Bọn họ dọn vào ở tạm trong một gian quán rượu. Quán rượu đã dọn dẹp sẵn, chưởng quỹ, tiểu nhị sau khi dâng trà và điểm tâm cũng bị đuổi đi, ra lệnh bắt buộc ngày hôm sau mới được trở lại. Mấy người Triệu Tiến ngồi ở trong phòng, nghe thấy được tiếng kêu thảm thỉnh thoảng truyền sang. Mấy tay giỏi tra khảo của Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang đều kéo sang, đối với thích khách như thế hiển nhiên cũng sẽ không lưu tình. Nhưng bọn người Triệu Tiến ngồi ở trong phòng thần sắc đều rất bình thản chỉ trò chuyện ở nơi đó.
Ngay cả Dư Trí Viễn cũng thần sắc như thường, rất nhàn hạ nói chuyện với Triệu Tiến.
- Cửa sông Thanh Giang dù sao cũng là chỗ Triệu huynh vừa mới đánh hạ không có nhiều thì giờ tiêu hóa, thiết nghĩ chỗ Từ Châu sẽ tốt hơn rất nhiều.
Nói tới đây, Triệu Tiến lại nhịn không được thở dài, lắc đầu nói.
- Chỗ Từ Châu không tốt hơn bao nhiêu so với nơi này, Triệu Tự Doanh của đệ chỉ nắm được đại thế, lại không để mắt tới được nơi hẻo lánh. Văn Hương Giáo kia thật muốn lẻn vào mở hương đường chỉ cần không người tố cáo, đệ cũng rất khó biết được.
- Triệu huynh cứ buông xuôi mặc kệ như vậy sao?
Triệu Tiến nói như chém đinh chặt sắt.
- Muốn xem vào, phải dùng phép bảo giáp liên tọa* bằng không Từ Châu và cửa sông Thanh Giang sớm muộn vẫn phải xảy ra nhiễu loạn.
(phép này do Lý Tư thời nhà Tần đặt ra ép người dân tự giám sát và tố cáo lẫn nhau bên dưới có giải thích)
Lấy mười hộ làm một bài, mười bài làm một giáp, mười giáp làm một bảo, giữa các hộ liên thủ làm một bảo, bảo đảm lẫn nhâu không làm chuyện phạm vào lệnh cấm. Chính là một nhà có tội, mười nhà tố giác, nếu như không tố giác, mười nhà cũng bị trị tội, pháp chế này từ xưa đã có. Vương Triệu Tĩnh từng kể qua, Triệu Chấn Đường nhắc tới, lúc có được chức danh Bảo Chính, Lại mục trong huyện cũng trò chuyện riêng. Trong trí nhớ của Triệu Tiến từ trước giờ cũng từng có, nói là phép bảo giáp tuy rằng tàn khốc, nhưng nếu như dốc sức thi hành, quả thật khống chế được từ người trên nhất tới người dưới cùng, phép tắc nghiêm ngặt, không còn lỗ hỏng nữa.
Nghe thấy điều này, trên mặt Dư Trí Viễn lộ ra nét tươi cười, mang theo chút trêu chọc nói.
- Phép này là cách tốt nhất. Nhưng hiện giờ sao vẫn luôn chưa thực thi, cũng không cho phép thực thi. Chỗ Triệu huynh đây có khó xử sao?
Triệu Tiến liếc mắt nhìn Dư Trí Viễn, lắc đầu cười nói.
- Huynh đúng thật là điềm tĩnh, cảnh tượng như này còn nói chuyện cười đùa vui vẻ.
Y phục trên người Dư Trí Viễn còn chưa đổi, máu đen nước bùn đều còn ở trên người, tiếng kêu thảm vọng ở bên tai, vừa rồi lại tận mắt thấy toàn cảnh chém giét sát phạt kia, gã không mảy may để ý, cũng trách sao Triệu Tiến tán thưởng.
Sau khi thuận miệng nói một câu, Triệu Tiến lại trở lại chính đề.
- Nuôi hương dũng đoàn luyện thật không đáng là gì. Nếu như nhập tên sổ bộ vậy thật không phải cách làm của thổ hào thân sĩ rồi, chẳng khác nào là xúc phạm cấm kỵ của triều đình quan phủ, tất nhiên phải xảy ra đại loạn.
Dư Trí Viễn thuận thế nói.
- Bảo giáp liên tọa, nhập tên sổ bộ. Triệu huynh ngay cả thứ này cũng biết rõ. Vậy mà bên ngoài còn đang truyền Triệu huynh là vũ phu thô lỗ, đều là kẻ mù mắt rồi sao? Hóa ra là sợ xúc phạm điều cấm kỵ, vì sao hiện giờ dám làm rồi.
Triệu Tiến giải thích rất cặn kẽ.
- Liêu Đông liên tục bại binh mấy trận, lần mới gần đây lại là đại bại cộng trưng thu thêm quân lương nữa. Người trong thiên hạ còn có ai sẽ dõi mắt nhì tới Từ Châu và cửa sông Thanh Giang, còn ai sẽ màn tới nơi này?
Lời như thế, Triệu Tiến bình thường cũng chỉ kể với bọn huynh đệ, Dư Trí Viễn này mặc dù chạm mặt không bao lâu, số lần gặp không nhiều, lại cần phải nói rõ tỉ mỉ chút.
Nghe thấy những lời này, trên mặt Dư Trí Viễn không có nét cười, trầm ngâm hồi lâu mới mở miệng nói.
- Triệu huynh hùng tài đại lược, thật không biết tháng ngày sau này sẽ có cục diện như thế nào?
Nói xong những lời bên trên, tâm tình Triệu Tiến cũng buông lỏng không ít, cười hỏi.
- Hiện giờ vẫn là một thổ hào có tiền có người, còn không giúp được huynh cắt đứt tào vận đổi sang hải vận.
Dư Trí Viễn ngây người, hai người mắt nhìn thẳng vào nhau đều cười ra tiếng.
Ngoài phòng có thân vệ gia đinh, lúc Triệu Tiến ở trong phòng, cố ý dặn dò Ngưu Kim Bảo ngồi xuống nghỉ ngơi. Y cũng không khách khí ngồi ở nơi đó uống trà ăn điểm tâm, không kiêng dè lau chùi lưỡi búa và đoản đao. Biểu hiện này khiến Triệu Tiến càng thêm khen ngợi. Ngưu Kim Bảo đang chậm rãi khôi phục điều tức, y đang tích góp sức lực ứng phó chuyện tiếp theo. Ngưu Kim Bảo mặc dù ngồi ở nơi đó, nhưng ngoài cửa lúc có động tĩnh y cũng kịp nhận ra trước tiên đi ra mở cửa.
Sau khi Lưu Dũng đi vào nói.
- Đại ca, hỏi ra được rồi, ở chỗ gần kề huyện Sơn Dương, nơi đó có hương đầu của Văn Hương Giáo giảng kinh thuyết pháp. Mấy thích khách này đều là người từ chỗ Sơn Đông sang đây.
Triệu Tiến thanh âm nghiêm nghị nói.
- Bắt người, đêm nay phải bắt lấy hết toàn bộ sau đó tra hỏi cẩn thận, xem thử sau lưng rốt cuộc là kẻ nào sai khiến. Nơi này là địa bàn đám người trên tào vận, Sơn Đông sẽ không tùy tiện lại đây truyền giáo. Hôm nay đột nhiên có chuyện này, sau lưng khẳng định có người. Tìm cho ra kẻ đó.
Lưu Dũng gật đầu đồng thuận, nhìn xem Dư Trí Viễn ngồi ở bên cạnh, ngưng chốc lát mở miệng nói.
- Đại ca, nếu chẳng may là những hương đầu trên tào vận thì làm thế nào?
Trên tào vận có cùng lợi lộc với Triệu Tự Doanh. Tào lương, muối và rượu trắng qua lại rất nhiều. Các lộ nhân mã tào vận đại đa số đều là tín đồ Văn Hương Giáo, chỉ có điều không phải cùng một lộ với tổng đà Vận Thành Sơn Đông mà thôi. Những hương đầu tào vận đó thu được lợi ích của Triệu Tự Doanh, đôi bên đều phải đối đãi khách khí. Nếu như tùy tiện đánh đánh giết giết khẳng định sẽ khiến cho kẻ khác hoảng sợ, sẽ có rất nhiều hậu hoạn phiền phức phải xử trí.
Triệu Tiến trả lời rất dứt khoát.
- Xử trí tất. Nên giết phải giết.
Lưu Dũng gật đầu, xoay người đi sắp xếp. Trong quán rượu này đã không nghe thấy tiếng kêu thảm vọng lại, không bao lâu tiếng vó ngựa vang lên đi xa dần.
Dư Trí Viễn cảm khái một câu.
- Đêm nay cửa sông Thanh Giang rất nhiều người ngủ không ngon rồi.
Triệu Tiến xoay về hướng Dư Trí Viễn, có chút trịnh trọng nói.
- Việc đêm nay là chuyện nhỏ. Gầy dựng Triệu Tự Doanh này đánh giết sống chết cũng còn rất tầm thường. Chỉ cần sống sót hay không cũng không sao cả. Đệ hiện giờ lo lắng nhất chính là chỗ Cẩm Y Vệ Nam Kinh kia. Muốn biết được những Đông Xưởng đó làm cái gì, muốn trước hết có phòng bị gì, toàn bộ được dựa vào tửu trang ở Nam Kinh kia. Đây chính là cửa ải trước mắt. Dư huynh đệ giúp đỡ được nơi đó, Triệu mỗ sẽ nhớ kỹ trong lòng.
Dư Trí Viễn cười nói.
- Tiểu đệ biết chuyện này khẩn yếu. Tuy nhiên Triệu huynh cũng không cần tiêu tốn quá lớn, tiểu đệ cũng không có thiếu được phải nương tựa chỗ Triệu huynh, còn phải dựa vào Triệu huynh làm giàu. Chuyện Triệu huynh dặn dò, tất nhiên sẽ dốc sức đi làm.
Trên mặt Triệu Tiến cũng có nét cười, ở nơi đó gật đầu.
Từ lúc Dư Trí Viễn sang đây tới bây giờ, Triệu Tiến và bọn huynh đệ vẫn không xem Dư Trí Viễn này là người ngoài, mọi chuyện đều nói rõ ràng gốc rễ ngọn ngành. Dám làm như thế, một là tửu trang Nam Kinh kia khiến cho mọi người đồng sinh cộng tử, hai là chính Dư Trí Viễn cũng nhìn ra được rất nhiều thứ, hơn nữa bằng lòng liên thủ, thậm chí bằng lòng tham dự vào. Nếu đã như vậy thì lẫn nhau đều thoải mái hơn một chút. Thái độ Dư Trí Viễn cũng chứng tỏ gã hiểu được những việc này.
Lúc này đã vào đầu mùa hạ, là lúc thoải mái nhất ở cửa sông Thanh Giang, không lạnh không nóng, rất hợp ngủ say tới trời sáng. Nhưng cả đêm đó rất nhiều người đều thức trắng, kẻ tin tức linh thông biết rõ chợ lớn Thanh Giang cháy vội vàng chạy sang xem. Kẻ tin tức linh thông thêm chút nữa còn biết Triệu Tiến bị người ám sát, hơn nữa còn biết được Triệu Tiến không việc gì, đã tra ra được hung phạm, đội nhân mã đã đi sang đấy. Rốt cuộc ai gan lớn như thế, không ngờ dám động thủ với Tiến gia. Còn có người nghĩ, thoạt nhìn Triệu Tự Doanh đã tìm được hung phạm, không biết sẽ dính líu tới thế lực nhà nào ở cửa sông Thanh Giang. Chỗ xui xẻo khẳng định là có, sau khi xui xẻo tất cả nên đi theo chiếm lấy một số chỗ tốt hay không? Trừ những thứ đó, đại đa số mọi người đều đang giẫm chân mắng to, rốt cuộc là bị khùng điên hay là tại sao, chợ lớn Thanh Giang kia cả ngày thu vào núi vàng biển bạc, hàng hóa mọi người tồn trữ nơi đó không ít, nếu chẳng may lửa thiêu rụi, chết nhiều người là chuyện nhỏ, của cải phải mất mát bao nhiêu, thật đúng là phát điên phát khùng.
Trong đêm không ít hạng người có vai vế đã phái tôi tớ ra ngoài đi nghe ngóng, nhưng ai nấy vô cùng cẩn trọng. Ai cũng đều biết rõ Triệu Tự Doanh lục soát toàn thành, không cẩn thận bị xem thành đồng mưu với thích khách, vậy chính thật là tai họa rồi. Ngược lại chỗ quan phủ bên đó không có động tĩnh, bởi vì phủ nha huyện nha đều đang trong thành Sơn Dương. Vào lúc này cổng thành sớm đã đóng chặt, bên ngoài xảy ra chuyện gì bọn họ vốn dĩ không cách nào biết được. Rất đông tai mắt phái ra ngoài nghe ngóng tin tức đều bị bắt lại, riêng vài người nhanh nhẹn chạy về được bẩm báo cũng rất ngắn gọn. Triệu Tự Doanh đã phong tỏa kín hết đường thủy ở cửa sông Thanh Giang, cả đêm nay không cho phép ra vào. Đây cũng không phải đại sự gì. Trên sông, trên bộ vốn rằng ban đêm không thuận lợi đi lại, phu xe và lái đò cũng phải nghỉ ngơi, nếu như lúc này ngang ngạnh muốn đi, vậy ngược lại không được bình thường.