- Nói là Lộ Vương bị tửu sắc hư hao thân thể. Lộ vương phi vẫn luôn tìm thuốc bổ cho hắn, có người nói đại bổ cao gì đó. Người trong đạo quán kia đã chà đạp mấy người mang thai.
Ngưu Kim Bảo nói tới nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt Triệu Tiến trở nên hòa hoãn không ít, trên mặt mấy hộ vệ đi theo bên cạnh hắn thì lộ ra thần sắc khâm phục.
- Ngươi dùng binh khí gì?
- Tiểu nhân cái gì cũng biết dùng. Công phu thương bổng cũng từng học qua. Thường dùng chính là búa ngắn và đao mổ trâu, quyền cước cũng không kém.
Lúc Ngưu Kim Bảo nói lời này rất thản nhiên, không có khoe khoang cũng không có khiêm tốn.
Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, mở miệng nói.
- Đi theo bên cạnh ta, phải vào sinh ra tử, cũng không thường gặp mặt mẹ già của ngươi. Phạm lỗi phải phạt nặng. Ngươi rõ không?
Ngưu Kim Bảo thanh âm buồn bã nói.
- Rõ, làm việc cho người phải giữ quy củ. Chỉ cần lão gia sắp xếp tốt cho mẹ già, cho tiểu nhân một con đường sống, mạng này coi như giao cho Tiến gia rồi.
Lời này thật sự khiến cho Triệu Tiên ấn tượng tốt hơn một chút với y, trước nhắc phụng dưỡng mẫu thân của mình, sau đó lại nói tới sống chết của bản thân.
Triệu Tiến cũng không có trả lời đích xác, chỉ nói qua loa.
- Ngươi tạm chờ đấy, sẽ sắp xếp cho ngươi.
Lúc hắn xoay người rời khỏi, nghe thấy Ngưu Kim Bảo sau lưng giọng ồm ồm nói.
- Lần này trở về mới biết Từ Châu đã đổi khác, sớm biết đã không ra ngoài.
Triệu Tiến không đếm xỉa lời cảm thán này, hắn vừa đi vừa nghĩ ngợi. Ngưu Kim Bảo này quả thật hợp lắm. Gây sự với người nhà Vương gia, thiên hạ này đã không còn chốn dung thân nữa rồi. Mẹ già ở nơi này, bằng như có con tin ở trong tay. Con cháu Từ Châu vệ cũng coi như biết rõ gốc gác.
Trong lúc suy tư đã tới được gian phòng của cai ngục, Triệu Chấn Đường và cai ngục kia ngồi đối diện nhau, uống trà chuyện trò, mặc cho ai cũng nhìn ra được vẻ mặt cai ngục tràn đầy ý nịnh nọt lấy lòng, nhìn thấy Triệu Tiến sang, vội vàng đúng dậy nhường ghế, nhận ra phụ tử hai người muốn nói chuyện lại biết điều nói ra ngoài pha trà.
- Cha, người này đáng dùng. Nhưng trước phải đi chỗ Hà Nam tra xét kỹ một chút, còn phải thử xem thân thủ của y.
- Người này nếu như đã đáng giá, lai lịch kẻ này con yên tâm, cha đã điều tra qua rồi.
Triệu Chấn Đường nói nhận lãnh hết thảy mọi chuyện.
Lời này khiến Triệu Tiến sửng sốt, lập tức nhíu mày lắc đầu nói.
- Cha, chỗ con nay phải bảo đảm tuyệt đối không sai sót nhầm lẫn mới tốt bằng không người như vậy cả ngày đi theo, lẽ nào chẳng phải chiêu họa.
Triệu Chấn Đường cười ha hả, mở miệng nói.
- Tiểu tử con đã có được một chiêu số dùng được kia của mình. Làm cha của con ta còn không hiểu gì sao? Bổ khoái bổ phòng chúng ta và chỗ Hà Nam còn có quản sự chỗ vương phủ đều cùng uống chung rượu, nói toàn bộ ra hết. Ngưu Kim Bảo này đích xác quét sạch đạo quán, vác lấy đại án. Cũng nói Ngưu Kim Bảo này ngày thường làm việc rất trượng nghĩa cũng không ức hiếp kẻ nhỏ yếu, cũng không làm chuyện gì thương thiên hại lý. Tiếng tăm rất không tệ. Về phần thân thủ này, lúc ấy trong huyện bọn chúng đều cho rằng án kiện là một đám người làm, không ngờ rằng là một mình Ngưu Kim Bảo. So ra với vết binh khí mới dám xác nhận.
Triệu Tiến bình tĩnh nói,
- Nếu như bọn họ là cùng một hội thì sao?
Mọi sự phải nghĩ tới chỗ khẩn yến nhất nghiêm trọng nhất, như vậy mới sẽ bảo đảm vẹn toàn, Triệu Tự Doanh làm việc trước sau như một, cũng là thói quen của Triệu Tiến.
Triệu Chấn Đường lại cười xòa một tiếng nói.
- Cho rằng cha của con già rồi hồ đồ sao. Chút xảo trá ấy cũng không hiểu. Đội Nội Vệ kia của con cha sai khiến không đặng. Nhưng Vương Tự Dương kia cũng phải nể mặt. Gã hằng năm đi Sơn Tây, Hà Nam. Ở Hà Nam quen biết được rất nhiều người. Cha bảo gã sắp xếp người đi một lần, nghe ngóng từ trên xuống dưới, cũng ném ra chút ngân lượng. Đích xác như vậy. Hiện giờ căn miếu nát của bọn Ngưu Kim Bảo không ngờ có hương hỏa rồi. Dân chúng Tân Hương lén lút mò sang cúng tế. Nói là trừ đi cái hại lớn trên đất ấy.
Trầm ngâm chốc lát, Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, chỗ Vương Tự Dương đáng tin, tin tức gã nghe ngóng đem về sẽ không có giả dối. Hiện giờ bà mẹ, con nhỏ của Vương Tự Dương đều đã để ở chỗ Từ Châu, thiết nghĩ cũng sẽ không có gì khác thường.
Triệu Chấn Đường cũng nói thành thật.
- Đây là một thanh đao tốt, hơn nữa hoàn toàn yên lòng. Những kẻ xuất thân giang hồ, giáo phái trong tay gã võ nghệ sát tính cũng có không ít, nhưng chân chính yên lòng chỉ có mấy người. Ngưu Kim Bảo này là kẻ xuất thân trong Vệ sở chúng ta, bản tánh lại không tệ. Từ trước giờ không có liên lụy gì với con, đúng hay lúc cần lấy ra dùng. Thân thể mẹ hắn khỏe mạnh, còn có mấy chục năm sống khỏe, đặt ở bên tay trông coi, yên tâm nhất.
Đây cũng là một chút chấp niệm trong lòng người già. Ngưu Kim Bảo muốn nói giỏi hơn bọn người Nhiếp Hắc bao nhiêu, chưa chắc. Phải nói đáng tin cậy bao nhiêu, cũng không chắc lắm. Nhưng đối với người già mà nói, đây là bà con trong Vệ sở, mặc dù trước đó không quen biết, thăm hỏi dính dáng với nhau, cũng coi như hiểu rõ gốc gác. Đi theo bên cạnh con trai, càng yên tâm hơn một chút so với người khác.
Trên mặt Triệu Tiến lộ ra mỉm cười, gật đầu nói.
- Vậy mang đi trước, cũng là một tay giỏi giang.
Nghe con trai mình nói như thế, trên mặt Triệu Chấn Đường lập tức lộ ra nét tươi cười.
Đúng lúc cai ngục đã bưng ấm trà trở lại Triệu Chấn Đường cười mở miệng nói.
- Lão Ngô, người nọ con trai huynh muốn dẫn đi, đệ lấy đầu thi thể cho bên đó. Nói đột ngột chết rồi. Nhớ rõ rạch nát mặt đi. Nếu như đám người Hà Nam tới kia không biết tốt xấu, đệ cứ tới tìm huynh.
Trọng phạm bậc này muốn xách đi khỏi từ trong đại lao, còn phải lấy đầu thi thể thay vào, đặt ở chỗ khác là tội lỗi lớn tựa trời, nhưng nơi này phải nói phớt lờ, qua quýt. Nét cười trên mặt cai ngục không thấy giảm bớt một phần chỉ liên tục gật đầu vâng dạ nói.
- Nào dám, nào dám. Cái này sẽ sắp xếp người đi làm. Nhị vị đại gia chờ chốc lát.
Triệu Tiến cười nói.
- Ngô thúc, Tiểu Ngô làm việc ở chợ muối không tệ, người trong ngoài đều khen ngợi. Năm nay sắp được đề bạt lên một cấp rồi.
Nghe thấy điều này, Ngô cai ngục kia cười đến ngay cả đôi mắt cũng không thấy đường, liên tục gật đầu nói.
- Tiến gia cất nhắc, may mắn Tiến gia cất nhắc.
Quan thự nha môn các nơi Từ Châu, cộng thêm tam vệ Từ Châu, con cháu những chỗ này thường thường không có đường khoa cử, không cam lòng kế thừa nghiệp cha. Muốn tiến thân muốn làm chút chuyện, gần như đều bị các nơi Triệu Tự Doanh thu nạp, có một tầng quen biết này còn đây, bọn họ coi như là cùng chung một thể với lợi ích của Triệu Tự Doanh, làm việc tất nhiên dốc lòng dốc sức.
Bên này nói chuyện xong không bao lâu, Ngưu Kim Bảo bên đó đã được thả ra ngoài. Vừa rồi vẫn luôn ngồi đó, quỳ đó, đợi đứng lên mới nhận ra, người này còn cao hơn một chút so với Trần Thăng, cộng thêm thân thể cao to khỏe mạnh bậc này, có sức lực và chém giết như thế cũng là bình thường.
Cao lớn như thế, lại râu tóc ngắn, càng lộ vẻ nhanh nhẹn dũng mãnh hung ác. Y lúc ra ngoài còn vẻ mặt tràn đầy nét buồn bã, thỉnh thoảng hỏi ngục tốt dẫn đường đằng trước.
- Đây là ra ngoài sao?
Ngục tốt cười hì hì cũng không trả lời, chỉ chẳng qua y đi như thế khiến bọn hộ vệ bên cạnh Triệu Tiến có chút lo ngại, ngược lại Triệu Chấn Đường giơ đầu ra ngoài liếc nhìn quay đầu lại thét to nói.
- Nhớ rõ tìm người vóc dáng cao to, đầu tóc râu ria đều cạo sạch.
Ngưu Kim Bảo ở trong ngục không có chịu khổ cực gì, rời khỏi tinh thần rất minh mẫn. Sau khi đi sang còn chưa đợi thân binh Triệu Tiến đi lên cản lại, y đã quỳ xuống bái lạy trước, giọng nói khàn khàn mở miệng nói.
- Tiến gia, cái mạng này của tiểu nhân giao cho Tiến gia. Trước đó mong Tiến gia cho tiểu nhân gặp qua mẫu thân tiểu nhân một lát.
Không đợi Triệu Tiến nói chuyện, Triệu Chấn Đường đã đi ra ngoài, cười nói.
- Mẹ ngươi đã đón vào thành rồi, sắp xếp ở trong một căn trạch viện. Xung quanh đó đều là người xuất thân Vệ sở chúng ta, cũng có người hầu hạ chiếu cố. Đi ra ngoài ngươi trước hết thay đổi y phục, chớ dọa người bên ngoài.
Nghe gặp được mẫu thân của mình, vẻ mặt Ngưu Kim Bảo càng thả lỏng, đi theo một gã thân vệ bận rộn. Phụ tử Triệu gia cùng nhau rời khỏi nhà giam. Đợi cai ngục tiễn đưa quay trở lại, Triệu Tiến thấp giọng hỏi.
- Chúng ta cũng không phải sợ nhưng cũng không cần gây thêm quá nhiều rắc rối với những người trong nha môn này. Dù sao về sau vẫn phải thường dùng tới.
Triệu Chấn Đường tùy tiện nói.
- Cái này không cần con lo lắng, nếu như chuyện của chính phủ huyện Nam Trực Lệ còn khó làm chút.một huyện thành ở Hà Nam đáng cái thá gì. Nhà ta không quản, trên dưới làm việc thuận lợi cho bọn chúng, chúng ta nếu như đã mở miệng, bọn chúng cái gì cũng chẳng có, chẳng ai đếm xỉa chúng.
Triệu Tiến mỉm cười, chuyện như vầy là khuôn phép trong nha môn, quê cha đất tổ có lẽ còn phải để ý, dù sao quan trên quản tới được, ngoài mấy trăm dặm vẫn là án kiện ngoài tỉnh, trên dưới Từ Châu quả thật không cần để ý. Về phần vị vương gia kia Triệu Tiến vốn dĩ lười nhắc tới. Mặc dù Lộ Vương là em trai ruột của đương kim hoàng đế Vạn Lịch cũng không cần lo lắng. Phiên vương Đại Minh tác oai tác quái trên đất của mình, ngoài đất phong, vốn dĩ không có đáng giá một chút nào, bọn quan văn sẽ chống lại.
Về phần những Bổ khoái và quản sự kia có gây sự hay không. Cái này Triệu Tiến cũng không cần lo lắng. Trên mặt đất Từ Châu nếu như không có mắt như thế, vậy thì chớ mong trở về nữa.
Triệu Chấn Đường đã sớm an bài mẫu thân của Ngưu Kim Bảo tốt rồi, trạch viên kia là gia đình giàu sang mới ở được. Trong nhà cũng có tôi tớ riêng hầu hạ, quả thật là hưởng phúc rồi. Chỉ là mẫu thân Ngưu Kim Bảo không quá hài lòng, nói thà rằng trú ở chỗ Vệ sở cùng một chỗ với bà con quen biết.
Đối với cái này Triệu Chấn Đường cũng luôn miệng ưng thuận, mua ngay nhà cửa cũng có người chăm nom ở đó, nói chỉ cần tình thế này vừa qua, lão nhân gia muốn quay về thì quay về sẽ có xe ngựa đưa tiễn.
Tới hiện giờ vị quản sự Thiên hộ ở Thiên hộ sở kia đã sớm câm như hến, vừa nghe Triệu gia nhúng tay việc này, cả người sợ tới mức xém chút nữa tê bại, không dám đi tìm Triệu gia, cũng không dám đi tìm mấy Chỉ huy sứ, cưỡi ngựa đi thẳng tới chỗ Đãng Sơn dập đầu khẩn cầu Đổng Cát Khoa đang làm Thủ bị nơi đó, nhờ vị trưởng bối này giúp ra mặt hòa giải, ra bao nhiêu ngân lượng cũng được, chỉ cần lưu lại một tính mạng. Triệu Chấn Đường ngược lại không có làm y khó xử quá nhiều, chỉ bảo vị Thiên hộ đó hứa hẹn về sau chiếu cố tốt mẫu thân Ngưu Kim Bảo.
Quản sự Thiên hộ tất nhiên luôn miệng đồng ý, còn thiếu điều xem mẫu thân Ngưu Kim Bảo cung phụng như bà nội của mình, vậy còn dám đắc tội gì.