Kinh sư tầm thường
Triệu Tiến nghĩ, Sơn Đông mấy năm liên tục gặp thiên tai, lại có Văn Hương Giáo hung hoành ngang ngược lung lây, nhất định không phải nơi thái bình, vì vậy, đi qua Sơn Đông cần phải thật nhanh và cẩn thận. Nhưng vào đến Bắc Trực Lệ thì thả lỏng được một chút rồi bởi đây là trung tâm của thiên hạ, là vùng kinh sư kéo dài ra, tất cả nhất định không dám làm càn.
Nhưng thật không ngờ, sau khi vào đến đất Bắc Trực Lệ phủ Hà Gian, lại phát hiện bên này so với nơi bị đổ nát nhất trên đường trước đây tốt hơn chút, nhưng cũng không quá tốt, rõ ràng trong thôn trại bọn thám tử trộm cướp cũng không kém gì bên Sơn Đông.
Tuy nhiên người khác cũng không dám động vào đoàn người Triệu Tiến, hai mươi mấy tráng sĩ, ngựa cũng tráng kiện, chưa nhắc tới các loại đao kiếm cung tiễn, chỉ cần là người hơi có mắt nhìn là nhận ra được, mạng người chết trong tay bọn Triệu Tiến không ít, đối chọi lại đội nhân mã như thế, lợi ích là một chuyện, tính mạng của bản thân lại là một chuyện khác.
Nói thương khách bên ngoài tới là thịt cá, dù có làm thịt thì cũng chẳng ai quản được, nhưng đồng thời, thương khách bên ngoài tới cũng không cần quá để ý quy củ, thoải mái động tay động chân giết người, sau đó lại phủi mông chạy. Người giang hồ từng trải đều hiểu được đạo lý này, bọn Triệu Tiến dọc theo đường đi lên phía bắc cũng cứ như vậy hữu kinh vô hiểm (có kinh hãi mà không có nguy hiểm).
Càng thú vị chính là, dọc theo con đường này không bị quan sai quấy rầy, Triệu Tiến còn cố ý hỏi vì sao. Kết cuộc nói là đoàn người này của bọn Triệu Tiến cử chỉ lành lạnh có độ, không phải gia thần gia tướng của bọn lão đại, chính là đám thân vệ thân binh trong nha môn lớn, người như vậy ai cũng không dám đắc tội.
Cứ như vậy đến địa giới Thông Châu. Thông Châu cách kinh sư không đến năm mươi dặm, lúc đến Thông Châu đã là giữa trưa, nếu thúc ngựa chạy nhanh là đến được khách điếm lớn ngoài thành nghỉ ngơi, hôm sau vào thành cũng thuận tiện hơn.
Nhưng trên thư Vương Hữu Sơn cố ý dặn dò rất kĩ càng, rằng bọn họ nhất định phải nghỉ một đêm ở Thông Châu, rồi mới vào kinh sư. Trưởng bối đã nói trịnh trọng như vậy thì nhất định phải nghe theo rồi.
Khiến người ta không ngờ đến là, lúc còn cách Thông Châu mười hai dặm đường, lại nhìn thấy người hầu cận Vương Hữu Sơn là Hà Thúc, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều xuống ngựa ân cần thăm hỏi. Nói là chủ tớ, nhưng vẫn lại có vai vế trên dưới trưởng bối và vãn bối.
Vừa nhìn thấy bọn người Triệu Tiến, Hà Thúc liền không nhịn được cười khổ.
- May tôi tính trước, ở chỗ này chờ các cậu, nếu không các cậu vào Thông Châu chẳng phải sẽ gặp phải phiền toái lớn.
Thông Châu giống như phụ thành kinh sư, Giang Nam và các vùng phía đông đi vào kinh sư đều phải nghỉ lại một đêm ở Thông Châu. Đây cũng là bến cuối cùng của tào vận, rất nhiều thuyền chở hàng đến đây đều cập bến, chuyển sang xe ngựa chở hàng vào thành.
Kinh sư là nơi ngọa hổ tàng long, rất nhiều hoàng thân quốc thích, quan cao trong triều, lão đại ngoại triều, không cẩn thận liền tan xương nát thịt. Những người thông thạo công việc sẽ sắp xếp thân tín ở Thông Châu, nơi này dù sao cũng tự do, quy tắc cũng ít hơn kinh sư.
Là nơi tụ hội hàng hóa tiền tài, nơi đây taast nhiên là trọng địa nhất đẳng, đồng thời, những kẻ phạm pháp muốn vào kinh sư cũng phải dừng chân đất Thông Châu, thậm chí còn lập cả sào huyệt ở nơi này.
Bởi vì những nguyên nhân này, Đông xưởng, Cẩm Y Vệ, Hình Bộ và phủ Thuận Thiên, tại Thông Châu đều có tai mắt ngầm và mật thám. Nghe nói còn có một số thám tử lão đại nuôi dưỡng riêng cho mình, thậm chí còn có lai lịch một số người nói không rõ, nhưng Đông Xưởng cũng không dám quản tới.
Đám người này, một mặt làm chuyện của mình, mặt khác lại muốn tìm cơ hội phát tài cho mình, người bên ngoài vào kinh, không biết đến khuôn phép, phạm đến điều cấm kị rất nhiều, xem ra rất dễ bắt nạt. Cứ lập tức gắn lên một số tội danh lừa bịp, nếu không chịu xuất tiền, vậy lộ rõ thân phận tống thẳng vào đại lao, đến lúc ấy thì càng thêm phiền toái.
Đám người này của Triệu Tiến vừa thấy liền biết không tầm thường, không nói đến đoàn ngựa, túi hành lý, người có mắt nhìn, liếc một cái là đã nhìn ra bên trong chứa cái gì. Đao kiếm cung tiễn là hung khí, vàng bạc lai lịch không rõ, hơn nữa trong con mắt của những lão giang hồ, kẻ từng trải, vừa nhìn đã biết đám Triệu Tiến đã từng giết người. Vô số những nguyên nhân dồn lại, liền biến thành đối tượng lừa bịp tống tiền tốt nhất.
Ngươi có hai mươi mấy người tráng sĩ thì đã làm sao, hoàng thành tứ đại doanh, kinh doanh mười hai đoàn doanh, Đông Xưởng, Cẩm Y Vệ, phủ Thuận Thiên, Binh Mã Ti ngũ thành, bao nhiêu lính nha dịch, còn sợ bắt không được ngươi sao?
Moi được bạc ra là một chuyện, moi không ra thì cũng lập công, như thế nào cũng không thiệt.
Hà Thúc tỉ mỉ giải thích.
- Các cậu ngênh ngang đi vào như thế, cứ cho rằng cẩn thận, vừa đi vào liền biến thành thịt trên thớt gỗ của kẻ khác, đến lúc đó đừng nói tróc da, rớt thịt cũng đều có khả năng.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh ngơ ngác nhìn nhau, không biết nói gì, Hà Thúc nói rất có lý, mình tự cho là suy tính chu đáo chặt chẽ rồi, lại không nghĩ rằng kinh sư không giống nơi khác, hơi không chú ý sẽ có tai họa.
Phỏng chừng Vương Hữu Sơn và Hà Thúc cũng nghĩ đến điểm này, cho nên trước tiên an bài, trước tiên ngăn lại các phiền toái về sau, dĩ nhiên là không cần lo lắng gì nữa.
Hà Thúc ở ngoại thành Thông Châu đã bao một căn trạch viện, phần lớn nhân mã mang đến lần này trước hết an bài ở chỗ này, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh lại mang theo bốn gã tùy tùng, mang theo hành lý tiền tài tiến vào kinh sư.
Vương Triệu Tĩnh có thân phận cử nhân, Triệu Tiến đành nói là người hầu cận của hắn, bốn người khác nói là nô bộc, sĩ tử mang kiếm đi học nơi xa, đây vốn là quy củ, tôi tớ cưỡi ngựa hộ vệ đeo đao cũng không có gì lạ, nhà quyền quý so với nhân sĩ kinh thành xem ra cũng không phải nhiều lắm, tầm cỡ này cũng không tính là gì.
Về phần những người khác thì ở lại trong tòa nhà đã thuê trọn, đợi cho kỳ thi kết thúc, tất cả sẽ cùng nhau trở về.
- Chỉ có điều phải ủy khuất đại ca. Tuy nhiên lúc kiểm tra vào thành rời thành đóng giả là được rồi, lúc khác không cần phải như vậy.
Vương Triệu Tĩnh cười nói với Triệu Tiến, thật ra là muốn xin ý kiến của Triệu Tiến.
Triệu Tiến lưu loát trả lời.
- Thuận tiện là tốt rồi. Lần này lấy an toàn làm đầu.
Theo dặn dò của Hà thúc, Vương Triệu Tĩnh cố ý đổi sang áo dài, như vậy cưỡi ngựa không tiện lắm, nhưng lại càng biểu hiện ra thân phận của cử nhân, sĩ tử càng dễ dàng qua cửa.
Làm xong những chuyện này, Hà Thúc dẫn Vương Triệu Tĩnh và Triệu Tiến, cùng với bốn người tùy tùng ở Thông Châu tìm một khách điếm tốt nghỉ lại, những người còn lại cũng có được chỗ nghỉ ngơi thật tốt rồi.
Tảng sáng hôm sau, Hà Thúc dẫn theo bọn Triệu Tiến lên đường, trước giờ cơm trưa tới được cổng thành.
Trước khi vào thành, Vương Triệu Tĩnh thấp giọng nói với Triệu Tiến.
- Quân lính thủ thành ăn mặc cũng rất lôi thôi, nhưng thật ra mấy cái thuế đinh gọn gàng hơn chút.
Theo Từ Châu xuất phát một đường đến kinh sư, ven đường cũng nhìn thấy quan quân binh lính, những người này gây cho người ta ấn tượng chính là nghèo khổ. Mặc y phục rách nát, cầm binh khí dính gỉ sắt, mặt xanh xao, lưng eo không thẳng được đều có rất nhiều. Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều quen với nghiêm chỉnh và tự tin của gia đinh Triệu Tự Doanh, đã quen nhìn binh sĩ cường tráng nhà mình, lại nhìn những quan quân binh lính nghèo khổ này thật sự là tương phản mãnh liệt.
Vốn tưởng rằng khắp nơi nghèo khổ, đến kinh sư trung tâm Đại Minh dưới chân thiên tử sẽ khác, không ngờ cũng chẳng có gì khác biệt. Từ Thông Châu đến kinh sư, dọc theo con đường này, trên quan đạo nhìn thấy được từng đội quan quân đi thành hàng, hỏi Hà thúc mới biết bọn họ là lính ở kinh doanh, bọn họ là làm việc cho thôn trang hoạn quan và quý tộc, từ việc đồng áng đến việc vặt vãnh, không một cái gì không bao hết.
Nơi này cũng giống như Từ Châu. Ở Từ Châu, cần có số lao động rất lớn, phải tìm ở hai nơi, một là Chu tham tướng, một là Từ Châu vệ, bọn họ đều có binh lính làm lao động, chỉ cần nuôi cơm là sai dùng được.
Chưa từng nghĩ kinh sư cũng là như vậy, tất cả mọi người cảm thấy kinh doanh gần hai mươi vạn tên lính không đánh giặc ra chiến trường, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, không bằng đi các nhà làm việc, hơn nữa còn là dùng tiền quan gia chi trả lương bổng, đến cơm đều không cần quản, đây thật là việc tốt làm giàu không vốn liếng.
Thậm chí không ít lính trong kinh doanh, bình thường căn bản không ở trong doanh, mà là ở trong trang viên trong phủ quý tộc thái giám, đã bị sai khiến trở thành giống như nô bộc tôi tớ.
Vương Triệu Tĩnh cảm thán nói.
- Thiên hạ Đại Minh đều cùng một dạng.
Sau khi vào thành, cũng không có làm cho người ta cảm thấy kinh sư có khí tượng hoàng đế lẫm liệt gì, vào mùa đông rơi mấy trận tuyết, những nơi bẩn thỉu bị tuyết phủ rất dày, nhìn qua thì tốt, nhưng quét dọn tuyết đi thì nhìn ra rác rưởi khắp cả. Hơn nữa củi đốt đốt than đá, ngay cả trên mặt tuyết đều có đen xám, cuốn vào theo gió, lập tức bụi đất bốc thẳng lên trời, khiến bọn Triệu Tiến từ Nam Trực Lệ đến thấy rất không thoải mái.
Chỗ ở của người nghèo khổ cũng không tốt hơn nơi khác là bao, rách nát giống nhau, không ít tên ăn mày tụ tập ở trong thành, vừa nhìn thấy có người ngoài vào thành, lập tức chen chúc vây quanh, miệng nói lời cầu xin hoặc là chúc những câu may mắn, còn có người nhân cơ hội này muốn trộm hành lý.
Cũng chỉ là đám người Triệu Tiến ngồi trên lưng ngựa, khí thế nhìn không giống hạng người lương thiện, đám ăn mày mới không dây dưa tới làm khổ.
Qua chỗ này, tới được nơi Vương Hữu Sơn ở, hai bên đường phố và xung quanh đều chỉnh tề, chỗ này nhà cửa đều là nơi ở của các quan kinh thành.
Triệu Tiến để mắt tới một việc, trước cửa các nhà khác đều thấy xe ngựa tôi tớ, chỉ có trước một căn nhà rất vắng vẻ, nhìn lại vẻ ưu tư trên mặt Vương Triệu Tĩnh, liền đại khái đoán được là căn nhà nào rồi.
Tết Nguyên Tiêu đã qua, các nha môn cũng đã mở cửa làm việc, tuy nhiên Vương Hữu Sơn lại không đi Đô Sát Viện, mà là đang ở nhà chờ con trai và Triệu Tiến.
Tâm tình của Vương Triệu Tĩnh điều chỉnh rất nhanh, sau khi vào sân, còn cười cười giải thích với Triệu Tiến.
- Lúc nhỏ còn chưa hiểu chuyện, bây giờ nhìn lại, thật sự là quá hạn hẹp rồi. Tuy nhiên ở kinh sư chính là như vậy, bên trong thành cũng chẳng có nhà lớn, cho dù là phủ Nội các, Thủ Phụ cũng chỉ là ba gian năm gian.
Bước hai bước vào sân, Vương Hữu Sơn thân là bậc cha chú, lẽ ra phải ở trong phòng chờ, nhưng ông ta lại ra đón, Vương Triệu Tĩnh và Triệu Tiến vừa thấy, đều vội vàng bỏ mũ xuống, cung kính hành lễ ân cần thăm hỏi. Phụ tử gặp lại, rõ ràng có chút kích động, Vương Hữu Sơn rất để tâm đánh giá từ trên xuống dưới, đôi mắt đều có chút đỏ lên.
Tuy nhiên dòng dõi thư hương luôn rất coi trọng cấp bậc lễ nghĩa và quy củ, dù là tình cảm cha con cũng không được biểu lộ quá mức, Vương Hữu Sơn rất nhanh cười nói với Triệu Tiến.
- Đã lâu không gặp, Tiểu Tiến khí độ lại trầm ổn không ít, xem ra thành gia lập nghiệp quả nhiên là mối lương duyên.
Ân cần thăm hỏi nhau vài câu, rồi cùng nhau vào phòng, mặc dù trước cửa vắng vẻ, nhưng trên thân Vương Hữu Sơn không nhìn ra bất cứ điều gì cực kì bình tĩnh.
- Ra ngoài nhìn xem là chuyện tốt. Nhưng con hiện nay còn nhiều việc, đi nhanh về nhanh, thi xong cũng nhanh nhanh về Từ Châu, đừng làm trễ nải công việc.
Mọi người đều là người trong nhà, Vương Hữu Sơn nói chuyện cũng rất thẳng thắn.