Triệu Tiến dứt khoát cho lời bảo đảm.
- Tất cả nể mặt Triệu mỗ. Triệu mỗ cũng sẽ không làm khó mọi người. Chỗ có mặt Triệu Tự Doanh không được thu thêm, ai muốn thu thêm bảo kẻ đó tới tìm ta. Nếu như không biết tốt xấu ta đi tìm chúng.
Hiện giờ các nơi Từ Châu, Bi Châu, Túc Châu, phủ Quy Đức đều có đoàn luyện Từ Châu trú đóng. Bất kỳ một chỗ nào trong đó, Triệu Tự Doanh trong vòng năm ngày đều chạy tới được, nếu như chỉ điều đội nhân mã lên đường, trong vòng hai ngày là tới được. Sức mạnh Triệu Tự Doanh mặc kệ là quan sai hay là quan quân đều có ưu thế tuyệt đối.
Quan phủ xuống thôn làng thu lương thực, nông dân bá tánh khổ cực một năm mới có thu hoạch được một chút, sao sẽ cam tâm tình nguyện gia ra đây. Những địa chủ phú nông có công danh kia, trong tay còn có người có khí giới càng sẽ không cam lòng. Thuế má quan phủ này thu được phải dựa vào đao búa xiềng xích của bọn sai dịch, Bổ khoái, dựa vào đại hào ôm lãnh lương sai.
Nhưng những kẻ này trước mặt Triệu Tiến đều không đáng nhắc tới, cường hào du côn gì đó trước mặt Triệu Tự Doanh đều là con kiến. Có người muốn nói Tham tướng Từ Châu bên kia. Tất cả lại không phải người mù. Chu tham tướng như nay nhìn thấy Triệu Tự Doanh cũng phải nói chuyện thương nghị ngang hàng, chớ đừng nói chi tới Triệu Chấn Đường và Đổng Cát Khoa hiện giờ đều có phẩm hàm Thủ bị. Ngay cả quan quân cũng nắm lấy hai chỗ, hắn nói không giao, vậy thì chính là không giao rồi. Ngân lượng khẩn yếu, tính mạng càng khẩn yếu hơn.
Sau khi biết được thái độ Triệu Tiến, trên mặt mấy vị văn thư sang đây tặng lễ đều có nét cười, nhưng có hai người trẻ tuổi lòng dạ không sâu đã lộ ra thần sắc thất vọng. Còn Lưu thư biện Hộ phòng châu nha chính là lão thành tinh, chẳng những thần sắc trên mặt vẫn luôn không biến đổi, nghe thấy cái này trầm ngâm chốc lát còn mở miệng nói.
- Tiến gia đây là có đại ơn với các hương thân Từ Châu chúng ta. Ơn đức lớn bằng trời này cũng đủ để che trời phủ đất nhất định phải để cho mọi người biết rõ. Nếu như không có Tiến gia tất cả phải gặp bao nhiêu vất vả. Tiến gia thật nhơn đức.
Ở Hộ phòng làm lâu như vậy, Lưu hộ thư đã sớm tinh thông với cánh cửa thuế khóa này. Trưng thu thêm quân lương này đẩy tới các nơi, bản thân mò được bao nhiêu không nói, dân chúng sẽ bị chà đạp thành dáng vẻ gì y cũng nghĩ ra được. Triệu Tiến muốn gánh lấy chuyện này, vả lại không tiếc đắc tội quan phủ, đó khẳng định phải có điều suy tính kỹ.
Căn cơ Triệu Tự Doanh ở Từ Châu, gia đinh Triệu Tự Doanh đại đa số đều là người Từ Châu, vả lại phần lớn xuất thân bá tánh dân chúng bình thường, để giữ gìn cục diện này, cũng không bằng lòng đưa tai họa trưng thu thêm tới đây.
Ở nơi Từ Châu này, mặc dù là mặt đất hay là lòng người Triệu Tiến đều đã kiểm soát chặt chẽ, song chuyện nhân tình này cũng không chê ít.
Ngăn cản trưng thu thêm quân lương, đây chính là ân tình lớn tựa trời, chỉ có điều Triệu Tiến trước hết dặn dò mọi người, tất cả cũng không dám có cử động gì nữa. Nhưng cũng bởi vì vậy kẻ biết được tin tức chỉ có quan lại các nơi, bọn dân chúng tin tức không thông, vốn dĩ không cách nào biết được tất nhiên cũng sẽ không cảm ơn.
Cho nên Lưu thư biện phải nói ra chuyện này, trước dọa sợ dân chúng bên dưới sau đó lại nói ra việc làm của Triệu Tiến, lòng dạ thấp thỏm dâng lên lại được buông lỏng, như vậy dân chúng khẳng định đội ơn tái sinh khẳng định càng thêm một lòng hướng về Triệu Tiến.
Nghe được lời của Lưu thư biện, trên mặt Triệu Tiến lộ ra nét cười chân thành gật đầu nói.
- Lưu thúc suy tính thỏa đáng, tiểu điệt cũng không phải người bạc bẽo cũng sẽ không bạc đãi mọi người. Mong mọi người yên tâm.
Xưng hô cũng có biến hóa, nói rõ Triệu Tiến rất hài lòng với cách làm này. Mấy tên văn thư còn lại trên mặt cũng mang nét cười, trong lòng lại không ngớt hối hận, một chuyện đơn giản như thế sao để cho lão Lưu chiếm trước, đúng thật là lịch luyện, tu hành trong nha môn quan phủ không đủ.
Khí thế trăm ngày tuổi của Triệu Phượng còn hơn đại thọ tuổi tròn chục* của Tri châu và Tri phủ, không ai cảm thấy không nên. Với thân phận địa vị của Tiến gia hiện giờ, làm như thế chính là hợp tình hợp lý. Thậm chí ngay cả Tri châu Đồng Hoài Tổ đều vuốt mũi đưa tới một phần lễ. Nghe người trong nha môn nói, phu nhân Tri châu phải khuyên rất lâu.
(tuổi tròn chục: mười, hai mươi, ba mươi, bốn mươi, năm mươi, sáu mươi....)
Chuyện thu lễ do chính Như Huệ đích thân coi sóc. Hạng người các cấp bậc đều có mẫu mực đặt sẵn của người nấy. Thương gia giàu có chỗ cửa sông Thanh Giang và Dương Châu lễ vật đáng giá vượt quá năm mươi lượng, nhiều hơn đều trả trở về. Người chỗ Từ Châu, nhiều nhất cũng chỉ thu ba mươi lượng. Có nhà nghèo, hộ nghèo nào dốc hết của cải lo liệu, đều chiếu giá trả tiền.
Lần yến tiệc này Triệu Tiến một là muốn ăn mừng với người nhà mình, hai là quen biết với mọi phe cánh, cũng không phải muốn mượn cái này phát tài.
Rất nhiều người sắm sửa trọng lễ lần này đều có chút thấp thỏm, nhìn thấy tất cả mọi người đều là như vậy mới yên lòng tới. Niềm nở của Triệu gia cũng khiến lo lắng của mọi người tan thành mây khói.
Trên yến tiệc có rượu ngon, món ăn thì không kém hơn hai nơi Dương Châu và cửa sông Thanh Giang, tuy nhiên cũng có một điểm tốt đẹp riêng, đó chính là dê nướng nguyên con có hương vị thảo nguyên, mùa này chính vừa hay là lúc dê béo nhất. Ở trên bãi đất trống bày giá sắt quay nướng, bỏ vào hương liệu mùi hương tỏa ra bốn phía, mọi người sau khi nếm thử đều luôn mồm khen ngợi.
Con nít chưa được mấy tháng tới chốn đông người, cử chỉ phần nhiều có hai loại, hoặc là khóc lớn oe oe, hoặc là nằm ngáy khò khò, Triệu Phượng cũng không nằm trong hai loại liệt kê ra, con bé mở to mắt tò mò nhìn người tham gia yến tiệc.
- Đứa bé này vóc dáng khỏe mạnh, trăm ngày giống như một tuổi nhà người khác.
- Chặc, chặc, tinh khí thần này nhìn thật không khác gì.
- Thiên kim của Tiến gia, không khác dòng giống long... khụ khụ... hổ nữ.
Tiếng thì thầm bàn luận bên dưới không ngừng, cái gì cũng có, ngược lại là bọn huynh đệ của Triệu Tiến đều chỉ đơn thuần là tò mò, mắt nhìn chằm chằm vị điệt nữ này.
Cát Hương cười hi hi nói.
- Đợi chúng ta có con trai, thế nào cũng phải nhỏ hơn tiểu Phượng, đoán chừng sau khi thành thân ngày ngày phải bị Tiểu Phượng thu thập.
Tất cả cũng đều cười vang.
Trưởng nữ của Triệu Tiến nên gả cho ai, cái này nói ra thật quá sớm. Song từ bọn huynh đệ Triệu Tiến tới người Từ Châu cùng với các nơi khác đều trong lòng có suy tính. Mười có chín phần muốn kết thân với người nào đó trong bọn huynh đệ, đây cũng là giao tình gần hơn lẫn nhau, thủ đoạn tất yếu củng cố cục diện
Mặc dù sau khi biết rõ sinh con gái, Hà Thúy Hoa không quá vui vẻ, nhưng vào lúc này người khẩn trương nhất cũng chính là bà, e sợ cháu gái của mình có va đụng gì, nhìn chằm chằm vú em, không ngừng chỉ bảo dặn dò.
Trong khung cảnh này, Từ Trân Trân cũng ra mặt, người khác không bận tâm tới, những huynh đệ của Triệu Tiến vẫn là muốn gặp. Vừa nhìn thấy Từ Trân Trân đi ra, bọn huynh đệ Triệu tiến đều trịnh trọng đứng dậy, ngay cả Trần Thăng vẫn luôn không gọi đại ca cũng thi lễ thăm hỏi, gọi là "đại tẩu".
Từ Trân Trân ôm Triệu Phương để cho bọn huynh đệ Triệu Tiến nhìn xem, cái gọi là "chuyện tốt thông gia" chính là như thế này.
Thời điểm ôm sang nhìn, Hà Thúy Hoa rất là lo lắng, nói Triệu Tiến và bọn huynh đệ sát khí quá nặng, chớ làm kinh sợ đứa nhỏ.