Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh nhìn nhau cười khổ, bọn họ dĩ nhiên sẽ không nghĩ là mình bị đối xử lạnh nhạt, chỉ đành sai tôi tớ dìu Vương Hữu Sơn đi nghỉ ngơi, bọn họ gọi bốn gã hộ vệ kia rồi đi đến hội quán Sơn Tây theo dẫn đường của Hà Thúc.
Rốt cuộc vẫn là dưới chân thiên tử, ngoài cảnh tượng rách nát dơ bẩn, cũng có nơi khí thế nguy nga trang nghiêm, cũng có cảnh tráng lệ.
Ven đường có một gia đình đại quan quý tộc nào đó đi ngang, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh phải né sang bên đường. Đội ngũ này từ trên xuống dưới đều chỉnh tề ngăn nắp, ngay cả các hộ vệ đều là mặc áo giáp nhẹ, khoác áo bào gấm, đeo đao vỏ lóe hào quang.
- Đại ca, nếu là hai, ba năm trước, thậm chí một năm trước, lời của gia phụ nói lúc nãy chắc chắn sẽ khiến tiểu đệ sa sút tinh thần rất lâu. Vậy mà hôm nay nghe tới lại như trút được gánh nặng, cảm thấy nơi kinh sư này cũng không phải tốt đẹp gì, trở lại Từ Châu có lẽ lại hay. Chú ý của Vương Triệu không đặt ở nơi cảnh trên đường, y thuận miệng cười nói
Triệu Tiến gật đầu trả lời.
- Phụ thân đệ trở lại Từ Châu, giúp được chúng ta nhiều việc.
Lúc hai người đến hội quán Sơn Tây, bầu trời đã tối đen, ban đêm nơi kinh sư dân chúng không được phép đi lại trong thành. Tuy nói quan lại không ở trong số này, nhưng người bình thường phạm vào sẽ rất phiền phức.
Phe phái của Vương Hữu Sơn tuy thất thế, nhưng nhờ cậy vào nhân tình, an bài người ở lại nơi đây vẫn được coi là đơn giản. Tổng quản của hội quán Sơn Tây sau khi nhìn thấy bái thiếp của Viên ngoại lang liền trở nên rất ân cần nhiệt tình, lập tức đón đoàn người của Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đi vào.
So sánh với các nơi khác dọc đường đi, hội quán Sơn Tây bố cục bề thế hơn, kiến trúc cũng còn mới nguyên, tuy nhiên trong hội quán lại khá quạnh quẽ.
Cách kỳ khỏa thí còn không đến mười ngày, trong hội quán đã có không ít sĩ tử, nhưng cũng không thấy tiếng đọc sách khắp nơi như trong dự liệu, ngược lại một số chỗ còn phát ra thanh âm cao giọng nói cười, rõ ràng là đang có tiệc rượu đối ẩm.
Điều này cũng không có gì kì lạ, còn có hơn mười ngày là đến khảo thí, hiện thời cố gắng cũng không còn kịp nữa, huống chi có một số người biết mình thi không đậu, làm cử nhân ở quê hương cuộc sống cũng dễ chịu. Sở dĩ đến đây để du ngoạn chơi bời không bị ràng buộc, tạo mối giao tình với sĩ tử tỉnh mình là chính, trải qua một chút vui sướng cũng chẳng phải càng tốt hơn sao.
Vị tổng quản kia làm việc rất chu đáo, lẽ ra Vương Triệu Tĩnh đến muộn như vậy, còn ở lại nơi hội quán ngoại tỉnh, nhìn điệu bộ cũng không phải người nghiêm túc đi thi, an bài cho y ở nơi nhiều người huyên náo cũng tốt, có lẽ lại càng hợp tính tình của chàng công tử này. Tuy nhiên vị tổng quản hội quán này vẫn đưa Vương Triệu Tĩnh an bài ở chỗ khá an tĩnh, không chậm trễ chút nào.
Sau khi nhận phòng, một đêm này vô sự. Ngày hôm sau cũng có sĩ tử trong hội quán tới phòng bái phỏng, khi nghe được khẩu âm của Vương Triệu Tĩnh, hỏi han thêm vài lời, khách khí vài câu rồi cũng rời đi, vốn dĩ không có người nào đến quấy rầy.
Vốn Triệu Tiến muốn nhận là tôi tớ của Vương Triệu Tĩnh, tuy nhiên cử chỉ điệu bộ thật sự không đạt, đành nói với người ngoài là bạn tốt cùng đi kinh sư du ngoạn, dù sao ở hội quán Sơn Tây cũng không có ai đếm xỉa nơi này. Không phải người cùng tỉnh, kết giao vốn dĩ cũng không có ý nghĩa.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh ở lại nơi hội quán ngẩn người đến mức phát chán. Về phần phong cảnh kinh sư thì cưỡi ngựa xem hoa một hai ngày cũng coi như đã nhìn đủ, nơi trọng địa chân chính họ lại không đến quá gần được. Có điều kinh sư lớn như vậy, bốn doanh trại lớn và kinh doanh có rất nhiều binh mã, đi vòng vòng cũng nhìn thấy được quan quân, binh tướng tinh mãnh. Chỉ chẳng qua số lượng thật sự là quá ít, đại đa số nhìn thấy được vẫn là áo thủng quần rách, nhìn nghèo mạt rệp thậm chí bộ dáng như ăn mày.
Từ đầu đến cuối Vương Triệu Tĩnh vẫn không mở hòm sách của mình, y dù sao đã ở kinh sư suốt mười mấy năm, nay vừa làm du khách vừa là dẫn đường, hai người đi dạo lòng vòng khắp nơi, thậm chí còn cưỡi ngựa ra khỏi thành đi Thông châu một lần, tiện thể thay đổi hộ vệ bên mình.
Lúc buổi tối, cả hai liền ở trong phòng ba hoa khoác lác, nào là ban ngày thấy cái gì, lúc uống trà nghe được những gì, cũng đem ra kể hết. Kinh sư cuối cùng cũng vẫn là kinh sư. Nếu hai người ở Từ Châu, chuyện người khác biết bọn họ cũng biết, ở kinh thành từ dân chúng đến sai dịch, từ quan lại đến hoạn quan, mọi người cái gì cũng đều nói hết, có thật có giả, trên có chuyện tư mật của thiên tử, dưới có quân tình nơi biên trấn, không gì không có.
Rất nhiều câu chuyện không có chút giá trị nào, nhưng cũng có rất nhiều chuyện dù là lời nói dối, tựu chung lại cũng nghe được chuyện này chuyện kia. Bộ chiêu số thăm dò lùng bắt trong sáng ngoài tối Triệu Tự Doanh, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều tham dự rất sâu, cũng nắm giữ được cách sưu tập tình báo, rất nhiều lời nói trong lúc nói chuyện chỉ là nói cho có, bọn họ lại nghe ra tin tức bên trong.
Điển hình như việc nhiều người cũng không coi trọng lộ đại quân này của Dương Hạo, nhưng cũng không phải trên phân giải chiến lực gì, mà cảm thấy Dương Hạo đại bại sẽ tạo cơ hội để lật đổ đảng phái cầm quyền trong triều hiện nay, đem người của mình thay vào.
Những lời này nhiều vô số, ngoài triều cũng có, cung vua cũng có, còn có cung đình bí sự, tỉ như Trịnh gia càng ngày càng xuống dốc, kẻ đi theo năm đó vẻ vang, sắp tới đã phải gặp xui xẻo
Những điều này nghe một vài lần còn có hứng thú, nghe vài ngày liền khiến người ta cảm thấy chán tận cổ.
- Kinh sư thật là buồn tẻ, những cảnh này, những lời này không nhìn không nghe cũng được, thi hay không thi cũng chẳng sao.
Vương Triệu Tĩnh khí độ kiềm chế bực này, cũng không trụ vững được nữa.
Tuy nhiên lời này nói cho có mà thôi, sửa soạn nhiều lại đi xa như vậy, rồi còn mạo hiểm phiêu lưu mới đến đây, bỏ cuộc giữa đường thật không gì nói nổi.
Cũng may hai người cũng có cách ứng đối, quay qua quay lại vài vòng, bàn bạc một hồi, nhớ những gì cần nhớ, có khi lại về nhà ăn cơm trò chuyện cùng Vương Hữu Sơn, giờ giấc còn lại đều đối luyện ở trong sân của hội quán. Nơi đây đông người nhiều tai mắt, cũng không nên dùng trường mâu kiếm sắc giao đấu, đành như trước đây, dùng trường côn đoản côn coi như trường mâu trường kiếm.
Từ khi hai người bắt đầu đối luyện, sĩ tử Sơn Tây đến bên này ngày càng ít, ngay cả thương nhân, thân sĩ Sơn Tây gì đó cũng đều tuyệt tích.
Văn thì cao quý, võ thì ti tiện cái này không cần nói, người ta đeo kiếm để làm trang sức, nếu thật rút ra chém chém giết giết thì chính là thô bỉ, rơi vào chỗ ti tiện, một cử nhân trẻ tuổi xuất thân Nam Trực Lệ không ngờ lại không để ý, thật sự là khiếm nhã, không ra thể thống gì. Hơn nữa nơi khác diễn võ đều là vô cùng đặc sắc, hai vị này thì khôi hài, kiếm một cây trường côn, một cây đoản côn đâm nhau, không hiểu có biết võ không, hay chỉ đơn thuần là khoa tay múa chân.
Chém giết chân chính nơi sa trường thực sự không có gì đẹp mắt, ra chiêu đều là đâm, chọc, tận lực khiến chiêu thức nhanh gọn, tiếc là cử chỉ "khoa tay múa chân" này ở trong mắt người khác liền biến thành thứ mua vui nhạt nhẽo.
Nhưng Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh không thèm để ý ánh mắt của người khác, chiếu theo lời của Vương Triệu Tĩnh là "Nếu người ngoài cảm thấy như vậy mới đúng thì trong ta lại thấy khả nghi". Mỗi ngày đối luyện vài lần như vậy, thân thể linh hoạt, khiến thể xác và tinh thần đều thoải mái hơn không ít.
Hai mươi lắm tháng giêng đã gần kề, tiếng đàm tiếu tiệc tùng trong hội quán không còn nữa. Dù sao thi Hội cũng là đại sự, dù cho có trúng khảo hay không trúng khảo cũng phải cư xử thận trọng, dù không lòng dạ đến khảo thí dũng phải đổi tâm tư suy xét.
Mỗi ngày Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều rất có quy luật, thăm thú các nơi ở kinh thành, nhìn không phải phong cảnh, mà là nơi đặt quan thự nha môn, nơi đặt cung thành hoàng thành, cùng với một vài quân doanh trong thành, cân nhắc một số lý lẽ bên trong đó, nhìn xem có chỗ nào lấy làm gương hay không, định kỳ đi uống trà ăn cơm, trà lâu tửu trang thường có rất nhiều lời đồn đại hữu dụng hoặc vô dụng. Sau khi trở về hội quán thì đối luyện như thường lệ, bọn hộ vệ định kỳ thay phiên ra vào, cũng không có ai hoài nghi theo dõi.
Những người ở Từ Châu đến dù không nói gì, nhưng ai cũng ngóng trông được về sớm.
Đã buổi chiểu, tới lúc cả hai đối luyện, hai người đều thả lỏng, chuyện phiếm vài câu.
- Giờ cũng đã là ngày hai mươi lăm. Ở Từ Châu một đường Nam tiến, càng đi càng thấy ấm áp, cảm thấy được xuân ý đã đến. Tuy nhiên xung quanh vẫn là trời đông giá rét, vẫn không khác gì mùa đông.
Triệu tiến vung vẩy trường côn trong tay, cười nói.
- Nhưng mùa đông ở Từ Châu ta không thoải mái bằng nơi này. Tại đây mặc áo mỏng trong phòng cũng được. Ở Từ Châu, mùa dông ở trong phòng cũng phải mặc thật ấm.
- Hiện nay gia đình có tiền đều học theo đại ca, trong nhà có tường sưởi, giường sưởi hoặc làm ngầm trong đất, ngày đông không cần phải xách lò than, chậu than đỡ cảnh chết vì khí độc.
Có nhiều tập quán ở Từ Châu thay đổi nhờ Triệu Tiến, đều nói Triệu Tiến không ham hưởng thụ, tuy nhiên trong cuộc sống có nhiều tiểu tiết hắn rất chú ý. Chẳng hạn như nói bàn chải lông hình dạng cổ quái nhỏ muối đánh răng, ban đầu nhiều người cười chê, về sau chiếu theo làm phát hiện hơi thở trở nên sạch sẽ hơn, cũng bắt đầu lưu truyền.
Trường côn trong tay Triệu Tiến đụng một cái vào đoản côn của Vương Triệu Tiến, hai người đều lùi về phía sau hai bước, sau đó bắt đầu đối luyện. Đừng nhìn binh khi có dài có ngắn, Triệu Tiến cũng không chiếm quá nhiều ưu thế, Vương Triệu Tĩnh đón đỡ một hồi là bước nhanh áp sát, Triệu Tiến thường phải quay côn chắn đòn, lúc này, đoản côn của Vương Triệu Tĩnh cũng rất dễ dàng bắt chước trường kiếm.
- Đại ca, Triệu Tự Doanh của chúng ta chú trọng trường mâu, nhưng cũng không bỏ qua đao kiếm. Trong chiến đấu, đao kiếm cũng có lúc hữu dụng.
Đoản côn trong tay Vương Triệu Tĩnh đụng nhẹ vào lồng ngực Triệu Tiến, tay chân hai người dừng lại. Như vậy được coi đã phân ra thắng bại, song phương lại giãn ra một khoảng, tiến hành lần đọ sức tiếp theo.
Triệu Tiến nâng ngang trường côn, mở miệng nói.
- Trong lúc đánh nhau dùng đao kiếm rất tốt, nhưng trên chiến trận lại không được. Sau này gia đinh cũng nên mang kiếm, đeo đao, nhưng vẫn lấy trường mâu là chính, đao kiếm là phụ. Bây giờ đệ chiếm lợi thế, nhưng khi gia đinh xếp thành hàng, trước sau đánh tới, đệ làm sao sáp lại gần?
Hai người chính là kết những tâm đắc trong đối luyện hợp đến Triệu Tự Doanh, trường lôn trong tay Triệu tiến rung lên, thuận thế thu lại đâm ra. Lần này Vương Triệu Tĩnh đỡ đòn không nổi, bị đâm thẳng vào trúng ngực, một hiệp này đã phân thắng bại. Triệu Tiến đứng lùi về sau một bước, mở miệng nói
- Hơn nữa các đoàn của chúng ta lâm trận phải hợp với cung thủ, nếu dùng binh khí ngắn đao kiếm thì ứng phó không kịp vì luôn phải áp sát, nếu sau này chúng ta muốn dùng hỏa khí sẽ lại càng khó hơn
- Đại ca, chúng ta hiện tại cũng có gần ba trăm gia đinh cung thủ, như vậy chiến lực đã tương đối, cần gì phải trông chờ vào thứ hỏa khí làm hỏng việc trên chiến trận. Đầu thành Thanh Hà bảo có đại pháo, thế nhưng chỉ đánh chết được vài tên Thát tử, sau đó vẫn thất thủ trong một ngày đó thôi?
- Chúng ta tài bồi những cung thủ này quá khó khăn. Những người Mông cổ được Vương Tự Dương chiêu mộ đó, còn có những thợ săn gần kề châu huyện, cùng với con cháu tam vệ Từ Châu từng luyện qua cung mã.