Mọi người xin nghe, nhìn Triệu Tiến tạm dừng, Như Huệ mở miệng hỏi.
- Lão gia, chuyện trưng thu thêm quân lương này đã dọa bá tánh các nơi điên rồi. Chỗ Từ Châu chúng ta còn tốt, tất cả đều cảm thấy Tiến gia nhất định sẽ quản. Mấy chỗ khác lại khác, không ít người thấy Tiến cũng không có giơ tay với Từ Châu, cảm thấy bên ngoài càng sẽ không đi quản, lòng người bàng hoàng sợ hãi. Bên kia chúng ta đi quản hay không?
Nói tới thì muốn nói lại thôi, chẳng qua suy ngẫm này tất cả đều hiểu rõ. Vương Triệu Tĩnh nói xen vào.
- Đại ca, trưng thêm quân lương một vùng Từ Châu còn dễ nói. Phủ Hoài An và phủ Quy Đức còn cộng thêm Túc Châu, đấy chính là vùng đất rất lớn. Nếu như quân lương mấy chỗ này trưng thu không được, triều đình e rằng sẽ dốc sức đối phó chúng ta. Tới lúc đó tất nhiên có phiền toái lớn.
Triệu Tiến cười một tiếng, thoải mái nói.
- Không vội, những chỗ phủ Quy Đức, phủ Hoài An và Túc Châu, nhà giàu thổ hào, sĩ thân trên đất ấy còn rất đông đúc, vốn dĩ không tôn trọng đối với chúng ta, hạng người khẩu phục tâm không phục cũng không thiếu. Về phần trong bọn dân chúng còn không phải đám người ấy nói cái gì bọn chúng nghe cái đó sao. Mượn trưng quân lương chải vuốt một lần, khiến cho bọn chúng biết đau, sau đó chúng ta lại ra tay. Lúc đó lòng người và sức người đều là của chúng ta rồi.
Cát Hương nhịn không được xem vào nói.
- Cửa sông Thanh Giang kia thì sao?
Từ sau khi đi qua mấy lần cửa sông Thanh Giang, Cát Hương khắc ghi rất sâu nơi tụ tập núi vàng biển bạc này. Theo y ngẫm nghĩ nắm được nơi đó, vậy thì không cần lo lắng các nơi khác. Theo suy nghĩ Cát Hương, trưng thu quân lương cửa sông Thanh Giang thiệt hại khẳng định không nhỏ, nếu như không đỡ được nơi đó, Triệu Tự Doanh khẳng định phải chịu tổn thất lớn.
Y nói lời này, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ liền không nhịn được cười. Triệu Tiến cũng cười mở miệng nói.
- Trưng quân lương này là có can hệ đối với bọn dân chúng nông dân và người trong thành. Cửa sông Thanh Giang kia buôn bán phồn thịnh sẽ không bị lấy một văn tiền.
Cát Hương mặt mũi đỏ bừng, rất lúng túng vò đầu nói.
- Trồng trọt đắng khổ làm ra được mấy văn tiền, hộ thương nhân làm ăn buôn bán khoản thu vào nhiều như thế, thu nhiều chút há không phải càng tốt sao.
Lưu Dũng không kìm nổi cười mắng.
- Chúng ta không phải chính là kẻ làm ăn buôn bán sao.
Mọi người trong phòng đều cười vang, Cát Hương bản thân cũng nhịn không được cười, tình cảnh ngược lại thoải mái không ít. Trên mặt Triệu Tiến cũng không có nét cười gì, hắn lại nghĩ tới một chuyện. Thuế má Đại Minh chỉ rơi ở trên người nông dân, thu lương thực của họ, thu ngân lượng của họ, còn phải xua đuổi họ đi làm lao dịch. Hết thảy khổ ải đều phải rơi trên người bọn họ, bức cho họ phá sản, bức cho họ đi tới đường cùng, sau đó trời sụp đất nứt.
Trái ngược với dốc sức áp bức nông dân, Đại Minh lại rộng rãi rất nhiều với kẻ sĩ và thương nhân, dựa vào công danh miễn thuế, bọn thân sĩ tập trung của cải hàng đống, còn những của cải đó lại không cần nộp thuế khóa. Bọn tiểu thương bởi vì thế đơn lực mỏng sẽ bị quan phủ xảo trá vơ vết tài sản. Nhưng Đại Minh lại không có ý niệm thuế thương gì, thậm chí lấy danh sĩ danh thần làm chuẩn mực không thu thuế thương. Kết cuộc hiện giờ nghề công thương lớn mạnh phồn vinh đã bắt đầu nhưng Đại Minh lại không mò được chút chỗ tốt bên trong.
Trong trí nhớ khi trước, cũng nghe người ta nói Đại Minh là tự mình bức chết chính mình, nhìn thấy thủ đoạn khốn khiếp trưng thêm quân lương này, thật rất dễ hiểu rõ được.
Triều đình định ra mức thuế một lượng bạc, mỗi tầng tăng lên tới cuối cùng thu thuế thực sự sẽ biến thành mười lượng bạc. Áp bức như vậy, vốn dĩ bọn nông dân tình cảnh khó khăn sao có khả năng chống đỡ được.
Hiện giờ Triệu Tự Doanh quả thật như chỉ tay sai khiến người giang hồ khống chế các nơi, không có người dám không nghe, dù thế nào giang hồ hào kiệt vô địch dũng mãnh, ở trước mặt trường thương đại kích của Triệu Tự Doanh, đều là không đáng nhắc tới, hà huống chi đối phó bọn họ vốn không cần gia đinh ra mặt, đoàn luyện Từ Châu đủ để san bằng rồi. Hơn nữa trước đây, cái gọi là người giang hồ nếu như chống lại thổ hào trên đất ấy sau đó thường thường sẽ tổn thất thảm trọng trước mặt đoàn luyện hương dũng, chưa bao giờ chiếm được lợi thế.
Tuy nhiên những hạng người giang hồ này rất hảo dụng đối phó Văn Hương Giáo, tất cả quả thật đều là người trong giang hồ chợ búa, liều mạng đánh nhau đều là những thủ đoạn này, có Triệu Tự Doanh làm hậu thuẫn, bọn người giang hồ làm việc dĩ nhiên vui vẻ dứt khoát.
Văn Hương Giáo phủ Quy Đức và Túc Châu vừa mới bắt đầu hung hăng ngang ngược mau chóng bị dẹp loạn, về phần chỗ phủ Hoài An, đất đai thật sự quá lớn, cũng chỉ có Bi Châu nằm trong tay và chỗ trại lưu dân kia khống chế được, các nơi khác để chúng tự do đi.
Còn về vùng đất cửa sông Thanh Giang, bên đó cũng không cần Triệu Tự Doanh lo lắng. Nơi ấy thắp hương bái Di Lặc, Lão Mẫu vốn hưng thịnh, chỉ có điều một phe cánh này lại là nhân mã trên tào vận, không qua lại với tổng đà Vận Thành, chỉ là bản thân vận binh, tào đinh lúc này có chút thân thiện với Triệu Tự Doanh.
Lúc Triệu Tự Doanh giao thiệp với thế lực khác còn phải coi trọng dụ dỗ và thu phục, duy có đối với Văn Hương Giáo, từ lúc bắt đầu đã rút ra đao bén, nhìn thấy liền giết, tuyệt không nương tay.
Không biết có phải thủ đoạn máu tanh bậc này dùng được hay là giáo huấn quá sâu lần lưu dân vây thành đại bại trước kia, Văn Hương Giáo như nay giao thiệp với Triệu Tự Doanh thật có hẹn ước ngầm, chỉ cần Triệu Tự Doanh dùng sức mạnh, bọn họ lập tức dứt khoát thoái lui, quả thật, như nay thực lực Triệu Tự Doanh bày ở nơi này, cũng không có người nào dám không lui.
Sau khi có Triệu Tiến trấn thủ ở Từ Châu, Lưu Dũng cũng coi như thoải mái chút đỉnh, sau khi nói xong chuyện nên nói, liền cáo từ vội vàng chạy tới cửa sông Thanh Giang. Y hiện giờ chuyện phải làm cực kỳ phức tạp, cực kỳ bận rộn. Lúc này ngược lại là mấy người bọn Trần Thăng dẫn binh luyện binh thoải mái một chút, bởi vì mỗi ngày chỉ cần theo dõi chặt chẽ siêng năng là được.
Triệu Tiến cũng nhàn rỗi không được bao nhiêu, cục diện chỗ cửa sông Thanh Giang quá lớn, lợi ích sinh ra cũng quá lớn, không phải chỉ phái đi bọn huynh đệ đã trấn trụ được.
Ở nhà nghỉ ngơi tới hai mươi lăm tháng ba, đội nhân mã bắt đầu tập hợp, sẵn sàng rời khỏi Từ Châu, hiện giờ cử động của Triệu Tiến cũng sẽ không nói rõ ràng đích đến cho bên ngoài, tùy họ suy đoán đường đi.
Ngay hôm sẵn sàng rời khỏi đó, từ kinh sư lại có thư đưa tới, nói tới vẫn là hướng đi của đại quân Dương Hạo ở Liêu Đông, trong thư lần này nói rất sơ sài, chỉ hai chuyện. Một là tuyết lớn ngoài quan ải, đại quân không xuất phát được, một cái khác là lương thảo không đủ, chống đỡ đại quân hơn mười vạn của Dương Hạo không quá ba tháng.
Triệu Tiến sớm đã cảm giác được lúc này giá rét hơn trong trí nhớ của hắn trước kia, ngoài quan ải tới bây giờ còn có tuyết lớn thật cũng bình thường.