Quản trang, quản sự của trại lưu dân, trang viên cấp dưới không giống với Lại mục nha môn. Bọn họ cùng là nô bộc tôi tớ cho Triệu Tiến. Như Huệ tung tin cho bọn họ, tiếp theo phải làm rõ mối dây này. Trang viên của Triệu Tự Doanh hiện giờ trên thật ra thuộc về một mình Triệu Tiến, nhưng trên danh nghĩa lại là Triệu Tiến, Vân Sơn Tự, Hà Gia Trang, Khổng Gia Trang, thậm chí còn có tân trại lưu dân không danh không phận. Danh không chính ngôn không thuận, đám quản sự cũng cảm thấy trong lòng thiếu tin tưởng. Nhưng về sau thì không thế nữa, trong nửa năm này, tất cả các trang viên thôn trại đều chỉnh sửa khế ước công văn lần nữa, rõ ràng mọi người là người Triệu gia. Lưu dân trại bên đó tất nhiên cũng sẽ không tiếp tục gọi là lưu dân gì nữa, mà đổi thành trang đinh trang dân.
Sau khi nói rõ những điều này, những người vốn còn mơ hồ hoặc là muốn lợi dụng sơ hở đều hiểu rõ. Sản nghiệp, ruộng đất, nhân đinh đều là của một mình Triệu Tiến, tiền đồ và sống chết của bọn họ đều nằm trong tay Triệu Tiến. Lần này phân chia sai phái sắp xếp rất hữu hiệu, quản trang quản sự các lộ đến đông đủ, phân việc giải thích, sau đó lập tức trở về, không có chậm trễ một chút công sức.
Đối đãi với người nhà mình thế này thì được, nhưng tiếp theo văn lại, đầu mục sai dịch một châu bốn huyện Từ Châu, thì phải khách sáo đối đãi rồi. Mọi người quả thực kính sợ Tiến gia, nhưng nếu từ chỗ Triệu Chấn Đường và Trần Thăng mà bàn, mọi người gắng gượng cũng coi như là trưởng bối của Triệu Tiến, hơn nữa lại là muốn lôi kéo, thái độ lẽ dĩ khác nhau.
Một châu bốn huyện Từ Châu cách nhau xa nhất cũng không quá một ngày rưỡi đến hai ngày cưỡi ngựa. Văn lại sai dịch của các nha môn mỗi khi có việc quan thường chạy qua lại. Triệu Tiến đột nhiên gửi thiếp cho các nơi, triệu tập mọi người cùng đến, giữa bọn họ nhất định bàn bạc với nhau, nhất định có rất nhiều suy đoán đối với mục đích lần triệu tập này của Triệu Tiến, không có ai cho rằng Triệu Tiến chỉ là muốn mời mọi người đến gặp nhau yến ẩm.
Trong nha môn cũng không phải là một khối sắt, các phe phái bình thường cũng tranh đấu gay gắt, gặp cơ hội lão lão đại quan trên triệu kiến, cũng sẽ xa lánh nhau, ta đi ngươi không đi nổi, việc thế này không phải quá nhiều. Nhưng Triệu Tiến lần này triệu tập lại không xuất hiện tình trạng này, không đến rất có khả năng mất mạng, tranh chấp khí phách vẫn là không cần liên luỵ sống chết là tốt, hơn nữa mọi người cũng lờ mờ đoán được, Triệu Tến triệu tập mọi người có lẽ muốn nói gì đó với tất cả.
Từ sau khi Triệu Tự Doanh xuất hiện, ngoài hạng người vai vế của Lại mục sai dịch trong châu huyện ra, càng đến càng tốt, bên dưới làm việc đều kém xa trước đây, những bạn cũ học trò này không dám nói gì với Triệu Tự Doanh, không thiếu được cả ngày oán giận trên mặt, mọi người cũng đều vô cùng phát rầu. Bọn họ sành sỏi lõi đời, nhìn ra được theo một thể thống nhất của Triệu Tự Doanh, Lại mục sai dịch của nha môn càng ngày càng vô nghĩa, những người đó có thân phận đều không biết tương lai thế nào, huống hồ những bạch dịch bang dịch không có thân phận bên dưới. Nhưng bọn họ cũng biết, oán khí tích tụ lại, sớm muộn sẽ xảy ra phiền phức, mười có tám chín phần là những người sống không nổi nữa sẽ gây sự. Song đao thương trong tay Triệu Tự Doanh sắc nhọn vô cùng, rất có khả năng sẽ là một trận đại khai sát giới, sau đó hoàn toàn yên tĩnh.
Nhưng triệu tập lần này, khiến mọi người phỏng đoán rất nhiều việc. Chẳng hạn như nói thiếp lần này của Triệu tiến đưa ra không nhiều, nhưng mỗi tấm thiếp đều đưa đến đủ các hạng người có thân phận trong nha môn. Những kẻ này có người là quan gia lấy bổng lộc lương tiền, cũng có người là bạch dịch không có thân phận gì, nhưng mọi người đều thay mặt cho một phương thế lực ăn cơm quan gia Từ Châu.
Giả dụ như nói Lý thư biện Hình phòng châu nha là thay mặt cho Hình phòng, Lưu thư biện Hộ phòng thay mặt cho Hộ phòng, hai người bọn họ đều là viên lại nổi danh Hộ bộ. Nhưng kẻ nào phạm tội trong thành, nếu tội này bị nhốt vào ngục, kẻ đó đút lót hoặc muốn ra tay hạ sát, thì chỉ cần tìm Khanh tiên sinh của Hình phòng xử trí. Vị Khang tiên sinh này chính là đầu mục gánh vác thi hành án, trên người ông ta lại không có thân phận quan gia, một nhà tổ truyền nhiều đời. Còn thuộc hạ của Lưu thư biện đó, lại có Mạnh gia nhận lãnh phuế phí trên Hoàng Hà và Lương gia gánh vác thu thuế khóa châu thành.
Thư biện quả thật là chỉ huy được mấy người bên dưới, cũng làm ra thưởng phạt hạn mức nhất định, nhưng không có cách nào cách chức hoặc là thay thế. Chuẩn xác mà nói, tất cả là đồng minh địa vị có cao thấp mà không có lệ thuộc gì.
Thiếp mời của Triệu Tiến trừ đưa tới mấy vị Thư biện, kẻ gánh vác làm việc bên dưới các Thư biện, mấy vị Tổng bổ đầu cũng được đưa cho, đến như mấy vị đầu mục dẫn dắt sai dịch, khoái thủ bên dưới cũng đều đưa cho. Nếu như mọi mặt mọi phương đều chiếu cố tới, đã có người nghĩ rằng, đây nói không chừng chính là một lời dặn dò cho mọi người rồi.
Tuy nhiên không ai nghĩ tới Triệu Tiến sẽ có ý mời gọi, cái này cũng không có gì lạ lùng. Lại mục sai dịch chính là chức dịch hèn mạt, tuy nói uy quyền không nhỏ, hưởng lợi sâu dày, nhưng thân phận lại không cao, đánh đồng với bọn đồ tể. Loại nghề bị người đời khinh rẻ này sao sĩ có người đi mời chào. Hiện giờ tất cả lúc nhắc tới cha con Triệu gia chỉ nói Triệu Chấn Đường là Bách hộ Vệ sở, hiện nay làm Thủ bị Tiêu huyện, nói Triệu Tiến xuất thân kẻ luyện võ, trên người có chức danh Bảo Chính, lại không nhắc tới Triệu Chấn Đường đã từng làm Bổ khoái và đao phủ, cũng không nói Triệu Tiến từng có tiếng tăm sai dịch. Đây chính cái gọi là "tôn quý khiến người kiêng kỵ" cảm thấy thân phận Bổ khoái không vinh hiển.
Một châu bốn huyện tới được tổng cộng bảy mươi sáu người, bên dưới bảy mươi sáu người này có gần hơn bốn ngàn người, văn võ đều có. Một châu bốn huyện Từ Châu vẫn dựa vào bọn họ giữ gìn, hơn nữa đã gìn giữ mấy trăm năm rồi.
Hiện giờ ở Hà Gia Trang làm yến tiệc gì không dùng tới được tiệm cho thuê xe ngựa nữa rồi. Thương nhân bốn phương tụ họp nơi này hoặc là muốn tự mình hưởng dụng hoặc là phải chiêu đãi khách khứa, một cái tiệm cho thuê xe ngựa khá đơn sơ hẹp lép sao đủ dùng. Mặc dù nơi đó đã được tu sửa mấy lần, cũng đã đổi tên là khách điếm Vân Sơn rồi.
- Ối chao, nơi này thật sự là biến đổi không nhận ra được. Nói nào hay, lần trước tới Hà Gia Trang này là mười lăm năm trước, lúc đó chỉ nói được là thôn trang không tồi. Hiện giờ nhìn ra, không thua sút thành Từ Châu, nhìn thật giống như Vận Hà.
- Đáng hưởng phúc hơn nhiều so với bên trong thành chúng ta. Như nay gia đình có tiền của đều chuyển tới nơi này, chỉ có chúng ta đắng khổ ài.
- Chớ nói thế. Bá tính vẫn là kẻ hưởng phúc. Sắp tới trưng thu quân lương này phải bắt đầu rồi. Nơi khác ngay cả xương cốt đều phải hút bằng sạch. Chỗ chúng ta đây cũng chỉ là dọa một chút mà thôi, đây thật đúng là đại công đức nha.
Triệu Tiến vẫn phải bày tiệc rượu ở khách điếm Vân Sơn, trước khi nhập tiếc, đã nghe thấy tiếng bàn tán râm ran bên dưới. Nhưng lời này có một số là chuyện tào lao, có một số là nói cho bọn Triệu Tiến nghe, oán khí chua xót bên trong đều là rất nặng. Chỉ có điều trên mặt tất cả đều có nét cười ai cũng không dám phát tiết bản tính gì với Triệu Tiến. Duy nhất có một người có tư cách này chính là Trần Vũ, chẳng qua tình cảnh này Trần Vũ không cần phải tới, vả lại thân thể ông nội Trần Thăng không tốt, ông nói ngắn gọn phải lưu lại trong nhà chăm sóc người già. Tất cả từ chỗ Trần Thăng đã biết rõ, ông già trước giờ thân thể cường tráng một tối nào đó bị cảm lạnh, ngày hôm sau đứng dậy không nổi, trong nhà đã bắt đầu sửa soạn một số chuyện.
Triệu Tiến mở đầu nói thẳng.
- Các vị trưởng bối chú bác, tiểu điệt lần này là mời các vị tới giúp đỡ.
Mặc dù tôn ti thứ bậc rõ ràng có khác nhưng tuổi tác bối phận đôi bên cách nhau quá lớn, lúc Triệu Tiến mở màn tất cả không cần đứng dậy nhưng đợi sau khi Triệu Tiến nói ra câu nói này, khách khứa nhập tiệc yên lặng chốc lát đều phải đồng loạt đứng cả dậy, trên mặt mỗi người đều có mong chờ và hưng phấn. Thư biện Lục phòng nha môn ngồi ở ghế chủ tọa càng phải nhận lãnh nói.
- Tiểu Tiến nói tới lời này là ý gì. Chúng ta đều là người một nhà, có việc gì khó, chúng ta nhất định giúp đỡ.
Những văn lại sai dịch có vai vế đang ngồi đó đều là người nhanh nhẹn, nhìn thấy phồn hoa của Hà Gia Trang, lại nghĩ tới kham khổ của nhà mình còn có không được sờ mó trưng thu quân lương, trong lòng khó tránh khỏi sẽ có oán khí. Nhưng tất cả cũng tự hiểu rõ nặng nhẹ, vừa nghe Triệu Tiến nói đã biết rõ lối thoát là đây. Triệu Tiến làm việc tuy rằng cường hoành bá đạo lại không phải người xảo quyệt lừa gạt. Đối với kẻ thù hiển nhiên sẽ đuổi tận giết tuyệt nhưng đối với các phe phái khác, thì phải lấy làm việc công bằng hai bên cùng lợi để xưng tụng. Nếu như chặt đứt chỗ tốt của Lại mục, sai dịch các nơi, tất cả lại rất biết đều liên thủ, như thế khẳng định có báo đáp cho tất cả.
Lần này tới đều là người có vai vế thay mặt cho Lại mục, sai dịch khắp nơi, mời đến gặp nhau còn nói ra lời dạo đầu như nay, vậy thì kế tiếp ra sao, mọi người đều suy đoán chẳng khác gì nhau.
Nói chuyện với người thông minh không tốn sức, khung cảnh kế tiếp trở nên vô cùng ấm áp, oán giận gì đều tan thành mây khói, tràng diện như vầy cũng rất hợp lẽ đối với Triệu Tiến không cần phí nhiều miệng lưỡi nữa.
Thống nhất gom góp sức dân, thống kê hết tất cả hộ dân, nhân đinh của toàn bộ Từ Châu, sau đó biên thành bảo giáp thực thi phép liên tọa. Những việc này do Triệu Tự Doanh phái người ra thay mặt trong coi hết thảy, do Lại mục, sai dịch các nơi thực thi, liên thủ với đoàn luyện Từ Châu, lúc khẩn cấp đội đoàn gia đinh cũng điều tới tham gia vào.