Triệu Tiến cười gật đầu đáp lại.
- Dư huynh đệ đã quen với chỗ ở chưa?
Vương Triệu Tĩnh cũng cười chắp tay trả lời nói.
- Đợt vừa rồi đệ đi gấp, trở về cũng gấp, thật chưa kịp cùng Dư huynh gặp mặt.
Khiêm nhường ứng đối vài câu, việc Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh từng đi qua kinh thành càng ít người biết càng tốt.
Dư Trí Viễn cười nói.
- Tại hạ nán lại chờ xem niêm yết bảng vàng. Vương hiền đệ không trúng khảo lần này, qua ba năm nữa tất nhiên đỗ cao. Nhưng theo quan sát của đệ, với cục diện này, vẫn không cần tới ba năm.
Vị này nói chuyện lời nào cũng dám thốt ra. Thi Hội cứ ba năm lại tổ chức một lần, nhưng đặc cách có lúc sẽ mở ân khoa* (khoa cử do hoàng đế mở riêng chọn nhân tài). Mà với cục diện hiện nay khả năng mở ân khoa chính là lúc Vạn Lịch băng hà, hoàng đế mới đăng cơ. Nói cách khác chính là nguyền rủa thiên tử Vạn Lịch sống không quá ba năm. Những lời này nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ mang họa mất đầu..
Thật đúng là dám nói. Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh liếc nhau, đều cười cười lắc đầu. Dư Trí Viễn cũng chẳng qua tùy tiện nhắc tới, vừa muốn nói lảng sang chuyện khác, Vương Triệu Tĩnh liền rất kiên quyết nói.
- Không đi thi nữa. Đi thi lần này xem như có được kiến văn, lần kế cũng không cần đi nữa.
Nghe trả lời như thế, Dư Trí Viễn sửng sốt, lắc đầu cười nói.
- Đệ và huynh trái lại nên tìm một lối khác. Dù có thi đậu thì cũng ích gì, rất nhiều sự tình muốn làm lại làm không được. Cái bị bông bị nhồi vào trong chăn đó, ta về sau cũng không muốn lại đi lần nữa.
Bọn họ vừa nói chuyện vừa đi tới phòng khách, đi theo đằng sau Dư Trí Viễn là quản gia của Dư gia, người này lần trước họ cũng đều từng gặp qua, biết đây không phải là người ngoài. Thời điểm nói tới đây, quản gia này lại không kìm nổi nhẹ giọng thở dài.
Chờ mọi người ngồi xuống, quản gia liền đi ra ngoài an bài, thuận tiện đem tôi tớ Dư gia phái đi ra xa một chút. Ngưu Kim Bảo cũng đi theo tiến vào, khoanh tay đứng sau lưng Triệu Tiến.
- Tốt! Một vị tráng sĩ.
Dư Trí Viễn thật đúng là chu đáo mọi mặt, ai cũng sẽ không khinh mạn.
- Hoa thúc vẫn muốn đệ tiến xa hơn trên con đường công danh, thúc ấy cũng không muốn đệ dây dưa vào chuyện của tào vận, thuyền mành. Lần này thi không đậu, đệ cảm thấy trong lòng rất thoải mái, nhưng thúc ấy nhất định sẽ rất thất vọng.
Dư Trí Viễn thong thả nói chuyện phiếm, lộ rõ phong phạm bậc làm khách, tuy nhiên ngay sau đó y lập tức nói đến chính đề.
- Súng kíp của người tóc đỏ nước Pháp tới bây giờ vẫn chưa có tìm được, Dư mỗ làm việc bất lực, mong Triệu huynh thông cảm.
- Đành vậy, Dư huynh đệ có lưu ý là tốt rồi.
Hiện tại hai bên bắt tay nhau làm việc, tửu trang Nam Kinh gia mới là thứ cần gấp, súng kíp cũng chỉ là chuyện thứ yếu thôi.
- Triệu huynh có lẽ không biết, hiện tại trên mặt biển Mân Việt đang long tranh hổ đấu. Mấy vị long đầu, lão đại tụ tập mấy ngàn chiếc thuyền cùng mấy vạn hảo hán không biết từ nơi nào tới kéo đến đánh giết. Ngay cả thương thuyền của nước Pháp kéo tới cũng bị liên lụy. Hiện tại không giúp một tay, về sau cũng không kiếm ăn trên vùng biển đó được nữa. Bởi vậy, thuyền Tây Dương dỡ luôn hàng ở bên kia không đến tay chúng ta ở bên này. Trong lúc nhất thời taị hạ cũng không tìm đâu ra súng kíp. Tại hạ đã an bài người đi Quảng Đông Phúc Kiến tìm kiếm. Tuy nhiên hỏa khí như vậy, muốn vận chuyển qua đường bộ phải qua châu ngang phủ thực sự không tiện. Lúc này vẫn phải đi bằng đường biển, quả thật không nhanh hơn được, mong Triệu huynh thứ lỗi.
Dư Trí Viễn nói xong cũng rất bất đắc dĩ. Gã tận mắt thấy Triệu Tiến rất có hứng thú với loại súng phun lửa kia, nếu là tìm được loại súng kíp mà Triệu Tiến muốn, đối với giao tình đôi bên khẳng định rất được đẩy mạnh, nhưng thật sự là rất khó tìm
Súng kíp ngắn kia người ta còn dùng làm đồ chơi vật bày trí, thành thạo cũng dùng để phòng thân, nhưng loại đồ vật lớn cần có giá gỗ chống đỡ này, thô to cồng kềnh làm đồ chơi vật bày trí đã không hợp lẽ, càng chẳng người nào dùng để phòng thân. Hơn nữa thứ này lại quá chói mắt, quan sai nha dịch hay là mấy nhân vật giang hồ dọc đường, muốn giấu cũng không giấu được.
- Không sao cả. Dư huynh đệ huynh làm việc gọn lẹ, Triệu mỗ và mọi người đều nhận ân tình của huynh. Có việc gì cần giúp đỡ xin cứ nói, chúng ta hãy từ từ thương lượng.
Triệu Tiến cười nói. Tửu trang ở Nam Kinh kia dính liền với sống còn của Triệu Tự Doanh, can hệ tới cử động của vị Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh nhằm vào Triệu Tự Doanh. Muôn trùng nguyên cớ xếp chồng lên nhau, đối với Dư gia tất nhiên không có đòi hỏi gì, thậm chí phải toàn lực trợ giúp.
Dư Trí Viễn hạ thấp người cười, tiếp lời nói rất thẳng thắn.
- Triệu huynh hiện tại nắm giữ then chốt tào vận, muốn Triệu huynh chặt đứt nơi này là điều không khả năng. Có lẽ Triệu huynh không có nghĩ đến chuyện này.
Nói tới đây, sắc mặt của Vương Triệu Tĩnh liền thay đổi, lập tức biến thành cười khổ, Triệu Tiến trên mặt cũng là cười khổ. Hai người cùng nhìn nhau rồi lắc đầu. Vị Dư công tử này thật đúng là một lời nói thẳng, liên lụy đến đại sự mưu nghịch tạo phản, không ngờ nói ra nhẹ nhàng như vậy, cũng không sợ mang tội trên thân.
Dư Trí Viễn trên mặt vẫn tươi cười không đổi, tiếp tục nói.
- Hiện giờ, bao nhiều lương thực miền nam phải lên bờ đổi sang xe ngựa ở cửa sông Thanh Giang, hoặc là tìm cách mang lén bằng tào thuyền. Không nói đến theo con đường này vừa tốn thời gian vừa tốn sức, tiền khuân vác, chuyên chở cũng cao. Nhưng những hàng hoá này nếu dùng thuyền mành của nhà ta vận chuyển, ít nhất giảm bớt được một nửa số ngày, tiền khuân vác cũng rẻ hơn nhiều. Cho nên Dư mỗ muốn mở một hãng thuyền ở bên cạnh, cũng giống với hãng xe của Triệu huynh, mời chào làm ăn buôn bán trên đường biển. Triệu huynh nếu bằng lòng, tiểu đệ nhất định cùng với Triệu huynh góp vốn làm một trạm dịch, đến lúc đó vẫn phải cần dùng xe ngựa của hãng xe chuyển hàng đến cảng.
Giảm tiền giảm thì giờ, các thương nhân đều biết phải lựa chọn như thế nào. Hơn nữa đối với thế lực thuộc phe tào vận này mà nói, vận chuyển tào lương là thật sự đụng vào lợi ích, hàng hóa buôn bán này lại là thứ yếu. Phải biết rằng, đoạn sông phía bắc Vận Hà thiếu nước, ngoại trừ quan thuyền tào thuyền thuyền dân chúng đến cửa sông Thanh Giang hoặc là trấn Ngung Đầu, hồ Lạc Mã bên kia không còn tiếp tục lên hướng bắc được nữa, đây vốn dĩ đã thành vương pháp.
Hơn nữa sau làm thành con đường đi thuyền này, hãng xe Triệu Tự Doanh cũng có không ít việc làm ăn. Thuyền mành là thuyền đi biển chỉ làm chuyện chất dỡ hàng ở hải cảng, đến lúc đó phải cần đến Triệu Tự Doanh đem hàng hoá từ cửa sông Thanh Giang đến cảng Cáp Lỵ. Cuộc làm ăn này cũng không tính là quá nhỏ.
Nhìn thấy Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, ý cười trên mặt Dư Trí Viễn càng đậm, gã tiếp tục nói.
- Triệu huynh chỉ cần đem hàng đến cảng Cáp Lỵ, cứ như thế giao sang tay cho nhà đệ. Nhà mình không làm gì nhiều mà lợi đến như vậy, Dư mỗ thật sự là cảm thấy hổ thẹn. Hơn nữa ở cảng Cáp Lỵ kia còn cần Triệu huynh an bài hộ vệ giữ gìn, đây càng là ân đức. Lần này tới là muốn cùng Triệu huynh thương lượng, về sau lợi nhuận ở cảng này chúng ta chia đều năm năm. Các hạng mục buôn bán ở Từ Châu, Triệu huynh cũng nên dùng đến cảng. Triệu huynh ở trong đất liền đã lâu, không biết trên biển rốt cuộc sinh sôi đến mức nào, đi mới biết.