Cảnh Mãn Thương cười lạnh trả lời.
- Lấy vương pháp để uy hiếp Tiến gia ư. Trong mắt Tiến gia còn có vương pháp và triều đình sao? Thật là nực cười.
Tất cả người trong phòng đều biết rõ Cảnh Mãn Thương vì sao như vậy, y đã biết tội chết khó thoát cho nên cũng không màn tới nhiều như thế. Tuy nhiên từ lúc bị mang tới nơi đây Cảnh Mãn Thương chỉ có điệu bộ nhận lãnh số mạng không tiếc ra giá, trong lời nói cũng không nói cái gì tại hạ và tiểu nhân thậm chí cũng không có cầu tha mạng, chỉ là đặt ra điều kiện đi đàm phán.
- Hiện giờ chuyện của ta mọi người đều biết rõ, dám động thủ với ta vậy kết cục chỉ có diệt cả nhà. Đây không phải nói cả nhà ở cửa sông Thanh Giang của ngươi ngay cả người chỗ phủ Thái Bình ta cũng sẽ diệt cùng với người. Không cần cảm thấy ở Giang Nam đã cách xa nghìn trùng.
Giọng điệu Triệu Tiến không phải ngang ngạnh cường hoành gì, sắc mặt Cảnh Mãn Thương lại trở nên trắng bệch.
Nhưng sau chốc lát, thần sắc Cảnh Mãn Thương đó lại biến đổi cả mặt đỏ bừng bất chấp tất cả ngẩng đầu nhìn Triệu Tiến, vẻ mặt này cũng không phải tức giận mà là vui mừng hết cỡ. Nhìn thấy một màn này, Vương Triệu Tĩnh quay đầu nhẹ giọng nói với Lưu Dũng bên cạnh nói.
- Thật là kẻ thông minh.
Triệu Tiến thản nhiên hỏi.
- Tiệm buôn Tôn gia hiện giờ chỉ làm ăn buôn bán ở chỗ cửa sông Thanh Giang. Trấn Ngung Đầu càng lúc càng chẳng màn tới, không ít người đều qua bên đó chiếm chỗ trống. Ta muốn một người hiểu việc ở nơi đó trông chừng, nghĩ chắc ngươi bằng lòng sang đó. Các hạng mục sản nghiêp của ngươi ở cửa sông Thanh Giang ta muốn bảy thành. Ngươi đi trấn Ngung Đầu người nhà vân vân đều không cho phép mang đi. Một năm ngươi được quay về nhà bốn lần. Những điều này nghĩ chắc ngươi đều bằng lòng?
- Tiểu nhân bằng lòng. Tiểu nhân nguyện ý.
Cảnh Mãn Thương bị mình làm cho sặc sụa, ở nơi đó không ngừng ho khan, lại vẫn kích động liên tục dập đầu. Lần này lại khiêm tốn cung kính nghe theo tới cực điểm trên trán rất nhanh đã đổ máu, nhưng vẫn không ngừng dập đầu.
Triệu Tiến lại nói.
- Bên cạnh ngươi sẽ có người đi theo, kế tiếp ngươi không được phạm sai lầm. Kết cục phạm sai lầm chỉ có chết.
- Tiểu nhân hiểu rõ.
Cảnh Mãn Thương đã có chút nói năng lộn xộn.
Vui buồn lẫn lộn, tâm tình thay đổi rất nhanh, có biểu tình như thế cũng không lấy gì làm lạ lùng, dù sao vừa rồi đã cảm thấy mình chết chắc không còn gì nghi ngờ, chưa từng nghĩ tới lại có một con đường sống, vẻ thoải mái bằng lòng đánh cuộc đã biến thành vui mừng như điên.
Triệu Tiến hắng giọng mấy tiếng, Cảnh Mãn Thương lại tức thì tỉnh táo lại chùi hai bên mặt cứ như thế quỳ ngay ngắn. Triệu Tiến liếc mắt nhìn Dư Trí Viễn ngồi ở ghế đầu mở miệng nói với Cảnh Mãn Thương.
- Ngươi là kẻ thông minh, nói không chừng lúc bị bắt sang đây đã tính được lối thoát thân này rồi. Đây cũng không là gì. Tuy nhiên nếu như được ta chào đón, ngươi coi như bước trên con đường không lối về rồi, không cách nào quay đầu, rời thuyền chỉ có con đường chết. Hiểu rõ được thì tốt nhất, nếu không hiểu ngẫm nghĩ cho ra.
Nghe được lời của Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng đều liếc mắt nhìn về phía Dư Trí Viễn bên đó. Thạch Mãn Cường ngồi ở nơi đó dõi mắt nhìn Cảnh Mãn Thương, qua chốc lát cũng nhìn về phía Dư Trí Viễn. Dư Trí Viễn ngồi ở đó cười gật đầu không mảy may nhìn ra cái gì khác thường. Chỉ có Ngưu Kim Bảo buông lỏng tay cúi đầu dáng vẻ giống như nói cái gì cũng không nghe thấy.
- Tiểu nhân thích đánh cuộc, dám hạ tiền cược cũng không sợ thua, biết rõ bỏ tiền đánh bạc chấp nhận thua cuộc. Hơn nữa đánh cuộc lần này vẫn chưa hẳn thất bại.
Cũng không biết là vì tràng diện này nói lời hay ý đẹp hay là trong lòng nghĩ như thế, Cảnh Mãn Thương nói được rất là bình tĩnh.
Lời này thật giống hệt với lời nói của Dư Trí Viễn, hết thảy thương nhân đều có bản tính của con bạc, đây cũng không phải là giả.
Triệu Tiến gặp ám sát, sau khi tin tức chợ lớn Thanh Giang bị người châm lửa truyền ra, trên dưới cửa sông Thanh Giang đều đang để mắt theo dõi chuyện sắp xảy ra. Nhưng hết thảy đều làm quá nhanh khiến cho mắt con người không nhìn kịp, ngay khi người của Triệu Tự Doanh chạy tới Cảnh gia tất cả sơ qua đã đoán được việc này rốt cuộc là kẻ nào làm rồi. Hết thảy vừa cảm thán Cảnh Mãn Thương to gan lớn mật, vừa suy ngẫm Cảnh gia vừa ngã mọi người sẽ mò được nhiều thứ bên trong. Không ngờ được, ngày hôm sau, Cảnh Mãn Thương không ngờ bình an vô sự xuất hiện trước mặt mọi người còn nói muốn hùn vốn làm ăn với Vân Sơn Hành, tiệm buôn Tôn gia, sản nghiệp của Cảnh gia nhanh chóng đã biến thành chỗ buôn bán của Triệu Tự Doanh.
Xử trí này thật trong dự liệu của tất cả, đắc tội Triệu Tiến còn muốn giữ lại gia sản sao? Không ngờ Cảnh Mãn Thương này nói sửa soạn mấy ngày nữa muốn đi chỗ trấn Ngung Đầu mở quán về sau nghiệp thương ở cửa sông Thanh Giang này sẽ giao cho người trong nhà tới xử lý. Cái này cũng trong dự liệu của tất cả, cái gọi là đi trấn Ngung Đầu có lẽ chính là cách nói uyển chuyển lên được Tây Thiên. Tiến gia quả nhiên từ bi, Cảnh Mãn Thương làm chuyện ác như vậy không ngờ chỉ một mình đền mạng, chỉ bị nuốt gia sản, người nhà không truy cứu tới.
Tuy nhiên khiến cho mọi người có chút bực mình, Cảnh gia ở Vu Hồ cũng là thế gia đại tộc, Cảnh Mãn Thương xảy ra chuyện như thế, cớ sao người Cảnh gia không ra mặt, hơn nữa Cảnh Mãn Thương kia lập tức sẽ lên đường, sao Cảnh gia cũng giống như không có chuyện gì, chẳng lẽ còn không biết chân tướng sao?
Phòng bị chợ lớn cửa sông Thanh Giang đã nghiêm mật so với trước đây, hiện giờ mỗi căn cửa tiệm buổi tối đều có người trông coi, sau khi mỗi ngày đóng cửa đều có người định kỳ tuần tra và kiểm tra. Các hộ thương nhân cũng phỏng theo quy chế bên trong thành, tề tụ dân tráng thành lập thủy xã*, một khi có đầu mối hỏa hoạn dân tráng thủy xã sẽ lập tức sang đấy dập lửa. Vốn ban đầu tất cả cho rằng Triệu Tiến thiết lập hộ vệ là muốn vơ vét lột một lớp da, nhưng hiện giờ mọi người đều ngóng trông hộ vệ này sang, để cho chợ lớn cửa sông Thanh Giang này an ổn một chút, ít ra nhiều người nhìn cũng yên tâm.
(trạm dịch cứu hỏa thời xưa)
Ngoại trừ chỗ Cảnh gia khiến người ta nhìn có chút không hiểu ra sao, một chuyện khác khiến cho mọi người nhìn không hiểu chính là, người có quen biết với Triệu Tự Doanh cũng không có ra tay ngược lại là Bổ khoái, sai dịch của quan phủ và huyện nha ra mặt bắt hết nghịch tặc tôn thờ tà giáo toàn bộ cửa sông Thanh Giang. Tội danh bậc này vào bên trong nha môn thì đừng nghĩ tới chuyện ra ngoài. Cũng có người cảm thấy như thế ngược lại tốt hơn. Ở trong tay Triệu Tự Doanh chỉ có con đường chết nhưng ở chỗ nha môn còn có cách cứu vãn, cho ngân lượng chỗ tốt, tóm lại có con đường sống thoát khỏi.
Thật không ngờ được chính là lần này thân bằng cố cựu cầm ngân lượng sang người trong nha môn lại không dám nhận. Nói rất rõ ràng, Tiến gia đã dặn trước ai cũng không cho phép thả ra, hết thảy chiếu theo cách đối đãi trọng phạm trong nha môn. Tới lúc này mọi người mới rõ ràng, té ra đây là dùng thủ đoạn độc ác hơn để đối phó. Trong đại lao cả ngày chịu tra tấn, hơn nữa không biết khi nào chấm dứt, đây còn khó chịu hơn cả chết.