Lần xuất động này tổng cộng có bốn trăm người tham gia, một liên đội Thân Vệ, hai trăm năm mươi người đội học đinh cùng với năm mươi người đoàn luyện Từ Châu, không có người cưỡi ngựa, ai nấy đều phải vác ba ngày lương khô đồ đạc lên đường. Lúc ánh mặt trời vừa ló dạng đã khởi hành, sau khi trời sáng dừng lại, lúc hoàng hôn lại đi tiếp, lúc trời tối đen dừng lại hạ trại.
Từ chỗ Hà Gia Trang lên đường trước hết tới được ven bờ Hoàng Hà, ngồi trên thuyền của đội thuyền Thái gia qua sông sau đó tiến về phương bắc. Sớm đã có người dẫn đường chờ sẵn ở bờ bắc Hoàng Hà. Lúc ngang qua Từ gia Cảnh Sơn chiếu theo sắp xếp Từ gia đưa cho bọn Triệu Tiến lương thực và đồ đạc trù bị sẵn, cũng phái ra người quen thuộc dẫn đường.
Bốn trăm người không có kẻ nào để mắt tới, suốt một đường ngang qua tiến vào Sơn Đông một đường tiến lên không có người nào không có mắt lại đây trêu chọc. Tuy nhiên trên đường đi cũng rất rắc rối. Triệu Tiến và Cát Hương vẫn luôn giảng giải. Buổi tối lúc hạ trại phải làm cái gì, phải an bài gác ngầm gác minh thế nào, làm cách nào bố trí xung quanh, quan sát đường lui và tấm chắn sẵn sàng. Lúc lên đường phải để mắt tới cái gì, phải ráng sức uống nước sôi, trên người mang theo ống trúc chính là chứa nước sôi để dùng. Nếu như thật sự không còn cách bù đắp thì uống nước chảy không được uống nước đọng.
Không được cảm thấy tinh thần tốt thì đi nhiều thêm bởi vì ngày hôm sau sẽ mệt mỏi. Cũng không được đi hái trái cây ven đường, rất có khả năng sẽ bị đau bụng, sau đó sẽ bị người ta nhận ra. Nếu như có người sang đây rình mò phải ứng đối thế nào. Các loại việc cần làm người đội học đinh đều dụng tâm nghe rõ, rất để ý.
Tới bây giờ người còn lưu lại trong đội học đinh, đều là cả nhà khăng khăng một mục đi theo Triệu Tự Doanh, trung thành vân vân tất nhiên không cần nói.
Sau khi vào địa phận đất khác, buổi chiều Triệu Tiến cho đội ngũ nghỉ ngơi sau đó nửa đêm đánh thức, trước khi trời sáng chạy tới chỗ thôn trang đó. Lúc cách nơi ấy một dặm đội ngũ tắt hết đèn lồng, người đằng sau níu lấy y phục người đằng trước, cứ như vậy chầm chậm nhích gần tới.
Nói là thôn trang thật ra là lợi dụng thôn xóm bỏ hoang dựng thành một chỗ thu dụng. Lấy chỗ chuyển gạch xây phòng ốc làm tâm, nạn dân dựng lều ở xung quanh cái tâm đó dựa vào việc mình làm và từng chút đồ ăn bố thí để sống. Sở dĩ tới bây giờ còn giữ vững được cũng không phải bởi vì nạn dân, lưu dân không muốn rời khỏi mà là xung quanh bọn chúng phòng bị rất chặt chẽ. Ban đêm còn nhìn thấy được có người tuần tra, hai ba người một đội tay cầm đèn lồng, đuốc lửa.
Những người đội học đinh cũng là nín nhịn rất lâu rồi, ban đêm lên đường tốt nhất phải yên lặng. Kết cuộc tiếng bàn luận nho nhỏ trong đội ngũ vẫn không hề ngưng khiến những lão gia đinh dẫn đội không ngừng lên tiếng giáo huấn khiển trách. Nhưng tân đinh chính là tân đinh, sau khi nhìn thấy nơi cần tới thì đồng loạt yên ắng, nhưng tiếng người xung quanh hít thở nặng nhọc cũng đều nghe được rõ ràng.
Triệu Tiến trước khi bước vào cuộc chiến an bài đơn giản.
- Đội Thân Vệ lưu lại sáu mươi người, sau đó hai mươi người xếp vào trong đội học đinh, hai mươi người xếp vào đoàn luyện. Ta và đội Thân Vệ áp trận. Cát Hương đệ dẫn đội học đinh công thẳng chính diện. Đoàn luyện Từ Châu cắt đứt đường lui.
Đối phó một thôn trang nhỏ cộng hết nạn dân mới được chưa tới hai ngàn người như thế, cái sắp xếp này cũng đủ rồi.
Mượn nhờ bóng đêm đội ngũ chia làm ba đội, di chuyển một vòng lớn thì vào chỗ, hiện giờ rất an tĩnh, cũng là lúc ban đêm tối tăm nhất, phát động công kích cũng không cần hiệu lệnh gì, hừng đông chính là hiệu lệnh.
Ánh mặt trời vừa ló dạng, đội học đinh bước nhanh nhằm hướng bên trong trang xông tới, không ít học đinh hò hét khuấy động. Bọn họ nghĩ rằng đay là cổ vũ sĩ khí khiến kẻ thù kinh hãi.
Từ xa nhìn sang, Triệu Tiến cười khổ bình phẩm.
- Tội gì gào thét, một người không tỉnh táo thì bớt đi một kẻ địch.
Số người trong thôn trang xấp xỉ hai ngàn, nhưng những nạn dân, loạn dân đần độn ngốc nghếch kia vốn dĩ không đáng nhắc tới, nhìn thấy đội học đinh đột nhiên xông vào lập tức kinh hoảng chạy tán loạn.
Hộ vệ đang tuần tra sau khi nhìn thấy những kẻ này đều phải ngây người, chạy trốn cũng chậm nửa nịp bị mấy tên học đinh bước nhanh đuổi kịp, ngay cả đầu cũng chưa kịp xoay đã bị chém giết ở nơi đó.
Binh khí bọn học đinh đang dùng cũng không phải trường mâu mà là trường kích ngắn hơn trường mâu ước chừng ba thước, so với thiên phương họa kích trong kịch hát hoàn toàn không giống nhau, càng giống như là ghép đầu búa và trường mâu lại với nhau, chiều dài cái này cũng là binh khí dài, dùng truy đuổi bổ chém rất hữu dụng.
Nghiêm chỉnh mà nói đây là lần đầu tiên thực chiến của đội học đinh, rất nhiều người kích động hưng phấn không biết vì sao. Sau khi vọt tới không bao lâu chém giết kẻ địch bỏ chạy đội hình lập tức trở nên có chút tán loạn, còn có người nhịn không được ói thốc ói tháo loạn càng thêm loạn. Cát Hương dẫn đội chỉ đành dừng ngay đội ngũ lại chỉnh đốn lần nữa sau đó tiếp tục tiến lên.
Triệu Tiến dẫn sáu chục gia đinh đội Thân Vệ quan sát từ xa chậm rãi nhích gần tới trước nhìn tình cảnh hoảng loạn như thế bọn gia đinh nhịn không được phì cười, có người bật cười thành tiếng.
Triệu Tiến quát lớn một câu.
- Cười cái gì, lúc các ngươi vừa thấy máu tốt hơn bọn họ bao nhiêu.
Nhưng cũng không có nói thêm gì, cuộc chiến lần này là sư tử vồ thỏ chân chính, có mười phần nắm chắc mới khai chiến cho nên cũng không lo lắng gì cả, mấu chốt là để cho đội học đinh lịch luyện đổ máu.
Đội học đinh tới lịch luyện lần này, cho Văn Hương Giáo một bài học nhưng trọng yếu hơn chính là Triệu Tiến muốn dùng những học đinh này trừng phạt thế lực thổ hào trên đất này cấu kết với Văn Hương Giáo cũng muốn cho thế lực trung thành với mình kia một số chỗ tốt. Chỗ cửa sông Thanh Giang khắp nơi đều cần người vừa hay an bài bọn học đinh sang đấy, con cháu trung thành được ở chốn phồn hoa giàu có, tiền đồ rộng mở, đây cũng là tấm gương rất tốt.
Vốn cho rằng đánh Văn Hương Giáo thật đau, đôi bên ngầm ước hẹn nước sông không phạm nước giếng lại không ngờ rằng đối phương chung quy không có dừng lại ngấm ngầm thâm nhập vào Từ Châu, vậy thì phải đánh tiếp. Triệu Tiến chẳng hiểu sao lại nhớ tới Mộc Thục Lan, thầm nghĩ nếu như Tiểu Lan chủ trì sự vụ Văn Hương Giáo Từ Châu, nàng có bối phận và địa vị khẳng định hợp hơn so với Trịnh Toàn danh không chính ngôn không thuận, khẳng định chủ trì càng nghiêm cẩn hơn.
Đang lúc xuất thần, lại nghe thấy tiếng ngựa hí vang, Triệu Tiến chấn động mạnh một cái, thôn trang này không ngờ có kỵ binh sao? Trước khi làm tin tức thăm dò được cũng không có nói tới có lẽ là kẻ mới vừa tới đây.
Nếu như gia đinh Triệu Tự Doanh đón đánh thậm chí gia đinh một liên này, cũng không sợ hãi kỵ binh số ít, nhưng đội học đinh là đánh trận lần đầu kỵ binh xông tới rất dễ hoảng loạn, nếu như tan vỡ rất nhiên sẽ có kẻ chết bị thương, mà nhưng học đinh trẻ tuổi này chết một người Triệu Tiến cũng không cam lòng.
Triệu Tiến hạ lệnh.
- Xếp thành đội bước nhanh tiến lên.
Bọn gia đinh cười ha ha hô hố cũng trở nên vội vàng hẳn, nhanh chóng xếp thành đội tiến lên.
Nhưng dù sao còn cách một khoảng, chỗ bọn họ vừa động đã nghe thấy người hô ngựa hí thậm chí còn có tiếng quát thét kinh hãi, nhìn thấy có mười mấy người cưỡi ngựa bên trong thôn trang vọt ra.
Mặc dù người cưỡi trên lưng ngựa áo mũ không chỉnh tề nhưng trong tay đều cầm binh khí, khống chế con vật cũng không tệ, trước mắt đã là đội ngũ bọn học đinh.
Trong lòng Triệu Tiến vừa co thắt, biết lần này mình quá kiêu căng rồi. Trước chê trách không ít bọn huynh đệ cho dù sư tử vồ thỏ, nhưng chém giết sống chết cũng phải cẩn thận kỹ lưỡng. Lần này trinh sát trước đó vẫn là qua loa ngoài mặt cho nên không có quá mức cẩn thận. Chẳng quan chỉ là cảm thấy Triệu Tự Doanh hùng mạnh tới liền đánh thắng được ngay, mặc dù là đội học đinh chưa từng ra trận cũng giống như vậy. Dù sao gia đinh một liên này đặt trong cuộc chiến đấu bằng khí giới ở thôn quê gần như vô địch.
Triệu Tiến hít một hơi thật sâu nhanh chóng tỉnh táo lại, nhanh chóng hạ lệnh xuống.
- Sẵn sàng. Cho dù đánh không lại cũng nhớ kỹ mặt cho ta.
Nếu như chết bị thương thật tránh không khỏi, vậy thì nghĩ tới về sau trả thù như thế nào.
Còn chưa đợi gia đinh bên cạnh đáp lời, đội học đinh đằng trước bùng phát ra tiếng hô hoán, trong lòng Triệu Tiến càng thêm đập mạnh. Chẳng lẽ những người trẻ tuổi này nhìn thấy kỵ binh xuất hiện luống cuống cả rồi. Nếu như kinh hoảng chạy tán loạn khắp nơi, vậy kế tiếp càng là kiếp nạn rồi. Chớ nhìn mười mấy người cưỡi ngựa đối phương cũng không có sửa soạn xong nhưng thật xông vào trong đám đông, người ở trên ngựa lựa thế từ cao nhìn xuống chém giết giẫm đạp mấy trăm người cũng rất dễ dàng bị tách rời ra đánh cho tan tác, sau đó chính là đồ sát.
Vì kế sách hôm nay, chỉ hy vọng những gia đinh trộn trong đội học đinh kia chống đỡ một trận, hy vọng Cát Hương chỉ huy thích đáng. Đại Hương ngàn vạn lần không được có hung hiểm gì.
Lại nghe thấy tiếng ngựa hí vang, loại thanh âm này đều là kẻ cưỡi ngựa gấp gáp ghìm ngựa chuyển hướng mới sẽ phát ra. Đội học đinh vừa mới nhanh chóng tấn công đột ngột khiến cho trận thế tán loạn đã tụ lại cùng nhau, đội hình chỉnh tề, trường kích trong tay tua tủa hướng ra ngoài, giống như là một con nhím.