Hiện giờ Từ Châu tam vệ, Từ Châu vệ, Từ Châu tả vệ cộng thêm ba nơi Bi Châu vệ đều qua lại chặt chẽ với Triệu Tự Doanh, thậm chí còn phải càng gần hơn chút nữa so với đồng minh khác. Hơn nữa từ khía cạnh hai trưởng bối Đổng Cát Khoa và Triệu Chấn Đường nhìn lại, quân hộ Vệ sở càng đáng để tin tưởng, cho nên Đổng Cát Khoa mới có lời như thế.
Nghe nói như thế, Triệu Tiến lại lắc đầu, trầm giọng nói.
- Người của Vệ sở lần này nhất định không được dùng tới. Thống nhất gom góp sức dân, thực thi bảo giáp chỉ sợ Vệ sở không bằng lòng nhất, nói không chừng còn cần chúng ta dùng sức mạnh trấn áp. Dùng người của bọn chúng tham dự vào còn không biết cổ súy ra bao nhiêu mưu mẹo mờ ám.
Không có Vân Sơn Tự và Hà Gia Trang cũng bằng với Từ Châu tam vệ chính là địa chủ cường hào lớn nhất trên mặt đất Từ Châu. Bọn họ tự làm thành một thể, những Chỉ huy sứ, Chỉ huy Đồng tri, Chỉ huy Thiêm sự kia và bọn Thiên hộ liều mạng để bản thân mình vớt lấy chỗ tốt. Triệu Tự Doanh vẫn không cách nào áp bức quá ác với bọn họ. Ngoại trừ giao tình của trưởng bối, cốt cán gia đinh Triệu Tự Doanh rất nhiều người đều là con cháu quân hộ xuất thân Vệ sở, cũng cần bận tâm tới cảm nghĩ của bọn gia đinh. Lần thống nhất gom góp hộ dân, nhân đinh này, Từ Châu tam vệ tất nhiên không lý nào đúng ngoài, cũng có lẽ gặp phải bọn quân tướng tam vệ sẽ nghĩ hết mọi cách chống cự kéo dài. Lúc này lại dùng tới người của bọn họ tới làm việc nữa, vậy thì chắc chắn hóa xảo thành vụng rồi.
Đổng Băng Phong lúng túng há hốc miệng, mọi người trong phòng bỗng chốc im lặng. Triệu Tiến ở đó trầm ngâm chốc lát vỗ đùi một cái nói.
- Chính sự không được chậm trễ. Lần này phải xem như một cơ hội để bọn rèn luyện học tập. Ba lần ba lượt thay phiên liên tục, an bài bọn họ xuống đi theo làm việc. Xem thử những Lại mục, sai dịch kia làm thế nào. Trước mắt chúng ta cũng không có quá nhiều cách tốt, chỉ đành đi theo học được gì thì học
Đây thật là một chỗ khó xử, trong trí nhớ trước đây, dính dáng tới loại thống kê này, gần như không có thứ gì quá nhỏ nhặt, Triệu Tiến cũng không lấy ra được quá nhiều cách chỉ là không bám vào một khuôn mẫu, theo người thông hiểu thực vụ nhất của thời đại này để học tập.
- Những người này đi xuống không riêng là phải học tập, phải đi giúp đỡ, phải đi theo làm việc, còn phải theo dõi những kẻ xuất thân nha môn. Các đệ lúc sắp xếp nhớ lấy không cần mỗi nơi đều phải sắp đặt người của chúng ta, như vậy thì rải mỏng hết cả rồi. Những kẻ non dạ này bỏ rơi riêng lẻ ở trong tay những lão giảo hoạt kia còn không phải để tùy ý vuốt ve lừa bịp sao. Bảo bọn họ kết thành đội, một chỗ thả ít nhất ba mươi người. Người nhiều dễ theo dõi lẫn nhau, cảnh tỉnh lẫn nhau, đó sẽ không bị người ta lợi dụng sơ hở. Cho dù bị lừa phỉnh cuối cùng cũng sẽ được bổ cứu.
Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều gật đầu, Triệu Tiến lại trầm ngâm, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về hướng Trần Thăng nói.
- Đại Thăng, đệ ngày mai đi một chuyến. Một là thăm hỏi ông nội của đệ, hai là mang Nhị Hồng sang đây. Chuyến này bảo đệ ấy cùng đi theo Tào tiên sinh chủ trì. Thứ ba chính là hỏi thử Trần thúc, ở trong nha môn có người thật đáng tin cậy nào không. Những người này chúng ta phải dùng tới lúc thống kê. Ngày mai huynh cũng phái người đi Tiêu huyện và Từ Châu tìm người hỏi thử.
Trần Thăng bên đó cũng gật đầu, Triệu Tiến đứng khỏi ghế, nghiêm trang nhìn hết một lượt mọi người trong phòng hơi nâng cao giọng nói một chút.
- Lần điều tra rộng khắp Từ Châu này. Đúng, chính là tra xét tỉ mỉ thống kê hộ dân nhân đinh. Các đệ không cần cảm thấy là ý nghĩ trước nay chưa từng có. Việc khẩn yếu này không kém hơn được với đánh phá Vân Sơn Tự, diệt sạch Hà Gia Trang, thu nạp lưu dân. Nếu làm thành công rồi, chẳng khác nào lấy thêm một cửa sông Thanh Giang nữa. Sau khi làm thành công, Triệu Tự Doanh cũng không phải Triệu Tự Doanh của hôm nay nữa. Đại bộ phận Lại mục.sai dịch của một châu bốn huyện sẽ để chúng ta sử dụng. Tới lúc đó Từ Châu mới chân chính là Từ Châu của chúng ta.
Từ điều tra rộng khắp trong trí nhớ này cứ như thế nói ra, nhưng từ mặt ý nghĩ từ ngữ, mặt chữ cũng chẳng có người nào không lý giải được, không người nào cảm thấy lạ lùng.
Triệu Tiến nói rất kích động, Trần Thăng lại bình tĩnh xen mồm vào một câu.
- Là Từ Châu của huynh, ở nơi này nói điều này còn tốt, nếu như huynh ở bên ngoài cũng nói như thế, lòng người bên dưới liền rối loạn.
- Đúng, là Từ Châu của đại ca.
Vương Triệu Tĩnh lập tức phụ họa, người khác đều cùng nhau hòa vào, Như Huệ cũng trịnh trọng gật đầu.
Ngắt lời đột ngột này khiến Triệu Tiến không kìm nổi cười khổ, nhìn xem biểu tình mọi người trong phòng, nụ cười chua chát trên mặt hắn biến mất, có chút nghiêm túc trả lời.
- Là Từ Châu của huynh, cũng là Từ Châu của chúng ta.
Bọn huynh đệ tự người nào có sắp xếp của người nấy, Triệu Tiến lại dặn dò mấy câu với Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh. Sáng mai phải ủy thác Trần Thăng mang lời nhắn với Triệu Thập Nhất, còn phải bảo Vương Triệu Tĩnh viết một phong thư cho chỗ Tiêu huyện. Về phần Trần Hồng cũng có mấy lời cần chỉ bảo. Tất cả đều biết rõ, tuy rằng Trần Hồng không thường xuyên ở cùng chỗ với bọn huynh đệ nhưng trong khung sườn của Triệu Tự Doanh, chức vụ của thiếu niên mười mấy tuổi này rất trọng yếu, không thua kém Như Huệ và Chu Học Trí. Không chỉ riêng thiên phú trên khoản mục tài vụ của y còn bởi vì cái tuổi này của y đã có chăm chú và nghiêm túc giống như người lớn. Kho tàng của Triệu Tự Doanh là do y tới chưởng quản, hơn nữa tất cả còn biết, tháng ngày sau này Trần Hồng khẳng định càng sẽ được trọng dụng.
Sau khi làm xong mọi chuyện tất cả tản đi, tôi tớ Từ gia ngáp dài sang đây dọn dẹp, nha hoàn Mai Hương đưa tới đồ ăn khuya vả lại truyền lời của Từ Trân Trân, nhắc nhở Triệu Tiến lúc quay về phòng ngủ phải động tĩnh nhẹ chút, không nên đánh thức con nhỏ.
Nữ nhân một khi thành mẹ, dù anh minh quyết đoán thế nào cũng sẽ tiêu tốn lòng dạ vào một số chuyện cỏn con. Triệu Tiến sau khi rửa mặt qua loa chân tay nhẹ ru đi vào phòng ngủ. Lúc vào phòng nhìn thấy một cây nến nhỏ thắp sáng, Từ Trân Trân đang tựa ở bên giường ngủ gật, một bên là nôi của con nhỏ, một bên là mấy quyển sổ sách, chắc hẳn vừa rồi cũng đang xử trí chuyện của Từ gia.
Triệu Tiến lay tỉnh Từ Trân Trân, nàng che miệng ngáp dài, còn buồn ngủ nhìn Triệu Tiến. Hắn áy náy gật nhẹ đầu, đi đến gần con gái đang say ngủ trong trứng nước, Triệu Phượng đang mộng giấc nồng.
Từ Trân Trân hỏi khẽ khàng.
- Phu quân có phải cảm thấy trong nhà nhàm chán, không muốn trở về nữa chăng?
Triệu Tiến sửng sờ, đợi nhìn thấy biểu tình bỡn cợt trên mặt của Từ Trân Trân mới biết là đang nói đùa, nàng dường như cười như không cười hỏi.
- Nếu như Tiểu Lan muội muội ở đây, phu quân có phải sẽ không ở bên ngoài bận rộn chăng?
Quả thật là đang nói đùa, tuy nhiên Triệu Tiến cũng cảm giác được chất chứa một chút oán giận trong lời của Từ Trân Trân. Oán giận này không có dính dáng gì với Mộc Thục Lan chỉ là một cái cớ thôi. Lúc hai người vừa mới thành thân, lòng dạ Từ Trân Trân đều ở trên chuyện buôn bán và việc nhà của Từ gia, cũng chưa nói tới thân tình và cảm tình gì. Nhưng đợi sau khi có con nhỏ, hết thảy trước sau có khác nhau. Hơn nữa trong đoạn tháng ngày này, Triệu Tự Doanh uy quyền ngày một lớn, khiến cho trên dưới Từ gia cho dù Từ Trân Trân không bỏ công đi quản, cũng không dám giở trò gì bên trong, đối với cha con Từ Bản Vinh và Từ Hậu Sinh cũng càng lúc càng nghe lời.