Triệu Tiến nói rất thẳng thừng.
- Sẽ thêm vào riêng cho đệ mấy chục người. Gom đủ số người của một liên. Nhưng liên này cần phải thường trú ở chỗ võ quán Triệu gia này, thay phiên với liên đội trong đoàn của đệ. Nơi này chỉ được có mười liên, bên đó chỉ được có một liên. Đệ hiểu rõ ý huynh không?
Một đoàn mười liên, nếu như có người dẫn mười một liên, vậy thì rối mù rồi. Hiện giờ trong tay Trương Hổ Bẩn có sức mạnh của sáu liên đội, tách riêng ra thành một đội ngũ không thuộc bất kỳ nơi nào.
Thạch Mãn Cường nói rất thành khẩn.
- Ý của đại ca đệ hiểu. Những người giang hồ kia không phải do chúng ta luyện ra chỉ sợ thời điểm khẩn yếu hơn không đáng tin. Võ quán Triệu gia lại đang ở vùng đất nội địa của cửa sông Thanh Giang, đệ cũng sợ xảy ra rối loạn gì không kịp đuổi đi. Đặt một liên ở nơi đó, loạn thế nào chúng ta cũng áp xuống được. Vậy không cần lo lắng nhiều như thế nữa rồi.
Vương Triệu Tĩnh cảm khái một câu.
- Xét đến cùng, người giang hồ chính là không hữu dụng bằng gia đinh.
Gia đinh Triệu Tự Doanh tự thành một thể, cảm thấy bản thân là sức mạnh chính thống nhất của Triệu Tự Doanh, vào sinh ra tử với Triệu Tiến, đánh ra được cục diện như nay. Còn người luyện võ nơi khác của Từ Châu và người giang hồ khắp chốn là nhìn thấy tháng ngày tốt đẹp mới đầu nhập vào. Về phần đoàn luyện Từ Châu là bọn ăn mày được thu dụng.
Không riêng gì gia đinh nghĩ như thế, bọn huynh đệ của Triệu Tiến cũng là hiểu biết như vậy. Bình phẩm mạnh yếu của liên đội nào đó, coi trọng gia đinh cũ bao nhiêu. Gia đinh cũ này cũng không phải chỉ mấy trăm người đi theo Triệu Tiến năm đó bình loạn lưu tặc, mà là một đội, hai đoàn chỉnh biên lúc mới ban đầu.
Triệu Tiến nói một câu dễ hiểu.
- Tầm mắt phóng khoáng một chút. Cũng đừng chăm chăm gia đinh cũ mới gì. Vậy sẽ không có người mới nào sang đây đầu nhập nữa.
Với tầm vóc lúc này của Triệu Tự Doanh, đã có chút kinh thế hãi tục rồi. Chỉ có điều Từ Châu khép kín cửa, bên ngoài không biết hướng đi bên trong. Còn cửa sông Thanh Giang lại quá lớn, ngàn người vứt ở nơi đó không có ai để mắt tới. Dù vậy, người trong ngoài đều biết rõ, tầm vóc trước mắt của Triệu Tự Doanh là cực hạn rồi, trong những tháng ngày ngắn ngủi sắp tới sẽ không mở rộng thêm ra ngoài. Thậm chí có người còn tưởng rằng, Triệu Tự Doanh về sau sẽ không mở rộng nữa.
Nhưng theo hiểu biết của Vương Triệu Tĩnh càng lúc càng sâu sắc với Triệu Tiến và một thể thống nhất này, y tất nhiên hiểu rõ ý của Triệu Tiến. Sau khi nghe thấy lời này, chỉ cười nói.
- Tiểu đệ thật sự nông cạn rồi.
Thạch Mãn Cường gãi đầu, cũng có một chút dáng vẻ cái hiểu cái không.
Xem xong gia đinh trú đóng ở bên này, Chu Học Trí lại tìm tới tận cửa rồi. Bản thân y là đại chưởng quỹ các chuyện làm ăn buôn bán của Triệu Tự Doanh, y không rãnh rỗi bao nhiêu so với Triệu Tiến, chỗ cần chiếu cố quả thật quá nhiều, cộng thêm chuyện vụn vặt của chợ lớn Thanh Giang cũng cần y tới trông coi, quả thật là chân không chạm đất.
Tuy nhiên bận thì cũng có bận, Chu Học Trí cũng là bận tới cả mặt rạng rỡ. Tay nắm quyền hạn to lớn, cả ngày bên cạnh tay cầm núi vàng biển bạc tuôn vào ào ào, các phe các phái cửa sông Thanh Giang khẩn cầu, mọi mặt cúi đầu khách khí, thật sự khiến cho người ta cảm giác gió xuân phơi phới.
Tất nhiên, Chu Học Trí biết rõ đây hết thảy từ đâu mà tới, cũng biết rõ thuộc hạ bên cạnh mình có bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm, bao nhiêu lỗ tai đang nghe ngóng, hơi không cẩn thận sẽ rước họa vào thân.
Lần này tới gặp Triệu Tiến, báo cáo như thường lệ khoản mục và chuyện vụn vặt, sau đó bàn bạc mở tiệm buôn hàng hóa phương bắc. Hiện giờ hãng buôn của Tôn gia và Vân Sơn Hành đều đang bán ra chăn lông cùng với hàng hóa ngoài quan ải phía bắc. Chăn lông chỗ Triệu Tự Doanh đều tới từ thành Quy hóa, đó là chỗ hiện giờ của bộ lạc Yêm Đáp Thổ Mặc Đặc, là người ít gặp trên thảo nguyên. Đại thành trên mười vạn người, chăn lông bên đó cũng không phải dân du mục dùng tay dệt ra mà là dùng công cụ của Đại Minh, ở trong phường dệt làm ra đấy. Làm ra hàng loạt, phẩm chất cũng tốt, là loại hàng thượng đẳng.
Chăn lông trước giờ đều bị thương nhân Sơn Tây lũng đoạn, buôn bán khắp thiên hạ. Còn Vương Tự Dương dựa vào sức mạnh danh tửu Hán Tỉnh cũng nắm giữ được nguồn hàng nhất định. Những chăn lông này cũng được xem thành tiền rượu trắng chi trả sang đây, vịn vào chợ lớn Thanh Giang đường buôn bán những chăn lông này cực kỳ tốt. Cũng giống như vậy, các loại hàng hóa tới từ quan ải phía bắc, ở nơi này đều buôn bán vô cùng tốt, đã cần phải mở riêng một hiệu buôn để làm ăn. Làm xong rồi, lại là một nguồn lợi lớn của Triệu Tự Doanh.
Triệu Tiến cười nói.
- Xem ra phải an bài riêng một tửu phưởng làm ra rượu cho chỗ Vương Tự Dương đó.
Cùng nhau làm giàu kiếm tiền, tất cả đều rất vui mừng.
Điều Chu Học Trí tới nói không chỉ là chuyện này, nói xong việc trước chưởng quỹ phòng thu chi theo đó cùng nhau tới cầm sổ sách rời khỏi, Chu Học Trí cười nói.
- Lão gia, ba đứa con của tiểu nhân, Chu Đức Trung và Chu Đức Hạnh tuổi đã không còn nhỏ, thân thể xương cốt đều không kém muốn xin lão gia an bài cho tiền đồ. Con gái Chu A Hương tuổi tác vẫn còn nhỏ, tuy nhiên cũng nên học làm một số việc. Hiện giờ người hầu hạ chỗ lão thái gia và lão phu nhân cũng không nhiều. Lão gia ngày cảm thấy lời này hợp lý... thì đưa sang đấy làm nha hoàn. Người nhà mình dùng cũng thuận lợi một chút.
Đừng thấy Chu Học Trí ở trước mặt Triệu Tiến khiêm tốn kính cẩn nghe theo làm đủ thái độ của kẻ dưới, nhưng trong ngoài đều biết rõ thân phận của y không tầm thường. Mấy năm trở lại đây, giá trị con người y cũng vô cùng sâu dày, con cái y không mảy may thua kém tiểu thư công tử gia đình giàu có tầm thường, nhưng vẫn là muốn đưa tới chỗ Triệu Tiến, dường như ý là làm con nuôi nhà khác, thật sự là tự mình xem nhẹ bản thân.
Nhưng không ai sẽ cảm thấy Chu Học Trí hèn hạ, đây chính là mánh lới tốt kéo gần quen biết với Triệu Tiến. Chu Học Trí sắp bốn mươi rồi, tuổi tác còn phải nhiều gấp đôi Triệu Tiến, còn Triệu Tiến hiện giờ còn chưa tới hai mươi, không để con gái nhà mình thân cận Triệu Tiến đợi tới ngày nào đó già rồi mọi chuyện đều chậm mất.
Hơn nữa lúc này Triệu Tiến là từng bước tiếng lên trước, kiếm tiền càng lúc càng nhiều, cục diện càng lúc càng lớn. Đợi bản thân già rồi, con cái ngày nào đó lớn rồi, còn không biết làm tới bộ dáng gì nữa, phải thật nhanh đi theo, đừng để kẻ khác chen vào.
Lúc nói lời này, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh có mặt ở đấy, nghe thấy Chu Học Trí muốn đưa con gái tới chỗ phụ mẫu của Triệu Tiến làm nha hoàn, trên mặt Vương Triệu Tĩnh lập tức có vẻ cười như không cười.
Chu Học Trí muốn làm cái gì tất cả đều rất rõ ràng. Người gần gũi với Triệu gia đều biết rõ năm đó thu dụng huynh muội Triệu gia kia. Mạnh Chí Kỳ làm tùy tùng thân cận bên cạnh Triệu Tiến, cũng biết rõ mẫu thân Hà Thúy Hoa của Triệu Tiến muốn Triệu Tiến đem theo Mạnh Tử Kỳ.