Thân cao tay dài, mau lẹ cương mãnh, chiêu số đơn giản lại cực kỳ hữu hiệu. Đoản thích kia mắt thấy đã sắp đâm tới Ngưu Kim Bảo cử động cả người thích khách ngưng trệ, mềm nhũn té nhào xuống đất. Một quyền của Ngưu Kim Bảo đánh nát hầu kết của y, bởi vì sức mạnh quá lớn, ngay cả xương cổ cũng bị đánh gãy.
Mặc kệ vẫn là tay không nhưng gã không có đi nhặt binh khí, chỉ che ở trước người Triệu Tiến, vô cùng cảnh giác nhìn khắp bốn phía.
Trong lúc luống cuống, cử chỉ đầu tiên của mọi người chính là hộ vệ Triệu Tiến. Dư Trí Viễn né ra bên ngoài, cũng may thích khách cũng không có đi để ý tới gã, gã bị ngâm nửa mình nước, nửa mình cát, hiện giờ cả đầu đầy bùn đất, vô cùng nhếch nhác. Lúc này thần hồn hơi định, kịp tỉnh táo chút đỉnh nhìn một đám người vây quanh Triệu Tiến, Dư Trí Viễn theo đó cũng muốn nhích tới gần. Vừa đi tới trước lại bị Ngưu Kim Bảo không chút khách khí đẩy một cái, không kịp phòng bị lảo đảo mấy bước ngồi luôn xuống đất.
Trong chốc lát ngắn ngủi, ba người mất mạng trước mặt Ngưu Kim Bảo. Tráng hán cao lớn này không khỏi quá dũng mãnh gan dạ. Thích khách xông tới kế tiếp cũng bị dọa sợ đứng sững nhìn đồng bọn trước mặt nằm rạp trên đất, người này thối lui hai bước, nhìn như muốn chạy. Lúc này Triệu Tiến đã lách mình ra khỏi sau lưng Ngưu Kim Bảo.
Gã thích khách còn lại kia không ngờ ngừng lại sau đó gầm rú xông tới, miệng hét to lên.
- Yêu nghiệt chịu chết.
Triệu Tiến chỉ nói một câu.
- Để người sống.
Tiếng xương vỡ kinh người, thích khách kia kêu thảm một tiếng, tay cầm đao đã bị bẻ gãy, không chờ y còn có cử chỉ tiếp theo, Ngưu Kim Bảo đã bóp chặt hàm của y, khớp xương cánh tay cũng bị trật khớp.
Đường phố bên này đã an tĩnh trở lại, có người đi cứu hỏa nhưng bọn nội vệ và thân vệ đã bắt đầu phong kín hoàn toàn, tất cả trừ người của Triệu Tự Doanh đều bị ra lệnh bắt buộc quỳ trên đất, hơi có chút loạn động đao thương đã chĩa sang.
Triệu Tiến đi ra, vỗ bả vai Ngưu Kim Bảo cười hỏi.
- Ngươi chẳng qua chỉ là giang hồ huyện thành sao biết thủ đoạn giết người như thế?
Ngưu Kim Bảo thanh âm buồn bực trả lời một câu.
- Lúc ấy ở trong chùa cần dùng tới.
Triệu Tiến cười không có hỏi nữa, chỉ là nghĩ tầm mắt phụ thân mình thật đúng là rất cao, người tuyển sang đây quả thật không tầm thường. Triệu Tiến đi thẳng tới trước mặt Dư Trí Viễn, dìu đỡ Dư nhị công tử đứng dậy. Chàng ta ngược lại không có bởi vì đẩy ngã mà tức giận, ngược lại tán thưởng một câu.
- Hảo hộ vệ.
Lưu Dũng lớn tiếng ra lệnh.
- An bài người lên nóc nhà, leo chỗ cao, nhìn thử có cung thủ ở chỗ cao hay không. Ở đây chỉ lưu lại mười lăm người là đủ rồi, người còn lại đi cứu hỏa đi giới bị.
Người xung quanh ầm ầm nghe lệnh, Vương Triệu Tĩnh lại không có nhúc nhích chỉ ở nơi đó đặt đè trên cán kiếm yên điềm tĩnh trông chừng bốn phía.
Dư Trí Viễn dùng tay phủi bùn đất ở vạt áo dài xuống, nhưng máu nước trộn lẫn bùn cát dính lên, chỉ còn cách đi giặt giũ mới họa may sạch sẽ nổi. Dư Trí Viễn dĩ nhiên không để ý mắt tới đứng ở nơi đó cười nói.
- Chỗ Triệu Tự Doanh đã thành khuôn phép, đổi lại nơi khác thì không xong rồi. Hiện giờ hận không được cùng tất cả mọi người ở bên cạnh Triệu huynh. Người động thủ lần này Triệu huynh biết được là phía nào không?
Gã điềm tĩnh tự như chuyện trò vui vẻ, thật sự khiến cho Triệu Tiến và bọn huynh đệ có chút tán thưởng. Khen ngợi của Dư Trí Viễn cũng không phải không có nguyên cớ. Ám sát vừa qua khỏi Lưu Dũng chẳng những không triệu tập thêm nhiều người, ngược lại điều phái chia người đi cứu hỏa cứu người. Mặc dù đây mới là cách làm xử trí hợp lẽ nhất, nhưng có đôi lúc hợp lẽ nhất chưa chắc là thích hợp nhất, nhưng trên dưới Triệu Tiến đều cảm thấy dĩ nhiên phải vậy. Lưu Dũng cũng không có ý nghĩ khác, Triệu Tiến và người khác cũng không có trách cứ, đây đã đáng được coi trọng.
Đối với câu hỏi của Dư Trí Viễn, Triệu Tiến thở khì một tiếng lạnh lùng nói.
- Hô hoán yêu nghiệt. Sau lời đó, đệ đoán sơ qua được phía nào rồi.
Nói xong lời này, Triệu Tiến xoay người nói với Lưu Dũng.
- Tra khảo, xem thử hỏi ra được cái gì.
Lưu Dũng bên đó liền đáp một tiếng. Đám người Nhiếp Hắc sắc mặt cũng khó coi, bọn họ gánh vác hộ vệ và truy lùng tình báo của Triệu Tiến, kết cuộc vẫn là để cho người bố trí cục diện mai phục, nếu như không phải Ngưu Kim Bảo uy mãnh, lần này có lẽ thật đúng là xảy ra sơ xuất, có lẽ Triệu Tiến và bọn huynh đệ dạn dày sa trường tránh thoát được, nhưng khách quý Dư Trí Viễn kia sẽ có phiền phức. Sau khi nghe thấy Lưu Dũng dặn dò, nghiến răng nghiến lợi dẫn gã còn sống kia đi theo.
- Đại ca, nơi nà vẫn chưa an ổn. Đi về trước thôi.
Vương Triệu Tĩnh khuyên một câu, Triệu Tiến lắc đầu, trong giọng điệu mang theo chút lành lạnh, tự theo đó nói.
- Còn chưa xem hết, tại sao phải đi. Nếu còn có thích khách, thích khách còn giở trò. Cửa sông Thanh Giang này chúng ta cũng không cần phải nán lại lâu, nên sớm chút trở về Từ Châu thôi.
Triệu Tiến có chút nổi cáu tuy nhiên điều nói tới cũng đúng thực tại. Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang bố trí nhiều như thế, hiện giờ người các lộ cũng đã dần dần đuổi tới, bọn kẻ xấu thích khách đã không cách nào có cơ hội lợi dụng sơ hở.
Dư Trí Viễn cười nói.
- Triệu huynh, thân thể ngàn vàng ngồi đứng cẩn trọng. Sinh kế của biết bao người gắn lấy trên người của Triệu huynh, không đáng tranh giành hơn thua.
Nếu như không có người ngoài, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng đều nói lời này, hiện giờ thì có Dư Trí Viễn tỏ rõ ý mình đứng về phe nào.
Triệu Tiến thở dài một hơi nói.
- Không sao, đệ có nắm chắc mới nói như vậy.
Hiện giờ trước sau đã có hộ vệ che chở, khoảng chừng hai mươi mấy bước đằng trước đằng sau hộ vệ lại có gia đinh. Đội cung thủ vác cung tiễn bắt đầu trèo lên đầu tường, nóc nhà, cũng có cung thủ đi theo đằng sau Triệu Tiến. Theo tình huống lúc này đây thích khách đã không khả năng có cơ hội nào, Ngưu Kim Bảo đã lau sạch vết máu trên đoản phủ và đoản đao, gã cầm ngược đoản đao, đoản phủ thì giắt ở sau lưng, cảnh giác nhìn khắp bốn phía.
Cuộc hỏa hoạn đằng trước rất nhanh đã dập tắt, bởi vì người bố trí bên này cũng đủ. Sau khi lửa đốt mất nửa căn nhà đằng đó đã được dập tắt, trong sân nhà buôn đó nhìn thấy thi thể của tiểu nhị và vật dẫn lửa. Xem ra là phóng hỏa dẫn dụ mọi người tập trung sau đó thích khách hóa trang thành tiểu nhị chợ lớn hoảng loạn, chạy tới bên người Triệu Tiến động thủ.
Triệu Tiến và mọi người sau khi đi một vòng, nhìn thấy tất cả mọi người đều được điều động sang. Kẻ cứu lửa thì cứu lửa, phòng bị thì phòng bị, nơi này quả thật không quá nhiều khả năng xảy ra việc gì nữa. Một gian bốc lửa dùng vạc nước và thùng cát để sẵn gần kề đó rất nhanh đã được dập tắt. Triệu Tiến lúc này mới đi ra khỏi chợ lớn nhưng cũng không về thẳng chỗ võ quán Vân Sơn bên kia mà là ở bên trong sản nghiệp Vân Sơn Hành chờ đợi người đem tin tức tới. Dư Trí Viễn cũng không có trở về, theo cục diện hiện nay gã ở bên cạnh Triệu Tiến khẳng định càng an toàn hơn.
Chợ lớn Thanh Giang và vùng đất xung quanh đấy đều bắt đầu trở nên náo nhiệt, Vương Triệu Tĩnh an bài người chốt chặt tất cả con đường chợ lớn, gia đinh Thạch Mãn Cường dẫn tới bắt đầu rà soát mỗi một cái sân và gian phòng. Mỗi một người trong chợ lớn đều phải có ba người nhận mặt mới được thả cho đi, bằng không sẽ bị giam lại đấy chờ tới khi người làm chứng sang, hoặc giả nói rõ thân phận của mình. Còn những quán rượu, thanh lâu, sòng bạc làm ăn dựa vào chợ lớn Thanh Giang kia cũng đều phải gà bay chó sủa. Theo sắp xếp của Lưu Dũng, người chốn giang hồ cửa sông Thanh Giang bắt đầu tự tra lấy. Mọi người đều không dám chậm trễ đã sang từ rất lâu, ai cũng biết trong chốn giang hồ cửa sông Thanh Giang Triệu Tự Doanh có rất nhiều tai mắt.
- Động tĩnh tí xíu trong quan phủ ta biết rõ. Chỉ cần giữ gìn tốt Lại mục và sai dịch bên trong tin tức gì đều sẽ lộ ra ngoài. Chuyện gì trong chốn giang hồ mình đều biết rõ. Ta có tai mắt bên trong hơn nữa bọn chúng biết rõ lợi hại của Triệu Tự Doanh. Vừa có dính líu tới việc bên này cho dù chúng ta tra không được bên kia cũng sẽ có người đích thân sang đây nói. Nhưng bọn dân chúng bá tánh nghĩ thế nào làm thế nào, ta lại không biết rõ. Mấy chục vạn người ở cửa sông Thanh Giang, kẻ động dụng được trong tay không quá hai ngàn tất nhiên không khả năng chu đáo mọi mặt. Hơn nữa lòng dạ dân chúng khó đoán. Họ hiển nhiên là muốn an ổn ấm no, nhưng nếu có người dùng thần Phật đi lừa gạt, họ cũng sẽ làm ra chuyện không hợp lẽ thường. Chẳng hạn như, biết rõ ta dốc sức cấm tiệt Văn Hương Giáo, vẫn muốn lén lút, ẩn núp mở hương đường bái Di Lặc.
Triệu Tiến khó có được lúc nói nhiều như thế, ai cũng nhìn ra được tâm tình hắn không tốt thế nào. Thế nhưng Dư Trí Viễn lại nghe ra tâm ý trong lời nói, hỏi thẳng.
- Ý của Triệu huynh là lần này do Văn Hương Giáo làm ra sao?
Triệu Tiến cười lạnh nói.
- Ngoại trừ điều này cũng không có người sẽ gọi đệ là yêu nghiệt rồi. Hơn nữa nếu như lúc vừa mới đầu động thủ đã hô hoán có lẽ còn là vu oan giá họa. Nhưng kẻ cuối cùng kia rõ ràng là phát tiết giận dữ của mình, khẳng định sẽ không có sai. Văn Hương Giáo nếu như là giết được đệ, khẳng định sẽ khiến cho người dưới gầm trời này đều biết rõ, sao cần giấu diếm gì.