Ngày đó Triệu Tiến nắm được hãng xe, hơn nữa thu lấy hết xe ngựa cả cửa sông Thanh Giang mọi người cũng không nhận ra được gì. Bọn thân tín và đám huynh đệ Triệu Tiến nghĩ tới, đây chẳng qua là thủ đoạn Triệu Tiến mưu đoạt sản nghiệp mà thôi, tốt đa cũng chính là nghĩ vì việc chiến sự của Triệu Tự Doanh. Lúc ấy còn có người lo lắng, nói nhiều đội ngũ xe ngựa như thế trong tay, chớ nói tới mấy ngàn tráng niên này, nuôi dưỡng những xe ngựa kia cũng phải tiêu phí không ít.
Chẳng ai ngờ rằng sẽ có hôm nay, nhất là trước sau trong tháng giêng tháng chạp, đường thủy không thông, sau đó bởi vì chợ lớn Thanh Giang hưng thịnh, tụ tập thương lái, lai khách các phương, không có đường thủy đó chỉ còn nước đi đường bộ. Hãng xe nhiều xe ngựa như thế quả thật cung không đủ cầu. Cho dù Vận Hà khai thông cũng không cần lo lắng nhiều lắm, một con đường thủy từ nam tới bắc, nhưng đi tới bốn phương tám hướng, vẫn có không ít người phải đi đường bộ. Lại nói, không phải mỗi một hộ thương nhân đều có quen biết trên tào vận, mang lén hàng hóa nhà mình trên tào thuyền.
Khoản thu vào trên xe ngựa to lớn, trừ cái này còn có một chuyện tốt, đó chính là nắm giữ được chỗ to lớn như cửa sông Thanh Giang. Mỗi hộ thương nhân ra hàng bao nhiêu thu vào bấy nhiêu, suy tính sơ qua đều phải thông qua sử dụng xe ngựa vận chuyển hàng hóa. Cửa hàng Thanh Giang rốt cuộc có cái gì, rốt cuộc có cục diện bao lớn, chỉ sợ không có ai rõ ràng bằng Triệu Tự Doanh. Muốn biết rõ nhà ai, đi tra xét số sách hãng xe ngựa liền hai năm rõ mười ngay.
Hiện giờ người phòng thu chi Từ Châu dùng được đều là bị vét sạch trơn, toàn bộ đều đặt ở chỗ cửa sông Thanh Giang làm việc, còn chỗ Từ Châu thì là do Trần Hồng dẫn một đám học đinh còn có bọn tăng nhân Vân Sơn Tự quản sổ sách từ trước đang làm việc. Chỗ Từ Châu cũng có không ít người dính dáng vào, tuy nói trắc trở, nhưng bên này nhìn chăm chú, thật cũng không lo lắng xảy ra vấn đề.
Chuyện rước vào tiền của tất nhiên khiến người ta vui vẻ, tuy nhiên lúc Lưu Dũng bắt đầu nói trong phòng đã rất yên ắng rồi.
- Bên đó truyền tới tin tức, nói vị Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ mới tới Nam Kinh kia vào mấy tháng nay rất ít khi ở Nam Kinh, luôn chạy tới chỗ Giang Bắc chúng ta. Tháng trước, Tham tướng Chu Bảo Lộc nói là đi Túc Thiên coi sóc phòng ngự. Tình cờ khi đó, Mã Xung Hạo kia lại không ở Nam Kinh. Trước sau tin tức hợp lại có phải là hai nhà ở nơi nào đó gặp mặt hay không.
- Cũng có lẽ là tiểu đệ nghi ngờ lung tung, hai bên hoàn toàn không cùng chung một chỗ. Bên đó sang đây, bên kia ra ngoài. Giang Bắc lớn như thế, ai cũng không nói được hai nhà ước hẹn, nhưng nếu thật là như thế vậy khẳng định nhằm đúng vào chỗ chúng ta.
Lưu Dũng đưa ra các loại khả năng. Với trọng trách thăm dò tin tức này, y nhất định phải làm ra phỏng đoán xấu nhất.
- Chỗ Văn Hương Giáo ngược lại thật yên ắng. Chuyện trưng thu thêm quân lương vừa ra, bọn họ cũng không có màn tới mảnh đất Từ Châu này. Nghe nói vùng đất ngoài Từ Châu, dân chúng đều đã hoảng sợ, ngay cả bọn cường hào không có công danh cũng đều hoảng sợ rồi. Hiện giờ xung quanh Từ Châu, phàm là gia đình có công danh, sản nghiệp núp dưới danh nghĩa đều khuếch trương gấp đôi. Theo cục diện như thế, kẻ tin Văn Hương Giáo thật sự là quá nhiều quá đông, đoán chừng cũng không màn tới chỗ chúng ta.
- Nơi Từ Châu này ngược lại không có Cẩm Y Vệ tới lui, cửa sông Thanh Giang bên đó cũng tìm không ra. Chỉ cần chúng không phô trương, vùng đất lớn như thế thật là khó tra. Hiện gì cũng chỉ khiến cho các nơi của Triệu Tự Doanh chúng ta cẩn thận thận trọng đừng để người khác kiếm được sơ hở.
Theo như Lưu Dũng tự mình kể lại, tinh thần mọi người vừa rồi bởi vì khoản thu vào cửa sông Thanh Giang mà vui vẻ đều trở nên trịnh trọng. Nghĩ tới nhà mình bị Cẩm Y Vệ nhớ nhung, đây sao cũng khiến cho người ta vui vẻ không nổi.
Trong phòng nhất thời trầm mặc, Cát Hương chần chừ chốc lát, rầu rĩ nói.
- Có lẽ là tự chúng ta nghĩ quá nhiều rồi hay không. Nam Kinh mảnh đất lớn như thế, mỗi ngày người ra ra vào vào không biết bao nhiêu, Từ Châu cũng là như vậy. Tựu chung sẽ không hai bên cùng một ngày ra ngoài, chính là để gặp mặt sao?
Nghe y nói như thế, Như Huệ gật đầu, người khác thì là mặt không đổi sắc. Lưu Dũng cũng nói không nhiều, y kể lại tin tức mình biết rõ ra cũng đủ, phán đoán thế nào là chuyện của Triệu Tiến.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Gặp chuyện nghĩ tới chỗ xấu, làm nhiều đề phòng, cũng không có gì sai. Tuy nhiên chúng ta cũng không cần lo lắng sợ hãi như thế. Cẩm Y Vệ tới chỗ chúng ta làm được cái gì. Nam Trực Lệ lớn như vậy bọn chúng gom ra được bao nhiêu người tới, lấy ra một ngàn người sao? Cho dù tới trước mặt còn không phải đưa đồ ăn sao?
- Nếu như động dụng quan quân thì sao?
Như Huệ trầm ngâm nói, đây thật đúng là nghĩ tới chỗ xấu.
Triệu Tiến khinh thường nói.
- Trò cười, các ngươi ngẫm nghĩ cho kỹ. Chúng ta ở ngoài sáng có sai phạm đáng động tới quan quân sao? Nói tới nói lui, Phó tướng Lang Sơn dám động, chức quan kia của ông ta làm không được nữa. Tham tướng Từ Châu ông ta dám động đậy sao? Ai cho ông ta lá gan đó.
Nói tới đây, Cát Hương và Đổng Băng Phong nhếch mép mỉm cười, thần sắc Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh cũng trở nên thoải mái, quả thật là lý lẽ này.
Tham tướng Từ Châu này tuy nói là Đại tướng nhất đẳng, nhưng thân ở trong thành Từ Châu, mà vùng đất Từ Châu, sức mạnh Triệu Tự Doanh điều động ra được lớn hơn binh mã Tham tướng Từ Châu trú đóng ở đất này rất nhiều. Càng không cần nói hiện giờ còn có một nửa địa bàn khống chế ở trong tay bậc cha chú của Đổng Băng Phong và Triệu Tiến, muốn động cũng không dám động. Về phần Phó tướng Lang Sơn, có nhược điểm nắm trong tay Triệu Tiến, cân nhấc giữa đại nghĩa nước nhà và giàu sang nhà mình, Phó tướng này khẳng định phải chọn cái đằng sau.
Triệu Tiến gật đầu, hắn cảm giác được, hiện giờ các huynh đệ kính sợ với Đại Minh đã yếu bớt đi không ít, nếu trước đây nói tới cái này, kinh hồn khiếp vía tránh không khỏi, còn không phải giải thích sơ sài như thế là được.
Nguyên nhân cũng nghĩ tới được, bãi cỏ hoang đánh bại quan binh, thủ tiêu Cẩm Y Vệ, hay là càng trọng yếu hơn chính là mấy trận đại bại của Đại Minh ở Liêu Đông, cùng với trưng thu thêm quân lương này, khiến cho người ta càng ngày càng sinh lòng khinh bỉ và chán ghét.
- Lấy bất biến ứng vạn biến, chúng ta hiện giờ cũng chỉ có cách này, nhưng cách này cũng hảo dụng nhất. Làm tốt chuyện của chính chúng ta, từng bước tiến lên, tới cái gì ngăn cản cái đó không cần vì những chuyện bên ngoài chậm trễ chuyện của chính chúng ta.
Triệu Tiến coi như đánh trúng điểm chính.
Tất cả mọi người gật đầu, Trần Thăng lại ngồi thẳng, Vương Triệu Tĩnh như có điều suy ngẫm, còn Cát Hương và Đổng Băng Phong thì bình tĩnh không ít, trên mặt Như Huệ mang nét cười, Lưu Dũng vẫn là như cũ.
Triệu Tiến ngẫm nghĩ chốc lát lại nói.
- Vừa rồi Tiểu Dũng nói Văn Hương Giáo làm việc hung hăng ngang ngược. Có chuyện dặn dò mọi người. Địa bàn của Triệu Tự Doanh chúng ta không chỉ là Từ Châu, chỗ phủ Hoài An, phủ Quy Đức và Túc Châu kia cũng là của chúng ta. Nếu như đã là của chúng ta, vậy thì không dung được người làm loạn, mấy chỗ này cũng không cho phép Văn Hương Giáo gây rối. Nếu như không nghe ngay lập tức ra tay giết đi, đuổi người.