Hơn nữa một đám mọi rợ Từ Châu, sao lại rõ ràng như thế với sai dịch nha môn, tốn công sức chốc lát không ngờ đã tìm người tới nhận rõ mặt, càng khiến cho người khác kinh ngạc chính là người tìm được này không ngờ bản thân y cũng không nhận ra.
Muôn trùng nghi vấn, đủ loại khiếp sợ, nhưng lúc này đều chỉ còn nước kiềm nén trong lòng, Mạnh Siêu phân biệt rõ ràng nặng nhẹ, biết rõ tới nơi này rốt cuộc làm cái gì.
Nhưng cũng chỉ bởi vì vừa mới nhìn thấy những cái đó, lúc Mạnh Siêu kể rõ ra việc này vô cùng cặn kẽ. Trước giờ việc làm độc ác của Ngưu Thắng Kiệt và Quan Đào, chỗ dựa của bọn chúng, những người trượng nghĩa ra mặt gặp phải báo cừu, đều nói rõ ràng rành mạch. Nếu như trước khi làm không nói rõ, với bản lãnh của đám người Từ Châu này, sau khi xong việc khẳng định sẽ tra rõ, nếu như bị hiểu lầm thành bố trí cục diện hại người, đó thật chính là phải gánh lấy tai họa trên người rồi.
Y kể lại tỉ mỉ như vậy, lúc mới bắt đầu trên mặt Triệu Tiến cũng lộ ra thần sắc buồn bực, nhưng càng nói về sau người trong phòng đều tập trung tinh thần lắng nghe.
Đợi Mạnh Siêu này nói xong, Thành Đại Hổ đứng ở sau lưng y nhịn không được phun toẹt một bãi nước miếng trên đất, có chút khinh bỉ mắng.
- Những tên ẻo lả ở cửa sông Thanh Giang này. Bị hoạn hết cả rồi sao?
Nếu như ở Từ Châu và các nơi lân cận, có xảy ra chuyện như vầy cho dù là bá tính bình thường cũng có thói can cường liều mình cùng chết, nhưng cả cửa sông Thanh Giang lại nén cơn giận căm miệng như thế cũng khó trách bị Thành Đại Hổ khinh bỉ.
Mạnh Siêu quỳ lâu như vậy, đầu gối đau nhức, hai chân tê rần, nghe thấy người bên cạnh khinh bỉ, chỉ cảm thấy trên mặt nóng ran, không ngốc đầu lên nổi, chỗ khác khó chịu cũng không màn tới. Ngượng ngùng xấu hổ một hồi, mới nhớ tới đây không phải việc khẩn yếu nhất, mình nói nhiều như thế rốt cuộc Tiến gia có ưng thuận hay không?
Triệu Tiến vẫn ngồi nguyên nơi đó trên mặt đã không còn nét cười, nghe thấy nhiều chuyện ác ôn mất hết tính người như vậy, đích thật sẽ không còn tâm tình trêu chọc gì sất.
Triệu Tiến đang trầm mặc đột nhiên hỏi.
- Mạnh Siêu, trên dưới Ngưu gia kia thật có kẻ nào vô tội sao?
Mạnh Siêu sửng sốt, không biết ý câu hỏi của Triệu Tiến, chần chừ trả lời nói.
- Có lẽ có kẻ vô tội, nhưng đại đa số đều là chết cũng không đền hết tội. Ngưu Thắng Kiệt kia giống như con gà con, Quan Đào là con chuột chân ngắn, không có đám chó săn kia giúp đỡ, sao sẽ ngồi đó làm nhiều chuyện tán tận lương tâm như vậy.
Triệu Tiến gật đầu lại là hỏi.
- Ngươi chỉ mặt ra được những kẻ vô tội đó không?
Mạnh Siêu lại sửng sốt, lập tức cúi đầu nói.
- Tiến gia, tiểu nhân không dám lộ mặt, nếu chẳng may nhận ra tiểu nhân, những tên vong mạng trên biển của Ngưu gia kia tìm tới nhà. Một mình tiểu nhân làm một mình gánh lấy, nhưng mấy chục mạng người cả nhà khó tránh khỏi liên lụy. Tiểu nhân không dám ra mặt.
Nhìn thấy trên mặt Triệu Tiến lộ ra nét cười, người khác trong phòng phát ra tiếng hừ lạnh khinh bỉ, Mạnh Siêu khẽ cắn môi nói.
- Tiểu nhân không phải lá gan nhỏ. Tiến gia nếu như không tin, tiểu nhân tự đoạn tuyệt mình trước, dùng cái mạng này đổi lấy công đạo.
- Cũng nghe được rồi hả?
Triệu Tiến mở miệng hỏi, Mạnh Siêu bên đó sửng sốt, nhìn thấy sau cửa một gã trẻ tuổi vóc dáng không cao đi vào, cười gật đầu với Triệu Tiến.
Triệu Tiến gật nhẹ bình phẩm.
- Mạnh Siêu này không tồi, chính trực, có lương tâm. Nói rõ từ trước tới sau mọi việc như thế, còn tự mình đi tra xét. Trong Bổ khoái Từ Châu người như thế thật không nhiều, vả lại còn có đầu óc, biết mình ra mặt không có chỗ tốt còn gây họa. Phần bình tĩnh này mấy người bọn huynh đệ chúng ta đều thiếu sot.
Trong lòng Mạnh Siêu rất là buồn bực. Cho dù tuổi tác của Tiến gia cũng còn nhỏ hơn mình, người vóc dáng nhỏ bé mới vào đây khẳng định cũng sẽ không lớn, sao ở nơi này nói chuyện khí chất như người già.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Hiện giờ Lại mục, sai dịch trong Lục phiến môn* tìm sang đây đều là dùng sức kiếm chỗ tốt, thiếu mất một người thành tâm thật ý làm việc như thế. Huynh lưu lại cho đệ đấy.
(Ý chỉ những hạng người có võ nghệ trong nha môn có từ thời nhà Tống)
Người tiến vào kia là Lưu Dũng, y cười tiếp lời.
- Đại ca rất may mắn, người tới cửa cầu xin đều có mầm mống tốt như thế. Tiểu đệ muốn có.
Hai người bọn họ nói chuyện hai câu, Triệu Tiến chuyển sang Mạnh Siêu nói.
- Cái tên trưởng khoái nha môn các ngươi kia là thứ đồ thối tha. Lấy được ngân lượng thì ngốc nghếch sang đây chịu chết, sau khi xong việc còn muốn châm ngòi cho Thủ bị bên kia xuất binh. Hạng người thối tha khốn khiếp như thế làm tiếp nữa khẳng định rước lấy họa cho nha môn các ngươi. Ngươi tới làm chức trưởng khoái này đi, thay ta trông coi có việc gì sang đây nói một tiếng.
Mạnh Siêu còn đang sững sờ, nghĩ thầm rằng sao đột nhiên chuyển sang chuyện khác như thế nói rõ là chủ trì công đạo sao đã thành bảo mình làm trưởng khoái. Hai chỗ trưởng khoái trong Bổ phòng đều là rất nóng bỏng, ngươi tranh ta đoạt, ai lên ngồi đều thu vào được một món tiền phi nghĩa, ở ngoài thành còn có cục diện làm ăn của riêng bản thân sao lại tới lượt mình cho được. Vả lại sao để cho người Từ Châu tới tùy tiện an bài.
Triệu Tiến cười vẫy tay.
- Sang đấy dập đầu ta ba cái, dập đầu Lưu Dũng ba cái. Ngươi về sau coi như là người Triệu Tự Doanh chúng ta.
Lúc Mạnh Siêu đang hồ đồ, bị Thành Đại Hổ đằng sau đá nhẹ một cước, nghe thấy tên kia thấp giọng thúc giục nói.
- Còn ngây ngốc ở đó làm cái gì, nhanh đi dập đầu, vận số của ngươi tới rồi.
Theo đó Mạnh Siêu quỳ gối tiến lên, mới cách còn hai bước liền sửng sốt dừng lại quỳ ở nơi đó thẳng sống lưng hỏi.
- Tiến gia để mắt tới tại hạ, là phúc phần của tại hạ. Nhưng trước đó tại hạ phải hỏi một câu, Tiến gia quản việc này hay không. Nếu không thứ lỗi cho tại hạ.
Nghe thấy lời này, người trong phòng ngoại trừ Triệu Tiến sắc mặt đều biến đổi, Thành Đại Hổ sắc mặt nghiêm nghị bước lên trước, Triệu Tiến giơ tay ngăn lại, gật đầu tán thưởng.
- Không kiêu ngạo, không siểm nịnh, đầu óc sáng sủa, cái này không tồi.
Sau khi nói xong, trên mặt Triệu Tiến lộ ra nét cười nói.
- Nếu không quản, ta sẽ không thu dụng ngươi.
Toàn thân Mạnh Siêu run lên, lập tức kịp hiểu ra, lúc này mới dập đầu xuống thật mạnh. Trong phòng vang lên tiếng thật lớn, ngẩng đầu nhìn thấy trán đã xanh đen rồi, Mạnh Siêu lại không màn tới nhiều như vậy, chỉ vạn phần cảm kích nói.
- Tiếu gia nghĩa khí ngất trời. Tiến gia vì tiểu nhân, không, là vì cả cửa sông Thanh Giang này chủ trì công đạo. Tiểu nhân sau này nhất định sẽ vào nước sôi lửa bỏng, tan xương nát thịt vì Tiến gia, chết không chối từ.
Triệu Tiến cười nói.
- Không cần dập đầu nữa. Làm nữa trán sẽ chảy máu đó ru.
Trong phòng vang lên một trận cười, tình cảm lại theo đó mất đi vẻ ngưng trọng nghe thấy tấn thảm kịch vừa rồi trở nên thoải mái hơn.
Triệu Tiến đứng lên nhìn sắc trời bên ngoài mở miệng nói.
- Vẫn chưa tới giờ cơm trưa, hôm nay sẽ kết thúc việc này.