Mấy trăm năm trôi đi, người quyền quý quân công tiếng tăm nhiều năm của Đại Minh hầu như đều ở Nam Kinh, còn Nam Kinh là một tòa thành lớn nhất thiên hạ, là trọng địa then chốt của Giang Nam, là chỗ căn cơ của Đại Minh, bằng không cũng sẽ chẳng một ban Lục bộ Đô Sát Viện giống như vậy ở Nam Kinh.
Nơi trọng yếu bậc này, tất nhiên không yên lòng giao cho người ngoài, có một loạt phiên vương Hán Vương, Tĩnh Nan, Triệu Vương, và Ninh Vương tạo phản, nơi này cũng không nên giao cho phiên vương thân thích hoàng tộc. Duy nhất người của mình cũng chính là đám quyền quý có công khai quốc này bằng không cũng sẽ không có loại Quốc Công như Mộc gia kế thừa nhiều đời trấn thủ Vân Nam.
Từ Ngụy Quốc Công Từ gia tới mấy Bá, Hầu lưu lại tới nay, thay phiên gánh vác chức vụ Thủ bị Nam Kinh. Đại Minh như nay võ tướng mang binh đánh giặc dựa vào gia đinh thân vệ nhà mình. Những bọn quý tộc này mang binh đánh trận cũng là như vậy, dựa vào chính là gia binh gia tướng, cũng đều dùng cách nuôi dưỡng gia đinh thân vệ.
Quyền quý bậc này ở một vùng Nam Kinh ở cũng được gọi là giàu sang vinh hoa, quyền thế ngập trời, nhưng đặt ở trong phương viên nào khác trong thiên hạ không coi là cái gì. Bọn họ nhiều đời ở Nam Kinh, còn đầu não Đại Minh sớm đã dời tới Bắc Kinh, thiên tử và triều đình dù có rộng rãi thế nào với quyền quý Nam Kinh cũng chỉ là chuyện xảy ra trước kia, bọn họ đối với quan trường vốn dĩ vô năng, bất lực.
Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo tính ra phẩm bậc có đáng là gì, so với mấy vị quý tộc kia thật phải nói kém một trời một vực. Nhưng tính ra địa vị thật tại nghiêm chỉnh mà nói chẳng mảy may sút kém, thậm chí còn có chỗ vượt hơn. Dù sao nắm được quyền hạn của Cẩm Y Vệ, từ một ý nghĩa nào đó còn đảm đương việc dò hỏi, truy bắt Nam Kinh, Nam Trực Lệ thậm chí cả Giang Nam.
Đôi bên thật không nên có giao thiệp gì, Cẩm Y Vệ chiếm không được một chút lợi lộc trên mình những quyền quý này. Cũng giống như vậy, bọn quyền quý dựa vào nô bộc trong nhà làm rất nhiều việc, cũng lười đếm xỉa tới Cẩm Y Vệ. Hoặc là nói sâu hơn một chút, Mã Xung Hạo kia nếu như không cam lòng bị giáng chức tới Nam Kinh, nghĩ muốn quay về kinh sư, bọn lão đại ở chỗ Nam Kinh này vốn dĩ giúp không được bất cứ thứ gì, vỏn vẹn chỉ có Nam Kinh Trấn Thủ Thái Giám nói được mấy câu. Nhưng Nam Kinh Trấn Thủ Thái Giám là đảm đương một phương từ Ti Lễ Giám ra, thuộc về loại Mã Xung Hạo nịnh bợ cũng không nịnh bợ được.
Nghe Vương Triệu Tĩnh phân giải, Lôi Tài xen vào nói.
- Tiểu đệ ở bên đó, lại không nghe nói Mã Xung Hạo có gì lui tới với vị Điền thái giám kia.
Vương Triệu Tĩnh bực bội nói.
- Lạ lùng. Kẻ nên tìm không đi tìm, không nên tìm lại vô cùng nịnh bợ.
Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, thanh âm không mấy vui vẻ hỏi.
- Lôi tử, đệ cảm thấy con người Mã Xung Hạo này như thế nào?
Lôi Tài chậm rãi nói.
- Tiểu đệ bên đó không qua lại nhiều với ông ta. Thật có nghe qua bọn Đông Xưởng đi uống rượu nói không ít. Làm việc cẩn thận, không nhìn nổi bọn quỷ lười, có mưu đồ có thủ đoạn. Trên dưới đều hận ông ta, lại phải nghe lệnh làm việc. Tham tiền lại không làm xằng bậy, mỗi lần xuống tay ắt có thu hoạch, vả lại không có hậu hoạn. Thật nếu như giống bọn Đông Xưởng nói, con người này có mưu mô, có xảo quyệt, khẳng định không phải kẻ làm xằng bậy.
Nghe được lời của Lôi Tài, vẻ mặt của Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh trở nên nghiêm túc không ít. Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ không đáng sợ nhưng một tên Cẩm Y Vệ biết làm việc hơn nữa làm được việc đáng phải coi trọng. Càng không cần nói, Cẩm Y Vệ Nam Kinh từng có xung đột với trong tối ngoài sáng với chỗ Từ Châu này, cũng không chỉ có mỗi mạng người.
Xem lại từ thế cục Nam Trực Lệ, thường xuyên tới lui Giang Bắc như vậy, khả năng Triệu Tự Doanh thành đích ngắm là lớn nhất, hơn nữa vị Mã Xung Hạo này tham tiền, ai không biết trong tay Triệu Tự Doanh núi vàng biển bạc.
Vốn rằng Triệu Tiến và bọn huynh đệ khuyên răn nhắc nhở lẫn nhau, thận trọng từng chút một, việc gì cũng chiếu theo chỗ xấu nhất đi phòng bị, nhưng cũng không được nghi thần nghi quỷ, không duyên cớ gây thêm kẻ thù cho mình. Cho nên đối với Cẩm Y Vệ này coi trọng thì cũng nên coi trọng, nhưng vẫn không có tới mức không đội trời chung.
Sau khi trầm mặc chốc lát, Triệu Tiến cười lạnh nói.
- Chưa từng nghĩ, quả thật phải không chết không nguôi với bọn Đông Xưởng.
Vương Triệu Tĩnh cũng là giận dữ, thanh âm nói chuyện cũng cao hơn một chút.
- Đám hèn mạt vô pháp vô thiên đó, Triệu Tự Doanh chúng ta muốn yên ổn trải qua tháng ngày thoải mái bọn chúng lại mưu đồ tiền của trêu chọc sang đây. Hiện giờ còn chứa đựng lòng dạ mưu hại chúng ta thật cho rằng treo tên tuổi Cẩm Y Vệ thì không có người dám trêu chọc sao?
Triệu Tiến và Lôi Tài đều liếc mắt nhìn Vương Triệu Tĩnh một cái, Vương Triệu Tĩnh trước giờ gặp được việc này, sẽ trước hết cảm thán hai câu, thái độ lần này lại thẳng thừng bày tỏ ra.
Nói Cẩm Y Vệ mưu đồ tiền tài nhắm vào Triệu Tự Doanh, nói như thế thật cũng không sai. Tuy nhiên những gì Triệu Tự Doanh đã làm không coi là nhỏ, sở dĩ không có người đếm xỉa đó chẳng qua là trên dưới qua quýt, không sẵn lòng không dám mở miệng, thật muốn dùng vương pháp Đại Minh chụp mũ, mưu tài sát hại tính mạng đều không cầm ra tay được, mưu đồ phản nghịch cũng đều tầm thường.
Đặt vào trước kia, Vương Triệu Tĩnh lúc đang nói tới loại việc này, thái độ cũng có một chút mập mờ, tuy nói tất cả đều biết rõ y tuyệt không hai lòng với Triệu Tự Doanh, nhưng đều nghe ra được lay động của Vương Triệu Tĩnh, lợi ích của Triệu Tự Doanh hiển nhiên không để bị xâm phạm, nhưng chuyện phạm vào vương pháp tóm lại có chỗ không ổn.
Tất nhiên, loại lay động và mập mờ này cũng chỉ có mấy người cốt lõi nhất của Triệu Tự Doanh cảm giác được, bên dưới nhìn vào Vương tam gia xuất thân cử nhân, con trai tiến sĩ, còn trung thành và tậm tâm của Tiến gia, vì Triệu Tự Doanh chúng ta vào sinh ra tử, chính nói rõ tiền đồ của Triệu Tự Doanh không hạn lượng được.
Triệu Tiến thanh âm nặng nề nói.
- Cây to đón gió, Cẩm Y Vệ theo dõi chúng ta cũng là không lạ lùng, tuy nói còn chưa chắc chắn được.
Nói xong câu này, Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Nếu như đã nhìn thấy huynh và Triệu Tĩnh, Lôi Tử đệ không cần đi Từ Châu nữa. Sau khi nghỉ ngơi một ngày lại trở về Nam Kinh. Nếu như dấu hiệu rõ ràng như thế, chúng ta cũng phải có chỗ nhắm trúng. Không cần để ý tốn tiền, cần dùng bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu.
Ngân lượng nhiều nói chung là dễ làm việc, Triệu Tiến vừa mở miệng nói như thế, chẳng khác nào trao quyền cho Lôi Tài. Cho dù tiêu xài lớn một chút Như Huệ và Chu Học Trí cũng sẽ toàn lực chi.
- Đa tạ đại ca, tiểu đệ sẽ không phung phí.
Triệu Tiến thuận miệng dặn dò một câu.
- Nói đó giống như nước địch, mọi người bảo toàn lấy mình mới trọng yếu nhất. Tốn ngân lượng tự bảo toàn lấy mình vậy thì mặc sức tiêu.
Còn không đợi Lôi Tài mở miệng, Triệu Tiến lại là nói.
- Huynh dặn dò mọi người tự bảo vệ là khẩn yếu nhất. Đệ phải nghe theo. Lôi tử đệ làm việc luôn mạnh dạn, nếu chẳng may tới lúc đó vì làm việc vặt này vứt tính mạng của mình vào, vậy chúng ta thật chịu thiệt rất lớn.