Hơn ba trăm năm mươi người của Ngưu gia, giết chết hai trăm bảy mươi sáu người, bắt giữ bảy mươi mốt người, còn có mấy tên không biết tung tích, nhưng Ngưu Nhị và Ngưu Tam đã bị chặt đầu nhưng người khác cũng không có gì khẩn yếu.
Sau cuộc chiến ác liệt, Trần Thăng có vẻ mệt mỏi. Đây cũng không phải sức lực chống đỡ hết nổi mà là nhiều ngày vạch mưu định kế, một khi bùng phát sau đó buông lỏng lo lắng khiến cho người rất rệu rã. Tuy nhiên Trần Thăng không có biểu hiện ra ngoài, chỉ chống đao đứng ở nơi đó. Mọi người thấy được Trần nhị gia uy phong lẫm liệt, lòng dạ cũng liền an định.
- Ai là Chung Bân?
Trần Thăng chỉ bảo người mang tù binh tới, tùy tiện dò hỏi mấy câu, Chung Bân mà huynh đệ Ngưu gia luôn mồm gọi rốt cuộc là ai.
Cái gọi là lão đại hàng trăm hàng ngàn chiếc thuyền, thuộc hạ hơn vạn, chỗ huynh đệ Ngưu gia chỉ là truyền đi lòe bịp người khác, còn vị Chung đại long đầu Chung Bân đó thì là lão đại chân thật, các nơi Phúc Kiến, Quảng Đông cộng thêm Nam Dương ai cũng không dám không phục.
Mặc dù luôn mồm báo ra danh hiệu của Chung Bân này nhưng xem chừng Chung Bân không biết có lộ nhân mã huynh đệ Ngưu gia này, chẳng qua là Ngưu gia cố công dính líu vào. Trong đội thuyền của Chung Bân có một phần đi chính là một dãy đường từ Chiết Giang đi về hướng Oa quốc, thuận tiện ở trên đường biển làm một chút chuyện làm ăn không tiền vốn. Huynh đệ Ngưu gia từng cứu hai chiếc thuyền mắc cạn trong cát ngầm, cứ như thế có được giao tình, thủ tiêu tang vật đưa ra hàng hóa khiến cho quen biết mật thiết hơn không ít, thuận tiện cũng xin được lá cờ của Chung gia.
Có lá cờ này, huynh đệ Ngưu gia liền đi nói với người bên ngoài mình là thuộc hạ của Chung Bân. Chớ có xem thường cái tên gọi này, người trên biển đều phải cho chút thuận lợi. Các cảng riêng lẻ dọc ven biển nghe thấy tên họ Chung Bân đều phải nặn ra khuôn mặt cười, trên mặt biển Nam Trực Lệ càng dùng được trò cáo mượn oai hùm này hơn nữa thương hào cửa sông Thanh Giang kiến văn rộng rãi tên họ Chung Bân này cũng dùng được, tất cả ít nhiều phải nể mặt.
Tuy nhiên uy thế tiếng tăm lớn như vậy, lại vô dụng với Triệu Tự Doanh. Triệu Tiến muốn đầu kẻ nào, Trần Thăng cứ thế chỉ biết dẫn người tiến vào không lưu lại kẻ nào.
Chỗ đại viện Ngưu gia này có tích trữ đầy nhóc, dọc theo bãi cỏ hoang suốt đường xuôi nam lại ẩn núp mấy ngày gần bãi bùn ven biển, khổ cực tới hiện giờ, cuối cùng có được một chút bù đắp rồi. Trần Thăng chỉ an bài người trông chừng cho tốt những chiếc xe ngựa và xe trâu chất hàng hóa kia, còn lại thì tùy ý.
Những người của trại mới lưu dân này theo đốc thúc của bọn gia đinh lục soát từng phòng một, sau đó ngay tại chỗ nhóm lửa nấu cơm. Lần này được ăn ngon, cái khác không có cá khô tôm khô vân vân không ít.
Còn về hộ dân xung quanh đại viện Ngưu gia, sớm đã chạy sạch, mấy trăm mạng người nằm ngang nơi đó, quả thật máu chảy thành sông mặc kệ đám người này không có ý dây tới kẻ khác nhưng cọp dữ ăn no không có nghĩa không giết người, trốn xa vẫn tốt hơn.
Triệu Tự Doanh có nghiêm lệnh, chính là không có phép giấu riêng chiến lợi phẩm, mặc kệ là gia đinh đoàn luyện hay là tráng niên lưu dân không ở trong biên chế. Song lương thực, đồ dùng và vải vóc thu được lần này sẽ giao cho bọn tráng niên lưu dân mang về chỗ ở. Bên đó hiện giờ gắng gượng không tới mức rét lạnh chết đói nhưng đồ đạc vẫn là thiếu rất nhiều.
Đồ vật từng căn phòng lục soát ra được phân chia chất đống ở trong sân, đồ vật không nhiều lắm, bởi vì hang ổ của đám người Ngưu gia này đặt ở trấn Miếu Loan, nơi đó có trạch viện chân chính. Đồ vật tuy rằng không nhiều nhưng bọn tráng niên lưu dân vẫn rất hưng phấn, dù sao cũng là thắng lợi lần đầu của bọn họ, cũng là thu hoạch lần đầu tiên.
Trần Thăng chưa có cởi khôi giáp xuống, chỉ lấy miếng vải ướt lau sạch vết máu trên khôi giáp ngồi ở trên một chiếc xe ngựa nhìn người bên dưới bận rộn. Lý Ngũ thì lại đứng ở bên cạnh Trần Thăng thét to, đứng được cao nhìn được xa, có cử chỉ nhỏ gì rất khó giấu diếm được gã.
Trần Thăng nhìn đại viện nói.
- Ngươi nói không sai. Bọn gia đinh lần đầu giết người thấy máu đã ói. Bọn chúng cười hì hì không xem ra gì, đây cũng thật không tệ.
Bọn lưu dân từ quê nhà đói khát lưu lạc tới Từ Châu, dọc đường không biết thấy qua bao nhiêu tử vong và thi thể, sau đó không ít người còn đánh sống đánh chết dưới thành Từ Châu, đám người lúc ban đầu của trại mới lưu dân kia lại sống mái một phen với đại đội nhân mã của Phùng gia. Từng lần nối tiếp từng lần, nói là mới đánh trận đầu thật ra đã dạn dày lão luyện nhiều trận.
Lý Ngũ đứng ở nơi đó thuận miệng nói.
- Nhị gia, tuổi tác đám ngời này không thua gì với chúng ta, không ít kẻ tuổi tác còn lớn hơn chúng ta, không quá nhiều chỗ dùng được.
Trần Thăng kinh ngạc nheo mắt ngẩng đầu nhìn về hướng Lý Ngũ thản nhiên nói.
- Sao lại nói vậy?
- Triệu Tự Doanh chúng ta lúc này sắp có bốn ngàn gia đinh rồi. Tính cả đoàn luyện dùng được vân vân. Giữ vững cục diện trước mắt đã đủ, thật sự đã nhiều lắm rồi. Muốn thêm nhiều như thế nữa làm cái gì. Tiến gia và mấy vị gia đều trẻ tuổi, chúng tiểu nhân cũng còn trẻ. Đợi lớp người chúng ta già rồi, đám lưu dân này cũng già rồi dính không được... Bỏ cây trâm trong lòng ngực kia xuống, bắt tới bên kia đánh năm côn.
Lý Ngũ lơ đãng giải thích đôi ba câu, lại nhìn thấy một người lén giấu chiến lợi phẩm đứng ở trên xe ngựa gầm thét.
Trần Thăng tự giễu cười, mấy câu tùy tiện vừa rồi Lý Ngũ khiến y suy ngẫm sâu xa, cho rằng Lý Ngũ đoán ra được ý niệm trong đầu của Triệu Tiến, những suy nghĩ đó Trần Thăng tự mình cũng rất lờ mờ phán đoán ra.
Thời khắc điểm chính ngọ, Tổng bổ đầu Mạnh Siêu nha môn Sơn Dương phủ Hoài An dẫn mấy chục tên sai dịch tới đây. Những sai dịch đó đều là người trưng mộ hai tháng gần đây. Những kẻ có từ trước đó kia Mạnh Siêu sai phái chẳng thèm nhúc nhích, kẻ theo y cũng không phải một lòng, vả lại còn sẽ mật báo tin tức cho người ngoài. Về phần những sai dịch mới tới này đều có một điểm chung, đó chính là nói giọng Từ Châu. Cảng Cáp Lỵ này là nơi quản hạt của huyện An Đông, nhưng huyện nha An Đông một người cũng không có xuất hiện.
Tuy nhiên người Mạnh tổng bổ đầu mang tới cũng đủ rồi, bởi vì trừ những sai dịch này còn có hơn hai trăm nghĩa dũng đoàn luyện, cũng đều cùng một khẩu âm Từ Châu.
Tại đương trường dụng hình khảo vấn, nhắc tới ngón nghề dụng hình này, thủ đoạn giang hồ thật không bằng được bản lĩnh trong nha môn, giỏi nhất về tra khảo chính là mấy người đã từng ra vào ở trong nha môn. Cũng không có phí công sức gì một đám người còn sống sót của Ngưu gia đã gì cũng nói rồi. Mặt đối mặt cảnh chém giết máu tanh không sợ chết là một chuyện, chịu đựng được qua nghiêm hình tra tấn hay không lại là chuyện khác.
Khẩu cung ấn dấu vân tay đưa ra rồi, vật chứng càng không có khó gì. Hàng hóa chất đống bên trong đại viện Ngưu gia không có bao nhiêu thứ lai lịch sạch sẽ, còn lại vốn dĩ nguồn gốc không nói rõ được, chọn lựa ra một chiếc xe ngựa tới xem như làm vật chứng. Đây coi như án đã rõ rành rành nhân chứng vật chứng đầy đủ hết. Về phần đầu của Ngưu Nhị, Ngưu Tam cùng với thân tín bên dưới cũng đều mang theo. Sau khi án kiện của Ngưu Thắng Kiệt kia xảy ra không biết bao nhiêu huyết án phải đợi người Ngưu gia đi gánh vác.