Ngưu Thắng Kiệt gầy yếu ngăm đen, tửu sắc rút sạch thân thể. Quan Đào kia thân thể ngũ đoạn, nhìn như một người lùn, người ta tặng cho biệt hiệu "Hồng Hài Nhi". Cả hai có một thú vui giống nhau, đó chính là nữ sắc, vả lại chơi bời nhiều lắm. Thú vui con đường chui vách đi cửa sau này, thích nhất những nữ tử nhà đoàng hoàng không phục tòng, làm ra rất nhiều án.
Mấy năm trôi qua, bởi vì điều này thiếu phụ tiểu thư treo cổ nhảy sông không ít, nhưng tất cả đều chỉ xem như không có nhìn thấy, dù sao kẻ bị tai họa đều là bá tánh dân thường, không gây ra sóng gió gì.
Trước đây nửa tháng, Ngưu Thắng Kiệt và Quan Đào theo dõi một hộ gia đình trong huyện thành. Những thứ này đều là sau khi xong việc mới biết rõ, chỉ có điều có người nhìn thấy Ngưu Thắng Kiệt và Quan Đào trước khi trời mối dẫn thuộc hạ vào cửa căn nhà này. Suốt cả một đêm hàng xóm xung quanh đều nghe thấy nữ nhân kêu thét chói tai, nhưng bên ngoài có người nhà họ Ngưu trong chừng ai cũng không dám ra mặt.
Vừa sáng ngày thứ hai, Ngưu Thắng Kiệt và Quan Đào bước thấp bước cao ngả nghiêng, cười hi hi ha ha rời khỏi, đợi tới lúc trời sáng rõ, căn nhà này bỗng dưng bốc cháy, người trong nhà toàn bộ đều bị thiêu chết.
Quan nghiệm thi sang tra xét, nói là người trong nhà tự mình phóng hỏa tự tận, vu này tới đây thì hẳn phải kết án như thế, dính dáng với Ngưu Thắng Kiệt và Quan Đào kia, tất cả đều phải tránh xa ra, e sợ dính phải phiền toái.
Mạnh Siêu vốn dĩ cũng không biết, gã là giúp người chú làm chuyện lặt vặt, lại là kẻ không có đầu óc, không làm cách nào để người trên kẻ dưới yêu thích, cũng may vai vế trong nhà lớn một chút, đây mới vẫn luôn lăn lộn nơi này.
Một lần tán rẫu, hai sai dịch cười nói hi hả khơi mào cái này, nói người nhà kia là một quả phụ nuôi hai đứa con gái. Người quả phụ tuổi không lớn lắm, con gái tuổi tác vừa đôi mươi, ai nấy đều có tướng mạo như hoa như ngọc. Có gia đình giàu sang thích nhà này, tốn món tiền lớn sai người dạm hỏi, đều bị từ chối trở về. Bởi vì trượng phu của quả phụ này chết đi là tú tài, trong nhà lại có một số gia sản, cũng không người nào dám phách lối ra oai. Không ngờ rằng bị Ngưu Thắng Kiệt này ra tay có được. Giọng điệu sai dịch nói tới chuyện này không có mảy may đồng cảm ngược lại có chút thèm muốn.
Nhưng Mạnh Siêu sau khi nghe thấy lại cực kỳ tức giận, quả phụ và hai tỷ muội kia gã cũng nghe nói qua, cách chỗ gã ở cũng chỉ mấy con phố. Người bên cạnh bị hại hoàn toàn không giống với những gì nghe thấy, mà việc làm của Ngưu Thắng Kiệt và Quan Đào kia càng khiến cho người ta giận sôi, tán tận lương tâm.
Giận thì cũng giận, vừa tra mới biết khó khăn. Văn nhân sĩ tử huyện Sơn Dương đều căm như hến, không có lấy một người dám lên tiếng hoặc là ra mặt. Công danh của họ quả thật là bùa hộ mạng, nhưng chỉ được che chở dưới khuôn phép vương pháp, nghĩ tới bọn vong mạng trên biển sau lưng Ngưu Thắng Kiệt, ai cũng không dám nhiều chuyện. Dù sao không phải việc nhà mình ra mặt làm chi. Duy nhất làm được cũng chính là ước thúc nữ quyến nhà mình không được xuất đầu lộ diện, gia đình nhà nghèo thấp cổ bé họng có nữ nhân xinh đẹp thậm chí đều chuyển nhà đi hết.
Trên giang hồ lại không ra tiếng, hành hiệp trượng nghĩa đó chỉ là hành sự trong chuyện xưa bình thoại. Ngưu Thắng Kiệt này lại không có đoạt địa bàn với ai, lại không có gây tai vạ nữ nhân nhà mình, vậy hà cớ gì đắc tội.
Ngược lại là Mạnh Siêu truy tra tới hỏi việc này bị thượng cấp giáo huấn khiển trách một trận.
- Bản thân ngươi đầu óc u mê chẳng sao, nhưng cũng đừng liên lụy tới mọi người.
Lời Lưu trưởng khoái nói rất minh bạch.
Trong lòng Mạnh Siêu rất là không phục, còn muốn tiếp tục tra hỏi, tìm tới quan khám nghiệm tử thi, mấy ngụm rượu xuống bụng, quan nghiệm thi nói rất nhiều.
- Đây nào phải người làm, rõ ràng là súc sinh. Ba nữ nhân tính cả nha hoàn hầu hạ bọn họ, có mấy người không toàn thây, đều bị lửa thiêu rụi hết, nhưng còn ngửi thấy được một mùi tanh tưởi.ta từng thấy qua bao nhiêu thi thể, lần đó cả ngày ăn cơm không vô.
Kết cuộc uống xong bữa rượu đó vị nghiệm thi kia sau khi tỉnh rượu liền tìm tới trưởng bối của Mạnh Siêu. Phụ thân Mạnh Siêu ra sức đánh cho một trận, nói rất rõ ràng, còn không biết sống chết như vậy nữa phải đánh gãy hai cái chân của con, cho dù không nỡ làm việc này cũng không muốn nhìn thấy con rước họa cho cả nhà.
Cơn tức này Mạnh Siêu nhịn xuống, qua mấy ngày vốn cho rằng mình đã quên, kết cuộc lại nghe thấy có người kể. Tiểu thư gia đình nào đó ngoài thành, không cẩn thận lọt vào mắt Quan Đào, kết cuộc nửa đường bị túm lại, ngày hôm sau mới thả cho về, người trong nhà không cho tiểu thư này vào cửa đành phải tự mình nhảy sông.
Quan phủ không dám quản, kẻ sĩ không dám hỏi, ngay cả trên giang hồ cũng không lên tiếng, Mạnh Siêu cũng biết rõ mình có chút võ nghệ đơn thân độc mã đi chính là chịu chết, còn phải liên lụy tới người nhà, vốn ràng cũng chỉ đành nhẫn nhịn. Nhưng cửa sông Thanh Giang hiện giờ còn thêm một thế lực, vả lại thế lực này vô cùng dũng mãnh. Mấy tháng nay, tất cả cũng đều cảm thấy thế lực này làm việc rất là công bằng.
Nơi cửa sông Thanh Giang này dù liên thủ với Triệu Tự Doanh ra sao trong lòng tựu chung vẫn là uất nghẹn. Dù sao bị một người ngoài đánh cho phục ngã ngựa khỏi đầu núi, chống cự cả quan phủ, giang hồ càng không dám đụng chạm. Mạnh Siêu càng nhớ rõ một đám người của mình sang đó, toàn trường lúc đó rành rành máu chảy thành sông, thi thể khắp nơi, binh khí coi thường lệnh cấm nhan nhản trước mặt, lại ngang ngạnh cự với quan sai, cưỡng ép dọa một đám người bên mình quay về.
Nhưng sự tình giống như nay, đã không còn người nào hoặc là thế lực nào giúp đỡ, cũng chỉ có đi Triệu Tự Doanh bên này nghĩ cách. Mạnh Siêu cũng không biết mình đi cầu xin rốt cuộc có hữu dụng hay không, song y chỉ hướng tới một chuyện, nếu như mình cứ nhịn như vậy, cả đời này ban đêm đều ngủ không ngon.
Mạnh Siêu đổi một bộ y phục, muốn lén lút trà trộn vào đây, y thật sự đã vạch kế trà trộn vào bên trong cửa nơi ở của Triệu Tiến, sau đó quỳ xuống dập đầu hô lớn, cũng có lẽ tới trước mặt Triệu Tiến vả lại còn không cần lo lắng bị người các nơi cửa sông Thanh Giang nhận ra, ra tay một lần làm liền thành công.
Nhưng Mạnh Siêu này vốn không ngờ rằng phòng bị Triệu Tự Doanh nghiêm khắc như thế, mấy con phố bên ngoài đã có trạm gác và tai mắt ngầm, không đi mấy bước đã bị người ta theo dõi, còn chưa đợi mình nói rõ thân phận, thì đã bị bịt miệng bắt trói lại, tống thẳng vào trong địa lao, sau đó bày ra các loại dụng cụ hành hình đã muốn tra khảo, sau đó vội vàng nói rõ thân phận, lại gọi người tới nhận rõ, lúc này mới coi như tránh thoát một kiếp.
Không chỉ có môn phái giang hồ Từ Châu kéo tới, hoặc giả là hộ vệ hiệu buôn lớn nuôi dưỡng sao sẽ có bố trí nghêm cẩn như thế. Quan chức quyền quý kinh sư Nam Kinh kéo tới cửa sông Thanh Giang cũng không ít, những người đó mang hộ vệ tôi tớ hàng đống lại có quan binh hộ tống còn có sai dịch trên đất này dọn dẹp đường xá, nhưng cái đó so với hiện giờ nhiều nhất cũng chỉ thanh thế kinh người, nghiêm mật kín kẽ còn xa mới bằng được.