Bên trong thành đã có tiếng pháo nổ vang lên, chỗ bán rượu bán thịt cũng bắt đầu thịnh vượng. Nếu như là có người ngoài đột nhiên tới thành Sơn Dương phủ Hoài An này nhìn thấy hành sự của dân chúng bên trong thành như vậy còn tưởng là hôm nay ở đây có lễ hội gì đấy bằng không sao lại có nhiều người cười nói chúc mừng như thế.
Lưu Dũng cười nói với Triệu Tiến.
- Dựa theo lời dặn dò của đại ca, kéo đám người Ngưu gia đó đi một vòng bên trong thành sau đó đi mấy chỗ của cửa sông Thanh Giang này, ven đường đều trầm trồ tán thưởng, có người còn đốt pháo ăn mừng, có người chắp tay bái lạy, quan phủ vốn không can thiệp vào.
Thạch Mãn Cường hưng phấn nói.
- Đại ca, cách này thật tốt, thu thập một đám tạp chủng sau đó trên dưới vùng cửa sông Thanh Giang này bắt đầu gần gũi với chúng ta, vừa nãy còn có mấy nhà tới đây tặng rượu thịt khao quân đấy. Nói là chúng ta làm việc vất vả, cửa sông Thanh Giang bên này đều nhìn thấy, đến đây ủy lạo.
Triệu Tiến gật đầu, khẽ cười nói.
- Đây chính là lòng người.
Ngưu gia này làm nhiều chuyện ác bị thiết câu móc qua vai cứ như vậy mà bị ngựa kéo lê mấy canh giờ, đợi cho đến khi tới Triệu Tự Doanh thì máu thịt đã lẫn lộn rồi, toàn thân đã không còn một khối thịt nào nguyên vẹn, kẻ đã chết không chết thêm được nữa, có vài người lúc ở bên trong thành cũng đã hết nợ, thậm chí còn có người theo tới chỗ Triệu Tự Doanh bên này, cầm lấy tảng đá đập vào xác chết ấy.
Cứ như vậy qua một đêm, ngày hôm sau dùng xe ngựa đưa xác chết này đến chỗ xây dựng dọc Vận Hà. Bên đó có đất trống, hơn nữa còn có người lui tới nhiều, chất chồng xác chết lên nhau như vậy sau đó dùng cỏ khô đốt trước mắt bao nhiêu người như vậy cũng sẽ không có người nói đánh tráo gì.
Vì dân trừ hại, mà còn lại là mối hại lớn trong dân chúng, làm như vậy hữu hiệu càng nhanh chóng rồi, ấn tượng của dân chúng cửa sông Thanh Giang và thành Sơn Dương phủ Hoài An đối với Triệu Tự Doanh loáng cái đã trở nên tốt đẹp. Đám người Từ Châu đến đây là để chủ trì công đạo cho chúng ta, cửa sông Thanh Giang này nhiều thế lực như vậy, làm quan lại lười nhác không quản, người giang hồ không quản được, thân sĩ thì không dám quản, đám dân chúng cũng không quản được, dung túng cho ác đồ hoành hành nhiều năm như vậy. Nhưng đám người Từ Châu này đến, đem trọn đám người này lôi đi dạo khắp còn đường trong thành rồi thiêu rụi xác chúng, để những tên khốn khiếp này đền tội, lại còn diệt trừ sạch sẽ những mối họa này.
Thế lực làm việc như thế đó là người đứng cùng phe với mọi người, trông cậy, tin tưởng được, người ngoài tới nơi xa lạ đấy tất nhiên sẽ bị dân bản xứ bài xích, nhưng Triệu Tự Doanh làm nhiều như vậy, cũng chỉ nói đã đứng vững được, chưa nói tới là cắm rễ sâu, nhưng lúc này cũng là cắm được rễ xuống rồi, rất được lòng dân.
Không chỉ đám dân chúng cảm thấy sảng khoái mà ngay cả bọn thân sĩ cũng cảm thấy bọn người Triệu Tự Doanh thật oai hùng. Ngưu Thắng Kiệt cùng Quan Đào vốn dĩ không nói quy củ gì, ỷ vào đạo tặc chúa biển sau lưng, ở cửa sông Thanh Giang này mà hoành hành khong sợ ai, dân chúng gánh chịu tai vạ, bọn thân sĩ cũng thua thiệt không ít, ngay cả trong bách tính dân chúng danh vọn bọn họ cũng bị hao tổn, thu dọn như vậy hiển nhiên tất cả đều vui vẻ.
Xác chết bị thêu rụi ngay trước mắt mọi người, tin tức có được một số người cuối cùng cũng bỏ đi nghi kỵ, ngày hôm đó cũng có người khua chiêng gõ trống tặng tới một tấm biển, cũng không biết vội như thế mà sao làm được. Triệu Tự Doanh không phải là quan phủ, “Công bằng, thanh liêm” bốn chữ này nghĩ chắc không dùng tới, không ngờ là “Bảo vệ một phương”, kẻ đưa tặng tấm biển lại là hai vị lão cử nhân phủ thành Sơn Dương, chính là thủ lĩnh bọn thân sĩ, bọn họ thay mặt đứng ra, cũng nói rõ thái độ của dân chúng cửa sông Thanh Giang cùng thành Sơn Dương phủ Hoài An rồi.
Bây giờ tất cả đều đối đãi Triệu Tự Doanh như người nhà, có người hảo tâm nhắc nhở, nói là Ngưu gia sở dĩ hống hách chính là vì ỷ vào đạo tặc trên biển. Lúc trước có nhà nào đó đắc tội, nửa đêm liền bị người xông vào giết, chó gà không tha, Tiến gia gia nghiệp to lớn, nhất định phải cẩn thận là hơn.
- Phiền các vị nhớ mong, Triệu mỗ xin nói mấy lời kiêu căng. Có ta ở cửa sông Thanh Giang này mọi việc không lo, Ngưu gia này chỉ là bọn chuột nhắt không đáng nhắc tới.
Triệu Tiến đáp rất khách khí, nhưng bên trong tràn đầy tự tin tới mức kiêu ngạo, ngông cuồng.
Nghe được câu trả lời chắc chắn này của hắn, khiến mọi người rất lo lắng, sau đó không kìm được mà thở dài. Rốt cục là người trẻ tuổi, chung quy cũng là kêu ngạo ngông cuồng, lòng hiệp nghĩa bực này, chẳng may bị đám người Ngưu gia kia hại chẳng phải là quá đáng tiếc sao. Phải biết là Ngưu Nhị, Ngưu Tam trên biển đích thực được coi là nhân vật lớn, hơn nữa về sau cửa sông Thanh Giang có gặp tai họa gì còn phải dựa vào Triệu Tự Doanh này ra mặt nữa.
Ngày thứ ba sau khi hỏa thiêu thi thể, Triệu Tiến ở chỗ gần võ quán Vân Sơn, bỗng xuất hiện một người bán hàng rong, người bán hàng rong gùi một cái giỏ, bên trong đặt đủ thứ hỗn tạp, vừa lắc lắc cái trống lúc lắc vừa rao lớn. Vóc dáng người bán hàng rong ngăm đen, vừa nhìn đã biết người vất vả. Người bán hàng rong này buốn bán kim chỉ và vài món đồ chơi vân vân, đi lang thang khắp các ngỏ hẻm, kề bên Vân Sơn quán cũng có không ít nhà, có một người như vậy qua lại cũng không có gì quá ngạc nhiên.
Nhưng kẻ bán hàng rong gùi giỏ này nhìn như chưa quen đường, vòng đông vòng tây mãi, lại ngang nhiên nhích tới gần võ quán Vân Sơn. Lúc còn cách một con đường dường như kẻ bán hàng rong này cảm thấy không êm xuôi, lý ra cách võ quán Vân Sơn còn có ba con phố, phòng ốc nhà cửa trên đường cái gì cũng có, nhưng bây giờ giữa trưa, chính là lúc người đến người đi, nhưng trên phố an tĩnh vô cùng, chỉ có mấy hán tử rảnh rỗi tụm năm tụm bảy hoặc ngồi hoặc là đứng thôi.
Không có lý nào nghe thấy tiếng trống lắc mà đám nữ nhân, con nít không chạy đến, theo lý mà nói chỗ dân chúng ở, có một người ban hàng rong sẽ điều là rất bình thường, nhưng lúc này lại có cái gì đó khác thường. Người bán hàng rong đi vài bước liền dừng lại, quay đầu muốn rời đi, nhưng y khẽ động thì mấy hán tử tán rẫu ở góc đường kia đứng lên cười hắc hắc, hướng về phía y bên này mà đi sang.
Người bán hàng rong này lúc đầu còn cười vui vẻ, muốn cúi đầu đi qua, ngay sau đó liền cảm thấy có cái gì đó không đúng, tay chân y cũng không chậm, đem quang gánh vung lên, quay đầu nhằm một bên xông tới, mới chạy được hai bước chỉ nghe một tiếng “vù”, thân thể chấn động mạnh, đùi vô cùng đau nhức, sau đó mất thăng bằng, lăn hai vòng, nằm thẳng cẳng trên mặt đất, quay đầu giãy giụa một lát nhìn lại đã thấy đùi bị trúng một mũi tên rồi.
- Cũng không phải là bắt không được. Ngươi vội vàng cái gì.
Một hán tử có chút bất mãn ngẩng đầu mắng một câu, ở đầu tường trên nóc nhà đã có người cười ầm lên.
Người bán hàng rong kia một bên nhịn đau đớn, một bên cầu xin.
- Các vị gia gia, tiểu nhân chỉ là tới đây bán đồ, rốt cục đã mắc phải tội tình gì mà bị bắn tên như vậy, chúng ta phải đi nha môn nói một chút cho rõ ràng.
- Nói nhiều lời vô ích như vậy, nếu trong lòng không có quỷ thì người chạy cái gì?
Một gã quát giận một tiếng, đi tới muốn đá đánh, còn không đợi y ra chiêu người bên cạnh đã ngăn lại, người ngăn lại kia sờ góc tường không ngờ rút ra một cây phác đao, người bán hàng rong kia nhìn thấy như vậy, lập tức lặng người, trên bức tường trên đường phố rõ ràng có giấu binh khí.
Người cầm phác đao kề hẳn phác đao trên cổ người bán hàng rong nọ, buồn bực nói.
- Mao Táo, lục soát hắn, bao nhiễu người đã gãy lúc này rồi.
Lưỡi đao đang đặt ở trên cổ tất nhiên y không dám lộn xộn, người này vừa soát lập tức tìm ra đồ. Trong ngực giấu một thanh đoản đao, trên bắp chân buộc một cây dao găm. Nếu vừa rồi có người đứng quá gần, người bán hàng rong này làm càn, rất dễ dàng kẹp lấy con tin hoặc đánh bị thương.
Sắc mặt người bán hàng rong kia cũng thay đổi, y lạnh lùng nói mấy câu.
- Các vị, người anh em đây là thuộc hạ của long đầu Ngưu gia, đưa người anh em này đi, có lẽ còn có con đường hòa hoãn, bằng không chính là không chết không thôi rồi.
Người dùng phác đao bức người vốn dĩ là không để tâm đến mấy câu nời của người bán hàng rong kia, chỉ lạnh lùng dặn dò.
- Bẻ gãy tay chân hắn.
Nghe vài tiếng xương gãy vỡ, nười bán hàng rong kia kêu thất thanh, tứ chi đều bị đánh gãy, ngay sau đó bị người mang vào một căn nhà.
Không ai bận tâm tới hướng đi của người bán hàng rong, nhưng hôm sau, lại có tiểu thương bán trái cây và bán cá khô tới, hai người từ hai hướng tới, nhìn bộ dáng cũng không có gì không ổn, ngăm đen gầy đét, vừa thấy đã biết người vất vả sinh nhai bôn ba cả ngày dưới ánh mặt trời, nhưng nếu như nhìn kỹ sẽ nhận ra điểm khác biệt, cùng là da ngăm đen nhưng cái đen của bọn họ không giống với những người vất vả ở cửa sông Thanh Giang này, dường như là đen hơn một chút.
- Cách tám trăm dặm cũng ngửi được mùi tanh của biển trên người rồi, gải bộ cải trang làm cái gì.
Khi hai người cách võ quán Vân Sơn còn có hai con đường, đã bị người ta chặn ở giữa đường đi, hai bên đầu đường đều có vài hán tử vạm vỡ đứng đấy, trong tay đã cầm sẵn binh khí đao búa, người cầm đầu cười chế giễu.