn. Nói thể xác tinh thần đều mệt mỏi, sắp gần như sụp đổ cũng không đủ, chân chính khiến cho nàng khôi phục lại chính là đoạn mấy ngày Triệu Tiến đi cửa sông Thanh Giang người ngoài đều truyền tới Triệu Tiến xây nhà giấu người đẹp bên đó, nhưng Từ Trân Trân lại biết không phải như thế.
Phu thuê hai người không ngừng thư từ qua lại, không ngừng thăm hỏi và thảo luận khiến cho Từ Trân Trân khôi phục rất nhanh, song tinh thần và thân thể mệt mỏi vẫn phải chầm chậm dưỡng mới được.
Sau khi chuyện phiếm vài câu Từ Trân Trân uống vào chén thuốc bổ, tự mình tựa người vào đầu giường, nhẹ giọng khẽ khàng nói.
- Tuổi tác huynh muội Mạnh gia cũng không nhỏ. Chí Kỳ học võ với cha. Tử Kỳ cũng không nên xuất đầu lộ diện. Phu quân sớm chút có an bài mới được. Hai huynh muội ấy đều là người yên lòng được. Nếu như Chí Kỳ đi theo chỗ phu quân chàng, Tử Kỳ nha đầu kia trổ mã cũng khá xinh tươi. Ý của mẹ cũng giống như thiếp đây. Phu quân chàng thường xuyên ở bên ngoài, bên cạnh không người hầu hạ.
Triệu Tiến buồn bực cắt ngang.
- Thì giờ không còn sớm nữa, nghỉ ngơi sớm đi.
Phu thê hai người nằm ở trên giường, nôi con gái đung đưa sát ở một bên, nằm ngủ rất ngon.
- Tiểu Phượng đúng thật là giống chàng. Thân thể khỏe mạnh, còn chưa được trăm ngày tuổi cũng không ầm ĩ. Ăn no thì ngủ, ngủ dậy cũng không khóc, trợn trừng mắt nhìn loạn khắp nơi.
Mẫu thân nói tới con gái, trong giọng điệu tràn đầy hạnh phúc.