Mạnh Siêu cả mặt lúng túng quẫn bách, nhìn thấy nét cười cợt trên mặt mọi người, y vừa cắn răng vừa quỳ luôn xuống đất thanh âm tức tối nói.
- Trong nhà tiểu nhân cũng không có tiền của gì, không lấy ra được gì đền đáp. Tiến gia không phải người dân trên đất cửa sông Thanh Giang này, thiết nghĩ tin tức không linh thông. Tiểu nhân thân ở trong cửa quan, sẵn lòng làm tai mắt cho Tiến gia, mật báo tin tức. Chỉ xin Tiến gia giúp chủ trì công đạo này.
Triệu Tiến nhìn Mạnh Siêu gật gù. Đầu óc Bổ khoái này ngược lại rất tỉnh táo, biết rõ thứ mình lấy ra trao đổi, tiền của đối với Triệu Tiến không có ý nghĩa lớn, ngược lại thân phận quan sai của chính ý vẫn có chỗ đáng giá.
Triệu Tiến cười hỏi ngược lại.
- Ngươi cho rằng ta hiện giờ còn thiếu người thăm dò tin tức sao?
Với địa vị của Triệu Tiến ở cửa sông Thanh Giang lúc này, chỗ mật báo thật sự quá nhiều. Còn về bên trong quan phủ, quan lại lớn nhỏ hai nơi phủ nha Hoài An, huyện nha Sơn Dương đều phải liên thủ phát tài trong chợ lớn Thanh Giang của Triệu Tiến, tin tức gì càng không để vuột mất, tất cả đều không xem cái này thành giao tình gì, chỉ xin quen biết gần gũi hơn với Tiến gia.
Lúc này phe phái các phương mọi mặt của cửa sông Thanh Giang đều phải như thế, người trên đất này có lẽ vẫn chống đối người ngoài, nhưng ai cũng sẽ không bỏ qua ngân lượng được, Triệu Tự Doanh khiến cho mọi người sinh sôi tài của, cho dù sau lưng mắng chửi giáp mặt cũng phải lấy lòng nên lấy lòng, nên báo tin thì phải báo tin.
Một câu nói lúc này của Triệu Tiến dính tới phân lượng Tuần phủ Phượng Dương thậm chí quan viên quyền cao chức trọng trong triều, Lại mục sai dịch huyện nha phủ nha đều sẽ ngoan ngoãn đi làm, vốn dĩ không thiếu tai mắt ngầm bên trong quan phủ, cũng không thiếu tin tức nào.
Bị điểm trúng phá mất tầng này, trên mặt Mạnh Siêu tức thì lộ ra thần sắc thất vọng, quỳ ở nơi đó lại chần chừ chốc lát, cắn răng nói.
- Tiểu nhân vẫn là không cam lòng, tiểu nhân sẵn lòng giao cái mạng này cho Tiến gia. Chỉ cần không đi làm những chuyện thương thiên hại lý Tiến gia cứ việc sai khiến tiểu nhân. Tiểu nhân nguyện ý đi vào nơi dầu sôi lửa bỏng.
Nhìn Mạnh Siêu nghiến răng nghiến lợi thề thốt, Triệu Tiến mỉm cười, ấn tượng của hắn đối với Mạnh Siêu này không tồi. Lần đại chiến cửa sông Thanh Giang đó nhìn thấy toàn trường máu tanh như vậy những Bổ khoái khác đều đã bị sợ tới nát mật, còn Mạnh Siêu này còn dám chỉ trích Triệu Tự Doanh phạm vào vương pháp, dũng khí bậc này đáng để khen ngợi. Có một tầng khác, Triệu Tiến rất thông thuộc với Bổ phòng, trường mâu cung tiễn này vẫn là trọng khí của quan quân, quy củ bá tánh không được cất giữ, hiện giờ không có mấy Bổ khoái nhớ được rõ ràng, Mạnh Siêu này lấy ra được, nói rõ tinh thông một số việc.
Có dũng khí, bản thân lại là người trẻ tuổi tinh thục, Triệu Tự Doanh tán thưởng nhất người như vậy, tất nhiên nói đi phải nói lại Mạnh Siêu này vẫn lớn hơn Triệu Tiến một hai tuổi.
Triệu Tiến mỉm cười nói.
- Không cần nhắc tới lấy cái gì để đổi, ngươi trước nói thử xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Mạnh Siêu thật cũng lanh lợi, nhìn thấy nụ cười và giọng điệu của Triệu Tiến, lập tức biết việc này có cơ hội xoay chuyển, cũng không nói lời vô ích quỳ ở nơi đó bắt đầu tự mình kể lể.
Chỗ Sơn Dương phủ thành Hoài An có một gia đình giàu có họ Ngưu, trong nhà có ba anh em đều là kiếm ăn trên biển. Nghe nói còn có một số tiếng tăm trên mặt biển, cũng coi như là chúa biển không lớn không nhỏ, ba anh em này sớm đã thành gia, chỉ có Ngưu Đại có con trai, đặt cho cái tên gọi là Ngưu Thắng Kiệt, cả nhà xem như bảo bối nối dòng, nuông chiều hết mực.
Hiện giờ Ngưu Thắng Kiệt này đã ngoài hai mươi, phụ thân gã Ngưu Đại chết trong một lần đánh nhau sống chết trên biển, hai người chú ruột của gã đều tuổi tác bốn năm mươi tuổi, trong nhà của mỗi người chỉ có con gái, ngoại viện thậm chí cũng không có được mụn con nào. Mà Ngưu gia bọn họ cũng đeo theo mấy vị lão đại long đầu trên biển ở Phúc Kiến và Quảng Đông, trên mặt biển một vùng Chiết Trực cũng hoành hoành được. Gia nghiệp lớn như thế đều được đặt trên người Ngưu Thắng Kiệt này càng thêm chiều chuộng che chở, sợ rằng xảy ra một chút sơ xẩy nào.
Từ mẫu khiến con hư hỏng, Ngưu Thắng Kiệt cũng là đạo lý này, gã ở trong ngoài thành làm xằng làm bậy đã đến mức không kiêng dè nể nang ai vốn rằng chẳng ai dám quản. Tuy nói cửa sông Thanh Giang không ven biển, nhưng bọn hào kiệt trên biển lên bờ kéo sang cũng không tốn bao nhiêu công phu, lộ trình chưa tới ba ngày. Bọn hào kiệt trên biển còn có một chỗ bất đồng với giang hồ lục lâm, đó chính là bọn chúng làm việc vốn dĩ không coi trọng quy củ, tình cảm. Thật phải lên bờ động thủ, đó chính là gà chó không tha, diệt môn giết sạch. Dù sao sau khi xong việc giương buồm rời bến quan phủ cũng không có cách nào làm gì khác.
Có chỗ dựa thế lực trên biển lại có gia nghiệp lớn như thế kết giao tứ phương, trong giang hồ quan phủ ai dám chạm vào Ngưu Thắng Kiệt này. Vào năm kia, Ngưu Thắng Kiệt này từng ở hội chùa ở cửa sông Thanh Giang này đùa giỡn một bà vợ của một vị dâng hương, tùy tùng của y thị xích mích với thuộc hạ của Ngưu Thắng Kiệt, song phương ai nất đều chịu thiệt, nhưng xảo hợp thiếu phụ này là tình nhân của ông chủ sòng bạc nào đó của cửa sông Thanh Giang. Ông chủ kia cũng là hạng người có vai vế trong giang hồ, sao nhẫn nhịn được cái này, ngay đêm hôm đó đã tụ tập nhân mã kéo sang báo thù. Ở trong một thanh lâu vây chặt Ngưu Thắng Kiệt đánh một trận thật đau, còn cắt đứt một ngón tay út. Ngưu Thắng Kiệt sợ tới mức nước mắt tuôn rơi đầy mặt, cả người đều co rúm một chỗ, móc hết ngân lượng cả người ra lại bảo thuộc hạ về nhà lấy một mớ nữa lúc này mới cứu lại được tính mạng.
Nhưng chuyện này chưa xong, tới ngày thứ tư, trong nhà ông chủ sòng bạc nọ nổi lửa. Lúc hàng xóm xung quanh đi vào cứu lửa nhận ra cả nhà chết sạch, ngón tay út mỗi người đều bị cắt đứt, người già con nít cũng không có buông tha. Sau đó vị thiếu phụ kia cũng không biết tung tích. Loáng thoáng có tin đồn, nói là bị bán tới một con thuyền. Loại việc này quả thật là sống không bằng chết, kết cục chỉ có giày xéo từ sống đến chết.
Việc này quả nhiên là chấn động nửa phủ Hoài An, quan phủ và giang hồ đều câm họng, ai cũng không nguyện ý chống đối với đám vong mạng hành sự không kiêng nể gì như thế, ai còn dám nhiều chuyện quản việc gì.
Theo cục diện như vậy, hành sự của Ngưu Thắng Kiệt càng lúc càng kiêu ngạo, đã thành một mối hại lớn của cửa sông Thanh Giang, trong ngoài thành tặng cho biệt hiệu gọi là Ngưu Ma Vương.
Hơn nữa lửa cháy đổ thêm dầu chính là, Ngưu Thắng Kiệt này còn có trợ thủ. Bên cạnh gã có một vị Quan Đào, người này vốn rằng chỉ là tú tài, về sau bởi vì việc thông gian bại lộ bị tước mất công danh, từ đó chỉ lang thang chung chạ trên đường phố. Y tuy rằng từng có học hành, nhưng trên thân cũng có máu chơi liều, không cần qua bao lâu, trên đường phố cũng lăn lộn ra được danh tiếng. Không biết thế nào được Ngưu Thắng Kiệt này chiêu mộ mời chào tới dưới tay. Có người ra oai làm chủ, cái tai họa này đã trở nên trầm trọng thêm rồi.