Từ nguyên cớ bên trong tới bên ngoài như thế, tâm thần Từ Trân Trân dần dần từ Từ gia chuyển dời tới gia đình nhỏ của mình, sức lực tiêu tốn trên người con gái càng lúc càng nhiều, đối với gia đình cũng càng lúc càng coi trọng. Nhằm đúng vào lúc này Triệu Tiến ở nhà càng ngày càng ít, đi tới kinh thành lại phải chủ trì chỗ cửa sông Thanh Giang, chốn chốn đều không ngừng bận rộn, Từ Trân Trân thật cũng là người thông minh hiểu đại thế, nhưng lúc này còn buồn ngủ chưa tỉnh táo, khó tránh khỏi không sao gắng gượng tự khống chế được.
Cũng may Triệu Tiến cũng quen với lời như như vậy của Từ Trân Trân, sau khi nghe thấy cười cũng không xong thấp giọng nói.
- Ngủ đi, những ngày tiếp còn phải bận rộn hơn bây giờ.
Thống kê điều tra rộng khắp hộ dân Từ Châu này vừa bắt đầu, trừ vụ việc bản thân thống nhất gom góp hộ dân nhân đinh, còn phải mượn văn lại và sai dịch thu nạp chỉnh lý cả Từ Châu, còn phải rèn luyện người không chiến đấu của Triệu Tự Doanh nhà mình. Bên trong đó quả thật là cực kỳ phức tạp, vô cùng bề bộn. Nhưng trong suốt chuyện đó lại tránh né không được, là điều cần phải có để Triệu Tự Doanh trưởng thành lớn mạnh, sẵn sàng ngay từ đầu cũng đã khiến cho người ta sứt đầu mẻ trán, bận rộn vạn mối, nhưng nghĩ cũng biết sau khi bắt đầu sẽ như thế nào.
Lúc này có lẽ dụ dỗ lên càng hợp hơn, nhưng Triệu Tiến vốn dĩ không có ý niệm này, hơn nữa dụ dỗ xong rồi về sau cũng bận rộn không thay đổi tiếp được, không bằng ăn ngay nói thật. Từ Trân Trân thật cũng không phải nữ nhân càn quấy, nghe thấy Triệu Tiến nói xong, ở nơi đó khẽ thở dài một tiếng, cả đêm đó không có chuyện gì xảy ra.
Tới ngày hôm sau, mọi người dựa theo an bài bắt đầu trở nên bận rộn, trên mỗi con đường đều có khoái mã lao nhanh, mỗi một chỗ trang viên đều có người ra vào. Tin đồn Triệu Tự Doanh muốn làm cái gì cũng dần dần lan rộng ra, trên dưới Từ Châu một trận than van. Quân lương sắp phải trưng thu, việc này còn đè nặng trịch trong lòng mọi người, không biết lúc thu hoạch vụ thu làm cách nào ứng phó. Nhưng Triệu Tự Doanh đã muốn tra xét rõ ràng nhân đinh và đồng ruộng, đây là muốn làm cái gì, chẳng lẽ lại là vì đến lúc đó không để cho bất kỳ người nào trốn thoát được sao?
Tất cả than van thì than van, nhưng cũng chỉ đành nhận lệnh, tâm tư phản kháng cũng không có người nghĩ tới thậm chí cũng không có người nào ngẫm nghĩ rời đi. Từ Châu dù áp bức nghiêm khắc thế nào, dù sao là nơi có khuôn phép, Tiến gia và bên dưới đều phân rõ phải trái, mà bên ngoài đó thật là coi trời bằng vung, hoành hành tàn bạo.
Mấy tin tức này dần dần truyền đi, khiến cho tất cả càng nhận ra được phán đoán của Triệu Tiến đúng đắn. Trên mặt đất Từ Châu không cần lo lắng, bọn họ không có sức mạnh chống cự, mấu chốt là người làm việc dễ dàng xảy ra vấn đề, bọn họ quá dễ dàng giở trò lợi dụng sơ sót, cho nên cần phải có phòng bị tầng tầng, đòi hỏi chuẩn xác.
Cảnh Mãn Thương mới vừa ở trấn Ngung Đầu an bài ổn thỏa cũng có tin tức truyền tới, vị này thật đúng là có đầu óc kinh thương, vốn cho rằng y từ cửa sông Thanh Giang sang, muốn đánh ra cục diện cần có thì giờ. Không ngờ rằng vừa đi đã nghĩ ra cách, lại là chuyện làm ăn lương thực trong nghề muối ở Hải Châu. Hải Châu là nơi làm ra muối phủ Hoài, dọc ven biển toàn là đồng muối, tiếp đó là đất liền gắn với bờ biển. Một là bị gió biển thổi miết, nước biển thấm dần, đại đa số thành đất mặn đồng chua. Hai là triều đình có nghiêm lệnh, trừ nơi đồng muối, phơi muối và chưng muối, đất đai còn lại đều phải đùng để cỏ sinh trưởng, những cỏ này chính là củi đốt chưng muối. Vì thế châu huyện nơi này đồng ruộng trồng lúa ít, hoa màu làm ra cũng thấp đa phần đều phải dựa vào bên ngoài đưa tới.
Vốn ban đầu lương thực nơi đó đều là do bọn thương nhân buôn muối đưa vào, người bên ngoài cũng không có cách nào nhún tay. Cảnh Mãn Thương cũng giống như vậy, nhưng hiện giờ gã là môi giới của Triệu Tự Doanh, thương nhân buôn muối Dương Châu tất nhiên không cách nào ngăn trở. Vả lại Cảnh Mãn Thương này còn bắt đầu điều dụng được tài sản của Triệu Tự Doanh. Gã đưa thư tín cho bên này xin chỉ thị, nếu như dùng thuyền mành của Dư gia vận lương thực tới chỗ Hải Châu kia, giá lương rẻ hơn mua của thương nhân buôn muối Dương Châu ba thành thậm chí càng nhiều hơn. Còn chỗ Hải Châu kia thì dùng muối để chi trả. Thuyền mành chất muối chở tới trên mặt biển Chiết Giang, có vô số người chờ nhận hàng. Nên biết rõ muối ăn của Chiết Nam và Phúc Kiến đều dựa vào đất bên ngoài chuyển vào, giá so với trong chợ cao hơn rất nhiều. Món lợi nhuận thuyền muối này cực kỳ hậu hĩnh, hơn nữa ở bên đó đổi được hàng hóa Mân Việt hoặc là hàng hóa Tây Dương tới, lại là rót vào tay một món lời lớn nữa.
Càng mấu chốt chính là, Hải Châu là gốc rễ của muối phủ Hoài, nhưng muối này còn phải cần người tới làm ra, người được ăn cơm mới sống được. Chen tay vào trao đổi lương thực Hải Châu thì chính là sờ vào được nơi mạch máu của Hải Châu. Đề xướng này của Cảnh Mãn Thương quả thật là một lần giơ tay thu tóm hết thảy.
Như Huệ cảm thán cười nói.
- Cũng khó để có con người này, không ngờ mó vào tài sản Triệu Tự Doanh chúng ta đang có rõ ràng như thế.
Cát Hương chưa gặp qua Cảnh Mãn Thương, nhưng sau khi biết chuyện ám sát đối với gã cũng không có ấn tượng tốt đẹp gì, nghe thấy lời này, theo đó chỉ có hoài nghi.
- Đại ca, Cảnh Mãn Thương này có phải là kẻ cố ý trà trộn vào hay không?
Triệu Tiến lý giải đôi ba câu.
- Thuyền mành Dư gia, thương nhân buôn muối Dương Châu còn có thôn trang của bãi cỏ hoang, cái này không cần dụng sức nghe ngóng, cẩn thận chút đều biết được. Hơn nữa gã nếu như để trà trộn vào làm ra chuyện ám sát này, gã sao biết rõ sau khi bị huynh bắt được sẽ được sống sót?
Tuy nhiên nói xong lời này, Triệu Tiến cũng là cười chua xót nói.
- Hãy nhìn Cảnh Mãn Thương này lợi dụng cục diện, sức mạnh có được của chúng ta, nhìn đúng thật là kẻ cố ý trà trộn vào.
Đề xướng này của Cảnh Mãn Thương không có bất kỳ chỗ nào bị từ chối, gã bằng với để cho Triệu Tự Doanh cùng với khắp nơi gần kề đều nhận được lợi ích. Hơn nữa chuyện buôn bán lương thực Cảnh gia của bọn họ kiếm được càng nhiều hơn trong đó, quả thật là cục diện tất cả đều vui vẻ.
Mấy năm qua, năm nay lạnh hơn năm tới, nhưng vào lúc giữa tháng bảy, trong thiên hạ cũng bắt đầu nóng lên, mặc dù vùng đất dựa vào phương bắc như kinh sư cũng biến thành lồng hấp.
Vào lúc này, từng đoàn sai dịch hai huyện phủ Thuận Thiên và Uyển Bình cùng với năm phần binh lính binh mã ti cả ngày tuần tra trong ngoài thành, nhìn thấy thi thể chết đói chết rét liền lập tức vứt ra ngoài hỏa thiêu không dám chậm trễ một ngày, sợ sình thối gây ra ôn dịch. Tất cả đều mắng chửi thời tiết yêu ma, trời mùa đông lạnh muốn chết không nói, ngày xuân cũng giống như mùa đông, sau đó đã nóng lên ngay, nắng cháy da cháy thịt không có chỗ trốn không có chỗ núp, rất khó chịu.
Hoàng thân quốc thích, quan lớn quyền quý kia có thôn trang hoa viên tránh nắng, có băng giấu trong hầm băng, cách tiêu nhiệt giải nắng có rất nhiều. Người nhà nghèo ngoại trừ cởi sạch không còn cách nào khác, muốn lấy nước giếng xối mát cũng không được. Ở ngay dưới chân thiên tử, nước giếng cũng là có số mạng, nào đâu được tùy tiện múc nước xói cho mát.
Nói đi nói lại, muốn nói nơi mát mẻ cũng không phải không có, bá tính kinh sư chấp nhận có hai nơi. Một là Chiếu Ngục của phủ ti Bắc Trấn Cẩm Y Vệ, một cái là đại lao của Hình bộ. Hai nơi này đều là chỗ giam giữ trọng phạm, yếu phạm. Đã nhiều năm như thế, không biết bên trong chết bao nhiêu người, giữa ban ngày ban mặt, thời khắc chính ngọ cũng có mây đen dày đặc, đi tới gần đều cảm thấy được gió lạnh thổi rợn óc. Chỗ như vầy nếu như đi vào thật chẳng biết nghĩ sao.
Quả thật tất cả mọi người đều đồn đãi, ai cũng không dám đi vào, trọng địa hung hiểm bậc này, đi vào sao còn đi ra được.
Lời đồn chính là chuyện nhảm nhí bậy bạ, không có người thật đi ngẫm nghĩ tại sao. Chiếu Ngục phủ ti Bắc Trấn này và đại lao Hình bộ đều xây dựng cao lớn rộng rãi, phòng xá bậc này cho dù không phải đại lao cũng sẽ mát mẻ. Vả lại người ngoài nghĩ không được chính là, bên trong quả thật không có máu tanh đáng sợ giống như mọi người nghĩ như thế. Bởi vì kẻ vào nơi này đều là phạm nhân quyền cao chức trọng, phạm nhân bậc này thân bằng cố cữu cũng đều không thiếu, nếu như ở bên trong gặp độc thủ, khó bảo đảm sẽ bị người bên ngoài trả thù. Hơn nữa chính trường như mây, thay đổi trong nháy mắt, hôm nay tù nhân, ngày mai đường đường là thượng quan. Kẻ nào động hình tra khảo hoặc là tìm muôn cách gây khó dễ, ngày sau chẳng may trở mình được làm sao bây giờ?
Vì thế bất kể là Đông Xưởng phủ ti Bắc Trấn hay là ngục tốt của đại lao Hình bộ, lúc bình thường đều rất ôn hòa, làm việc cũng lưu ba phần đường sống. Ở trong đại lao và Chiếu Ngục, kẻ nào nếu như có chỗ dựa vững chắc hoặc là không tiếc tốn ngân lượng, rượu thịt đều là chuyện nhỏ, cho dù đi mấy nơi nhà chứa nổi tiếng nhất gọi cô nương vào hoặc là đoàn tụ với nữ quyến trong nhà, cái này cũng đều làm được. Cho dù không có bạc không có quyền thế, cũng sẽ không chịu khổ ải gì, trong phòng giam cũng được quét dọn rất sạch sẽ, đồ ăn nước uống cũng không có thiếu.