Cách chỗ ở Ngư Nhị, Ngưu Tam còn chừng ba mươi mấy bước, hai tên đó đã cầm binh khí xông ra khỏi phòng. Không giống với đại đa số thuộc hạ thân thể lõa lồ, trên người cả hai y phục đầy đủ, hai bên phòng ốc đi theo ra còn có hai mươi mấy người. Dù sao xông tới được chỗ này vẫn mất thì giờ, bọn họ cũng kịp thời chỉnh trang. Nhưng hai mươi mấy người này thì lại y phục xốc xếch, nhiều nhất cũng chỉ mặc vào một chiếc khố.
Ngưu Nhị rống giận báo ra danh hiệu.
- Kẻ nào tới nơi này. Ngưu gia chính là người đi theo Chung đại đương gia ở Quảng Đông.
Trần Thăng ra tay không có một khắc vòng vo, giáp mặt cũng cài ở trên mũ trụ, tức thì thân thể chùng thấp xuống, trường đao thẳng tắp hướng tới trước, cả người bước nhanh xông thẳng tới trước. Y cũng không biết đại đương gia Quảng Đông nào đó, y chỉ biết Triệu Tiến muốn giết mấy người trước mặt này.
Nhìn Trần Thăng bất chấp tất cả xông lên như thế, nhìn người bên cạnh như không là cái thá gì, sơ hở quá thuận lợi này tất cả tất nhiên phải nhặt. Hán tử to béo Trần Thăng này xông lên cực kỳ có uy thế, không ai dám ngăn đỡ trước mặt y, nhưng không ít kẻ thọc vào hai bên sườn.
Chỉ là bọn chúng đánh giá quá thấp sức mạnh và nhanh nhẹn của Trần Thăng cũng đánh giá thấp trường đao qua muôn ngàn lần tôi luyện rèn đúc bằng sắt ròng trong tay Trần Thăng này. Người đang xông tới, hai vai vung lên, lay động vạch sang trái phải. Trường đao phản chiếu ánh mặt trời thật giống như kim xà nhảy múa. Người hai bên không ngờ rằng y nhanh như thế, trong lúc luống cuống dùng binh khí đón đỡ. Cán cầm của mấy thanh phác đao bị Trần Thăng chặt đứt lìa, ngay cả bả vai người nắm đao bị chém rụng, còn có người mở ra một lỗ hổng giữa ngực và bụng.
Không chỉ là đấu sức, trong lúc Trần Thăng sải bước tiến lên, thu đao vung lên, thừa lúc người bên cạnh nâng đao chặt vào khoảng không thọc thẳng vào bụng. Người nọ kêu thảm một tiếng, vứt bỏ binh khí, tay chân cuống cuồng muốn che đỡ. Còn chưa kịp làm gì Lý Ngũ rơi ở đằng sau một bước đao đâm thẳng vào yết hầu của gã.
Tiến lên trước mười bước vẫn chưa có người nào áp sát được tới trước người Trần Thăng, nội trong chiều dài trường đao trong tay y còn chưa có kẻ nào sống được.
Lúc mới nhìn thấy còn có dũng khí đi liều mạng, nhưng nhận ra đối phương dũng mãnh như thế, lập tức khiếp sợ. Huống chi không riêng gì Trần Thăng vọt tới đằng trước, mặt sau còn có một đám người mặc giáp giống như thế.
- Má ơi!
Không biết ai hô ra lời này, quay đầu bỏ chạy nhưng lúc này muốn chạy cũng khó rồi. Người này vừa chạy lập tức có người cầm trường mâu đuổi theo.
Ngưu Tam lớn tiếng rít gào, chân cà thọt vung đao xông lên.
- Đắc tội Chung Bân đại long đầu các người mặc kệ là ở nơi nào, đều phải chó gà không tha cả nhà chết hết.
Trần Thăng không có lên tiếng, chỉ run trường đao lên thả chậm bước chân. Đao trong tay Ngưu Tam cũng chỉ dài hơn bốn thước, bước chân cũng không lanh lẹ, cứ như thế nhích gần tới. Trần Thăng vẫn tư thế như vừa rồi, dũng mãnh lướt tới, sải ra một bước dài, trường đao trong tay dồn sức bổ chém xuống. Ngưu Tam bên này giống như lảo đảo chốc lát, đã muốn ngã lăn ra đất nhưng khẽ cong lưng sải bước, cả người cũng né ra khỏi được nhát dao bổ xuống của Trần Thăng. Mượn nhờ một đao này, người đã tới gần sát trước mặt, đao trong tay nhằm vào khe hở giáp trụ của Trần Thăng đâm vào.
Ở phía khác Ngưu Nhị nhào cả người ra đằng trước, gã thật nhìn chuẩn liên thủ của Trần Thăng và Lý Ngũ đằng sau y. Gã bổ nhào tới đúng ngay lúc Trần Thăng ra chiêu, nhưng thân thể ngăn chặn Lý Ngũ chốc lát. Còn Lý Ngũ lúc bước lên lại vừa hay bị một đòn này của Ngưu Nhị làm chệch hướng vốn dĩ không cách nào giúp đỡ Trần Thăng.
Trần Thăng loạng choạng một bước, lại không hề thối lui, ngược lại cứng rắn nhằm thẳng phía trước đụng thẳng vào. Ngưu Tam lúc này lại tách ra không được rồi, không cách nào dồn sức phát lực. Người khác gặp phải đâm chọt, chỉ né tránh thối lui, nhưng Trần Thăng chỉ cần dùng áo giáp che đỡ nghiêm mật nhất này nghênh đón, dù một đao này cho không có cách nào đâm phá.
Ngưu Tam lựa thế cuộn mình về sau, Trần Thăng đá mạnh về trước một cước. Một cước này đá không tới lại khiến cho tay chân Ngưu Tam quơ loạn. Trần Thăng bên này cổ tay vừa nhấc vừa đè xuống, trường đao trong tay lại chém xuống. Lần này Ngưu Tam tránh không khỏi rồi. Một đao trúng ngay bả vai, mặc dù không có chém mạnh nhưng cũng phải da thịt lẫn lộn, máu tươi bật ra, cử động cả người đều theo đó chậm lại. Ngưu Tam kia thật đúng là có cỗ sức mạnh tàn ác, sau khi nhận thương tích chẳng những không trốn ngược lại gào rú một tiếng, giơ tay bắt được lưỡi dao, liều chết níu chặt như thế.
Ngưu Nhị bên cạnh quát lớn một tiếng, đâm thẳng đao trong tay ngang ra nhằm khe hở giáp mặt của Trần Thăng đâm tới. Lý Ngũ đằng sau nhấc bước không lách qua được, chỉ kịp dùng phác đao đâm ngã Ngưu Tam ra, bên kia Ngưu Nhị đã tới trước mặt Trần Thăng rồi.
Người còn chưa tới trước mặt, tay Trần Thăng đã buông lỏng binh đao ra cúi đầu hợp với cả thân mình xông lên. Chỉ nghe thấy tiếng vang lớn của đao đối phương bổ thẳng lên trên giáp lưng. Một khắc sau đó cử động của Ngưu Nhị dừng lại cả người co quắp ngã lăn ra đất, Trần Thăng rút đoản đao ra đâm vào bụng của gã dùng sức quấy mạnh, cả người Ngưu Nhị tức thì hết cục cựa.
Tiếng quát giết trong đại viện không dữ dội được bao lâu. Những người của Ngưu gia không kịp đề phòng bị người ta giết vào đó lại là loạn binh dùng đoản đao đấu với trường mâu kết đội kết trận, vốn dĩ không sao có lực chống cự. Ngay khi Trần Thăng sải bước xông tới trước chém dưa thái rau như vào chỗ không người đám người Ngưu gia càng chẳng còn sĩ khí gì đáng nói nữa rồi. Hai gã đầu lĩnh Ngưu Nhị, Ngưu Tam vừa chết lập tức chính là hoàn toàn tan tác, có kẻ quỳ ngay xuống đất, có kẻ thì xoay đầu bỏ chạy.
Cảng Cáp Lỵ là một bãi đất hoang vắng, muốn chạy hướng nào chạy đi đâu, đêm qua tửu sắc thác loạn, chính ngay lúc tay chân mềm nhũn, nào chạy qua được bọn tráng niên lưu dân nghỉ ngơi dưỡng sức toàn tâm thể hiện, rất nhiều người muốn đầu hàng cũng không được, vừa quỳ xuống đất đã bị trường mâu đâm thành cái sàng.
Còn về các chỗ khác của cảng Cáp Lỵ, chớ nói cái gì cứu viện, ai nấy như con mèo rơi xuống nước co rúm ở trong nhà, kẻ đầu óc nhanh nhạy đã sớm chạy ra khỏi nhà, càng xa càng tốt. Không biết sát thần từ nơi nào tới ngay cả Ngưu gia cũng dám động thủ, người khác sao là đối thủ cho được.
Vô số cỗ thi thể bị kéo trở về, đại viện Ngưu gia bên này càng lúc càng yên ắng, không còn người nào chống cự. Kỳ thật đám chỗ Ngưu Nhị, Ngưu Tam là tan tác sớm nhất. Ngưu Nhị, Ngưu Tam vừa té lăn ra đất, bọn gia đinh sau lưng Trần Thăng đã xông lên một lượt, không lưu người nào còn sống.
- Chúng ta không oán không cừu...
Lúc Ngưu Nhị té lăn ra đất dáng vẻ có chút không nhắm mắt, vẫn luôn ở nơi đó lầm bầm những lời này.
Trần Thăng chỉ đơn giản giơ tay chém xuống mở miệng nói.
- Báo ứng tới rồi.