Văn nhân trung niên kia mở cửa, nhìn quét qua, nghiêng người để cho đại hán đằng sau đi vào, gã cũng theo vào đóng cửa lại.
Trong phòng đã sớm ngồi một hán tử trung niên, nghĩ tới đã biết chính là Lã lão gia vị tiếp khách kia nói tới. Nhìn thấy khách tới vào cửa, y cười đứng dậy nói.
- Sớm nghe đại danh của Lục tướng quân, hôm nay mới gặp. Có lễ ra mắt.
Đại hán cùng với văn sĩ trung niên vào đây kia hừ lạnh một tiếng, chắp tay đáp lại, không mặn không nhạt nói.
- Nhận không nổi lễ của Mã đại nhân. Lục mỗ tận trung vì nước, thật không nghĩ tới sẽ bị Đông Xưởng theo dõi, còn gọi Lục mỗ từ Lang Sơn tới gặp mặt, trong lòng rất là sợ hãi.
Trên bàn bày biện nước trà điểm tâm, văn sĩ trung niên kia tiến lên ra tay châm trà bố trí. Mã đại nhân và Lục tướng quân kia ai nấy tự mình ngồi xuống, Mã đại nhân cười nói.
- Vị này nghĩ chắc chính là Thi tiên sinh rồi cũng là kính ngưỡng đã lâu.
- Không dám nhận. Không dám nhận.
Văn sĩ pha trà khách khí đôi ba câu, sau khi làm xong đứng ở sau lưng Lục tướng quân kia.
Lục tướng quân giơ tay vỗ trên mặt bàn một cái thanh âm bực bội nói.
- Mã đại nhân, chúng ta ai nấy đều có việc quan sai phải bận rộn. Chớ nói nhiều lời nhảm nhí vô dụng như thế. Bản tướng xui xẻo, bị Mã đại nhân nắm được nhược điểm. Nếu như đã tới nói chuyện chúng ta nói ra hết thảy. Nếu như có cái gì khác, thiết nghĩ Mã đại nhân biết rõ. Chức phó tướng này của lão phu cũng không phải chỉ dựa vào quân công liều mạng có được.
"Không phải chỉ dựa vào quân công liều mạng có được" vậy khẳng định dựa vào bối cảnh xuất thân. Nam Trực Lệ chỉ có một vị phó tướng, đó chính là Lang Sơn phó tướng, quả thật đã ngang hàng với Tổng binh đại tướng của tỉnh khác rồi. Nâng đỡ người tới chức võ quan này, tất nhiên là lão đại đỉnh cấp nhất trong ngoài triều đình.
Lục phó tướng nói lời không khách khí như thế, vị Mã đại nhân kia lại rất điềm đạm cười nói.
- Tại hạ sao lại không biết rõ Vương công công. Đó chính là đại quan làm trong cung. Lúc làm việc thân quan Cẩm Y Vệ kinh sư, không duyên phận gặp mặt một lần, thật là tiếc nuối.
Nói tới đây, Mã đại nhân lời nói xoay chuyển, cười nói.
- Phỏng chừng Lục tướng quân nghĩ sai rồi. Mã Xung Hạo đệ muốn mò vàng, phái người đi tới các nơi Giang Nam, thế nào cũng có được mấy vạn tới ngàn lượng bạc vào túi. Lục tướng quân huynh bên này cũng chẳng qua được con số đó. Sau khi xong việc thật không biết trêu chọc bao nhiêu lão đại nam bắc thành kẻ thù. Chỗ dựa của đệ đã không được rồi, còn làm như thế, đó không phải tự tìm đường chết sao?
Lông mày Lục phó tướng chau lại, quay đầu liếc nhìn Thi Bình Ngao. Trên mặt Thi Bình Ngao cũng có thần sắc mù mờ. Không chờ bọn họ trao đổi xong, Nam Kinh Cẩm Y Vệ Chỉ huy Thiêm sự Mã Xung Hạo gõ xuống bàn cười nói.
- Lục tướng quân không cần nghĩ nhiều như vậy, tại hạ nếu như không nói doanh trại của Thiên tổng Lý Hòa kia, Lục tướng quân chịu tới nơi này sao?
Nghe thấy lời này, phó tướng Lang Sơn Lục Toàn Hữu lại hừ lạnh một tiếng. Ngày đó Nam Kinh Cẩm Y Vệ đột nhiên đưa một mật thư cho gã, nói tới chính là ngàn binh lính của mình ra mặt vì Phùng gia, sau đó chuyện đại bại thua thiệt trong bãi cỏ hoang, sau đó mời Lục phó tướng tới chỗ nào đó ở cửa sông Thanh Giang thương lượng.
Nhược điểm nắm ở trong tay người khác, lại hẹn ra ngoài nói chuyện, còn là Chỉ huy Thiêm sự của Cẩm Y Vệ, chẳng lẽ nào Lục Toàn Hữu không tới. Tuy nhiên gã cũng làm ra không ít bố trí, tỷ dụ như nói bố trí thân vệ xung quanh đây, Cẩm Y Vệ muốn động thủ vậy tất cả trở mặt sống mái với nhau. Hơn nữa hai chỗ Nam Kinh và kinh sư đều có sắp xếp, nếu thật có nảy sinh kiện cáo, Lục gia ở Nam Kinh và kinh sư cũng có cội rễ. Một phe cánh của Trịnh quý phi kia đã lụn bại rồi, Mã Xung Hạo một tên sa cơ thất thế đày đi nơi khác còn muốn gây rối cái gì?
Tuy nhiên Lục Toàn Hữu cũng sắp sẵn một món ngân lượng lớn. Bọn Đông Xưởng Cẩm Y Vệ sở dĩ không có công khai làm khó dễ chẳng qua là vì mong muốn của cải. Tốn tiền mua được bình an, vậy thì không cần phải sống mái với nhau hoặc trở mặt rồi.
Nhưng sau khi tới nơi này, Lục phó tướng lại nhận ra không quá giống suy nghĩ của mình, Mã Xung Hạo này chẳng mảy may ba đáo ngang ngạnh như trong lời đồn, ngược lại rất là lễ độ, bản thân đầu lưỡi cứng như thế, đối phương chẳng chút nào có ý đánh trả trở lại, còn mềm giọng cung phụng nghênh đón.
Nhấp mấy ngụm nước trà, Lục Toàn Hữu không nói không rằng, sau khi trầm mặc chốc lát giọng điệu chậm rãi nói.
- Mã đại nhân, có lời xin cứ nói. Nếu như đã tới rồi, tất cả không cần giả vờ làm cái gì.
Mã Xung Hạo cười liếc mắt nhìn Thi Bình Ngao đứng ở sau lưng Lục phó tướng. Lục Toàn Hữu hiểu được ý này chỉ trầm giọng nói.
- Người nhà của ta, tiếp tới cũng phải nhờ Thi tiên sinh tham dự hiệp trợ.
Thi Bình Ngao chỉ giữ im lặng không lên tiếng, Mã Xung Hạo gật đầu lại từ chỗ ngồi đứng lên. Gã có chút cà thọt, trong lúc cử động lại rất linh hoạt, gã không có đi về hướng Lục Toàn Hữu, mà là đi về hướng cửa sổ. Tiết trời rét lạnh, cửa sổ trà lâu đều phải đóng chặt.
Nhìn thấy cử chỉ này của Mã Xung Hạo, Lục Toàn Hữu đẩy cái bàn, ghế trượt về phía sau, tiện tay đặt ở bên hông. Trời mới biết đối phương mở cửa sổ làm cái gì, nếu thật có cái gì lạ lùng, tránh không được phải động thủ. Lục phó tướng không có quân công gì, nhưng cũng là con cháu dòng dõi nhà tướng nhiều đời, từ nhỏ cung mã đao thương đều từng luyện qua, hiện giờ không bỏ mất.
Song Nam Kinh Cẩm Y Vệ Chỉ huy Thiêm sự Mã Xung Hạo chính là mở cửa sổ, tất nhiên, với tình cảnh trong phòng bản thân Mã Xung Hạo làm chuyện này đã rất cổ quái.
Cửa sổ mở rồi, gió lạnh thổi vào, Thi Bình Ngao nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài, cảm thấy có chút lạ lẫm. Lẽ ra chỗ tốt nhất đều là ven sông Lâm Giang, với thân phận như Mã Xưng Hạo và Lục Toàn Hữu này tất nhiên sẽ coi trọng việc này, nhưng chỗ này rõ ràng là nhất đẳng, đập vào mắt lại là đường phố cửa tiệm, tiếng huyên náo đều truyền vào.
- Lục đại nhân ngài biết rõ chỗ này không? Đây chính là chợ lớn Thanh Giang. Một gian cửa tiệm chợ lớn này hiện giờ tiền thuê một năm ít nhất trăm lượng, hơn nữa ra giá không ai bán. Nơi chợ lớn này mỗi năm chỉ tiền thuê không chỉ có ba vạn, trước mắt còn muốn khuếch trương hơn nữa. Huynh biết tửu lầu, thanh lâu, sòng bạc, quán cơm xung quanh chợ lớn này hằng ngày kiếm được bao nhiêu không? Gia đình giàu có cửa sông Thanh Giang này, khách thương từ nam tới bắc trên Vận Hà đều rót ngân lượng vào, cả năm nay có mấy vạn lượng rồi chưa?
Mã Xung Hạo chỉ chỉ trỏ trỏ nói hết sức khí phách.
Ánh mắt Lang Sơn phó tướng Lục Toàn Hữu kia cũng nheo lại, cửa sông Thanh Giang quả nhiên là chậu châu báu, hai khoản tiền thu vào một năm này chỉ sợ sẽ không ít hơn hai mươi vạn lượng, vả lại còn là ngồi một chỗ thu tiền. Lục phó tướng tất nhiên muốn làm ăn ở cửa sông Thanh Giang.